Lúc trước Hứa Ứng đã khôi phục thiên địa đại đạo ở vùng đất Đạo Khải, nhưng Đạo Khấp quan rộng lớn hơn nhiều, phải tế cả thần khí bổ thiên lên mới có thể khôi phục thiên địa đại đạo.
“Thần Hầu!”
Hồ Trác Quân liếc mắt thấy Hứa Ứng, kích động vạn phần, vội vàng giơ tay, hưng phấn vẫy tay với Hứa Ứng.
Hứa Ứng liếc mắt nhìn cô một cái, không có vẻ gì là hào hứng.
Hồ Trác Quân vội vàng chọc Sở Thiên Đô bên cạnh một cái, hưng phấn nói: “Thiên Thành, ca ca ngươi Sở Thiên Đô xuất hiện kìa, chúng ta tìm hắn lâu lắm rồi! Ngươi không cần giả mạo Tử Y Thần Hầu nữa!”
Hai người bọn họ đã là một cặp uyên ương.
Lúc trước thế lực khắp nơi ám toán Tiểu Thiên Tôn. Hồ Trác Quân và Sở Thiên Đô bôn ba vất vả, vẫn luôn ở chung một thuyền, mãi tới khi Tiểu Thiên Tôn ban lệnh khu trục cường giả vạn giới, hai người bọn họ cũng vội vàng đi tới truy sát cường giả vạn giới.
Bọn họ ở bên nhau lâu ngày, dần dần dà đều thấy động tâm với nhau, lại là trai tài gái sắc, dần dần dà sinh tình.
Về sau Tiểu Thiên Tôn tuyên bố luyện thần khí bổ thiên, hai người cũng tới hỗ trợ, thế là ở chung một chỗ.
Sở Thiên Đô kêu lên một tiếng đau đớn, thầm nghĩ: “Ta có giả mạo lúc nào? Nhưng A Ứng sư tổ tới đây, chắc thanh danh Tử Y Thần Hầu lại vang dội thêm vài phần.”
Hai người thấy Hứa Ứng thờ ơ không để ý tới mình, trong lòng kinh ngạc.
Hồ Trác Quân chạy tới, cười nói: “Thần Hầu, đệ đệ ngươi Thiên Thành đang ở đây, sao ngươi lại không để ý? Đi thôi, chúng ta cùng tới tế thần khí bổ thiên!”
Cô nắm tay Hứa Ứng, kéo y lảo đảo theo mình, chạy về phía thần khí bổ thiên.
Sở Thiên Đô thấy Hứa Ứng, lúng ta lúng túng nói: “Thần Hầu ca...”
Sau lưng Hứa Ứng, ba Hứa Ứng lộ vẻ hung ác, ánh mắt nhìn hắn có vẻ bất thiện. Lúc này Ai Thương Hoang chiếm cứ bản thể Hứa Ứng, Lệ Bạo Ngược lại chạy ra.
“Sư tổ hung ác như vậy làm gì?” Sở Thiên Đô nhỏ giọng nói, có vẻ rất ấm ức.
Hồ Trác Quân không rảnh xem xét vì sao Hứa Ứng lại ủ rũ như vậy, chạy tới cùng những luyện khí sĩ Tổ Đình khác làm việc, định kích hoạt từng dấu ấn đạo văn trên thần khí bổ thiên.
Bọn họ đã bận rộn một thời gian mà vẫn không thể tế món thần khí này lên được.
Có luyện khí sĩ bê điển tịch nặng nề đến, có điển tịch là Hứa Ứng viết, có một số lại là bút tích của Trúc Thiền Thiền.
Lúc trước ở Tử Vi tàn cảnh, Hứa Ứng dựa vào cảm nhận đối với thiên địa đại đạo của Tổ Đình, giúp Tiểu Thiên Tôn bù đắp các loại đạo pháp trong bí cảnh Hỗn Nguyên cung cùng những bộ phận mảnh vỡ pháp bảo khuyết thiếu.
Thất Thải Thần Thụ luyện chế thần khí bổ thiên này cũng là tham khảo ghi chép của Hứa Ứng.
“Mấy năm nay ngươi không ở Tổ Đình, có chuyện không biết rồi. Thiên Thành luôn giả danh ngươi làm việc.”
Hồ Trác Quân vừa bận rộn làm việc vừa nói với Hứa Ứng: “Cũng may bản lĩnh của Thiên Thành không tệ, mãi vẫn không lộ tẩy.”
Sở Thiên Đô nở nụ cười nịnh nọt với Hứa Ứng.
Hồ Trác Quân nói: “Tiểu Thiên Tôn tìm được một Thiên công lợi hại tới cực điểm, tên là Trúc Thiền Thiền, giúp Tiểu Thiên Tôn chế tạo những thần khí này. Nhưng chế tạo quá phức tạp, ta không hiểu trình tự phát động món thần khí này.”
Cô nghiên cứu cả nửa ngày vẫn không có manh mối.
Hứa Ứng quan sát qua món thần khí bổ thiên hình kỳ dị đầu rồng này, thuận miệng nói: “Bảo vật này là dung hợp Long Thủ kinh, Linh Đài tàn kinh, Thất Tinh Đăng tàn khí và đạo văn đạo tắc Ngũ Diệu Hỗn Thiên đồ luyện chế thành. Tế lên đơn giản, các ngươi làm thế này, sau đó thế này, rồi thế này.”
Y vừa nói vừa thắp sáng các loại đạo văn trên thần khí bổ thiên. Thần khí bổ thiên phát ra tiếng long ngâm rung trời, từ từ bay lên.
Thần khí kia tạo thành âm thanh đại đạo, dung hòa với thiên địa đại đạo khuyết thiếu.
Ở nơi xa xôi, trên bầu trời Tổ Đình, thần khí bổ thiên khác cộng hưởng cùng thần khí đầu rồng này, đạo tắc nối liền, tỏa ra đạo uy hùng hồn.
Đạo tắc của những thần khí này nối liền với nhau, tu bổ thiên địa đại đạo Tổ Đình, từng luồng hào quang chiếu rọi bầu trời, thậm chí trên núi sông san sát cũng có thiên địa linh khí tuôn trào, tẩm bổ sông ngòi và vạn vật.
Hồ Trác Quân và Sở Thiên Đô dồn dập ngẩng đầu lên, trợn tròn mắt nhìn, sau khi khôi phục tinh thần quay sang Hứa Ứng thì y đã không còn ở đó.
Hai người thất vọng tràn trề.
Hồ Trác Quân lẩm bẩm: “Tử Y Thần Hầu không hổ danh Tử Y Thần Hầu, Thiên Thành, ngươi vẫn kém hơn một bậc.”
Sở Thiên Đô kêu lên một tiếng đau đớn nói: “Trác Quân, ta cảm thấy ta là chính mình thì tốt hơn.”
Hồ Trác Quân ánh mắt sáng lên, cười nói: “Ngươi cũng phát hiện ra à? Những ngày này ta cảm thấy ngươi giả mạo Tử Y Thần Hầu cũng khiến ngươi chịu áp lực rất lớn. Nếu ngươi dùng tên tuổi Sở Thiên Thành cũng có thể gây dựng thanh danh chưa từng có, không kém hơn Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô!”