Đám người Hồ Trác Quân ngơ ngác nhìn Hứa Ứng, kinh ngạc nói: “Tử, Tử Y Thần Hầu...”
Hứa Ứng thở dài, quay đầu lại mỉm cười với đám người đang trợn mắt há hốc mồm: “Vốn dĩ ta chỉ muốn dùng thân phận người bình thường đi cùng các ngươi, ta nghĩ làm bằng hữu như vậy sẽ khiến mọi người thoải mái hơn. Thật không ngờ, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.”
Y chán nản lắc đầu, sống lưng lập tức ưỡn thẳng. Trong ánh mắt kinh ngạc của đám người Hồ Trác Quân, đột nhiên có ánh lửa vô biên tuôn trào xung quanh Hứa Ứng, nhật nguyệt qua lại, long phượng bay múa, biển lửa mênh mông càng ngày càng dâng cao.
Dần dà, Bát Hoang Luyện Nhật Lô treo cao trên bầu trời, úp ngược xuống dưới, cứ như biển lửa vô lượng treo trên đỉnh đầu bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy cực kỳ áp lực.
“Ta không giả bộ nữa.”
Hứa Ứng tinh thần chán nản, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt nói: “Không sai, ta chính là Tử Y Thần Hầu.”
Hồ Trác Quân ngơ ngác nhìn bóng lưng Hứa Ứng, dưới hào quang của Bát Hoang Luyện Nhật Lô, thân hình Hứa Ứng bỗng trở nên cao lớn hơn người.
“Hóa ra hắn chính là Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô...”
Một luyện khí sĩ ma tộc lẩm bẩm: “Chẳng trách lúc ở trên thuyền hắn nói muốn học cái khó nhất. Hóa ra hắn có thể tìm hiểu được thần thông Bát Hoang Luyện Nhật Lô từ biển lửa vô lượng thật.”
Hồ Trác Quân nhớ tới chuyện này, không khỏi xấu hổ.
Lúc đó mình còn trách y có ngộ tính cái rắm, thậm chí còn gõ ba cái lên đầu y. Bây giờ nhìn lại, Tử Y Thần Hầu lại không xử lý mình, có lẽ thật sự coi mình là bằng hữu.
Bọn họ nhìn theo bóng lưng Hứa Ứng, cảm xúc xao động chập trùng.
Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô, cường giả đỉnh cao trong thế hệ trẻ của Ma Vực, trụ cột tinh thần của vô số người trẻ tuổi. Có hắn, luyện khí sĩ tổ đình vĩnh viễn bất bại!
Cho dù tà tu ngoại vực có cường đại ra sao, cho dù tà tu ngoại vực nhiều không kể xiết, cho dù tà tu ngoại vực còn có tiên đình và thế giới Thiên Đạo hỗ trợ, bọn họ vẫn có một niềm tin giữ vững tinh thần của bọn họ không gục ngã.
Đó chính là Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô chưa bao giờ thua trận!
Hắn dùng thần thông đạo pháp tổ đình, không kém gì đám tà tu ngoại vực gọi bọn họ là Ma đạo!
“Chúng ta không nên nghi ngờ hắn. Không nghi ngờ hắn, hắn sẽ ở lại bên cạnh chúng ta, dùng tên giả Hứa Ứng, cùng chúng ta rèn luyện mạo hiểm. Bây giờ chúng ta vạch trần thân phận của hắn rồi, hắn có theo chúng ta rèn luyện nữa không? Hùng ưng liệu có bay cùng chim én hay không?”
Hồ Trác Quân thầm hối hận, nhớ tới lúc Hứa Ứng cứu vớt bọn họ tại Thanh Dương cung trong vùng đất Đạo Khải nhưng vẫn ẩn giấu tung tích, nói là Sở Thiên Đô đánh bại tam đại cao thủ tà tu.
Cô lại nghĩ tới khi Tiên giới tập kích vùng đất Đạo Khải, Hứa Ứng dẫn bọn họ lao ra khỏi phạm vi bao phủ của Tiên đạo.
Lại thêm chuyện không hiểu sao bọn họ lại đánh bại được cường giả cấp độ Võ Bỉnh, tránh được tiên khí xung kích, một loạt những sự kiện khó hiểu này cũng dần dần sáng tỏ.
Thậm chí lúc đó Hứa Ứng còn nói thần thông của Sở Thiên Đô chỉ có vậy mà thôi, bây giờ nhìn lại còn là khiêm tốn!
Hóa ra Tử Y Thần Hầu vẫn ở bên cạnh bọn họ!
Thế nhưng bọn họ lại nghi ngờ y là tà tu, là gian tế mà Chư Thiên Vạn Giới phái tới!
“Đứng trên chỗ cao khó tránh khỏi giá lạnh, hắn chỉ muốn trải qua vài ngày sinh sống như người bình thường, chúng ta lại đi vạch trần hắn. Không biết sau này có làm bằng hữu được nữa không?”
Trong lòng bọn họ vạn phần day dứt: “Cho dù có thể làm bằng hữu, chắc cũng không thể trở lại thời gian không e ngại gì như trước.”
Hứa Ứng nhìn về phía Ngụy Trường Minh, thầm nghĩ: “Chuyện tới nước này rồi, ta không thể giả mạo làm Tử Y Thần Hầu. Nhưng dù sao Sở Thiên Đô cũng là cao thủ Ma đạo, ta lý giải về Ma đạo không sâu, chỉ e sẽ bị người khác vạch trần.”
Khi ở vùng đất Đạo Khải, y từng giao hòa với thiên địa đại đạo, lý giải đối với thiên địa đại đạo của Ma Vực cũng không phải cạn, nhưng muốn giả mạo cao thủ như Sở Thiên Đô, e là vẫn hơi khó.
Đối phó với kẻ địch chỉ một hai chiêu là giải quyết xong thì còn dễ, nếu gặp những kẻ một hai chiêu không giải quyết được, chỉ e y sẽ bị vạch trần.
“Rốt cuộc vị Trường Minh công tử này có phải loại địch nhân chỉ cần một hai chiêu là giải quyết được hay không?”
Hứa Ứng quyết định dốc toàn lực ứng phó.
Chiến ý của Ngụy Trường Minh dâng cao, khí thế nở rộ, tăng cường như thác nước, không ngừng dâng cao!
Hắn gầm lên giận dữ, sau lưng hiện ra nguyên thần trăm trặm, xung quanh nguyên thần phủ đầy phù văn tiên đạo, Tiên đạo tràn ngập, loại trừ ảnh hưởng của thiên địa đại đạo Ma Vực!
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑