“Rầm!”
Thiên Tuyền cung chủ Lương Hạo đập vào bên trái hắn, hai mắt vô thần, như không còn sức sống, đờ đẫn không nói năng gì.
Lại một tiếng rầm nữa vang lên, Thiên Hành cung chủ Trần Bân cũng bị trọng thương, nguyên thần cắm ngược xuống, đập vào đầu ba người.
Bốn người hộc máu liên tục, kinh hãi nhìn thư sinh tóc mai đã hoa râm đang lơ lửng trên không trung.
“Tiên Quân này từ đâu ra? Thực lực đáng sợ như vậy tuyệt đối không phải loại vô danh!”
Thế nhưng mặc cho bọn họ nghĩ trời nghĩ bể cũng không nghĩ ra Tiên giới có một vị đại cao thủ như vậy từ khi nào.
Hứa Tĩnh đang định xoay người về Hỗn Nguyên cung, đột nhiên lại thấy một nam nhân thân hình thon thả cất bước đi tới, cũng có một luồng tiên quang từ trên bầu trời chiếu xuống.
Sau lưng nam nhân này là một vị đạo nhân áo xanh, khí tức của hai người cực kỳ hùng hồn, còn thâm hậu hơn mấy vị cung chủ vừa rồi nhiều.
“Vị đạo hữu lạ lẫm này, đả thương tứ nguyên trong Bắc Đẩu Thất Nguyên, thậm chí phế đạo thụ của bọn họ, thế này thì đúng là không để Bắc Đẩu Thất Nguyên chúng ta vào mắt.”
Tu Vũ Thụ là người đứng đầu Bắc Đẩu Thất Nguyên, cung chủ Thiên Xu thiên cung, tu vi thực lực chưa chắc đã kém Trung Đẩu Tam Chân, không nói năng gì tăng cường khí tức tới cực hạn, lạnh nhạt nói: “Hôm nay cho dù địch ta thế nào, ta cũng phải giữ các hạ lại, đòi công bằng cho Đẩu Bộ.”
Khí tức của hắn càng lúc càng hùng hồn, không điều động lực lượng chúng tiên Thiên Xu thiên cung, tu vi cảnh giới của hắn cũng đã tới gần Thiên Quân!
Hứa Tĩnh lộ vẻ kinh ngạc, nghiêm mặt nói: “Các hạ đáng để ta vận dụng toàn lực.”
“Ong ong ong ong ong ong!”
Sáu tiếng chấn động nhẹ nhẹ vang lên, sau lưng hắn có sáu tòa động thiên cổ xưa không gì sánh kịp xoay tròn mở rộng, hùng hồn vô song, xuyên qua hư không, kết nối với Bỉ Ngạn, khiến khí thế của hắn liên tục gia tăng!
Khóe mắt khóe miệng Tu Vũ Thụ giật giật, đột nhiên thu liễm khí tức nói: “Các hạ quả thật ghê gớm, Tu mỗ bái phục. Thanh Kha chân nhân, mang theo lũ không có tiền đồ này, chúng ta đi thôi!”
Hứa Tĩnh đưa mắt nhìn những người này khống chế tiên quang trở về Tiên giới, bấy giờ mới về Hỗn Nguyên cung.
Tu Vũ Thụ, Thanh Kha Chân Nhân mang theo đám người Nhậm Huyền Cơ trở về Tiên giới, về Bắc Đẩu Dương Minh Tham Lang thiên cung, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngồi trên bảo tọa, không nói một lời.
Đám người Nhậm Huyền Cơ Trần Bân ai cũng im lặng.
Tu Vũ Thụ là người đứng đầu Bắc Đẩu Thất Nguyên, Bắc Đẩu Thất Nguyên là tiên bộ lớn nhất Đẩu Bộ, tổng cộng có bảy tòa thiên cung, nắm giữ nhiều binh lực nhất.
Trên danh nghĩa Trung Đẩu Tam Chân thống soái Đẩu Bộ, nhưng Bắc Đẩu Thất Nguyên ỷ vào người đông thế mạnh chống lại Đẩu Bộ Tam Chân, không nghe theo mệnh lệnh của Tam Chân.
Sắc mặt Tu Vũ Thụ âm trầm bất định, đột nhiên nói: “Bốn mươi tám ngàn năm trước, Hứa Ứng giết ra khỏi Đẩu Bộ, đánh trọng thương Hỏa Trường Ca và Tư Truyền Chiêu, hắn cũng mở sáu tòa động thiên, không khác gì lộ tuyến của người vừa rồi.”
Gương mặt của hắn vặn vẹo, hạ giọng nói: “Lúc đầu ta đi vào Đại Khôi điện, vốn định xem kịch, đợi tới khi Hứa Ứng và Hỏa Trường Ca, Tư Truyền Chiêu lưỡng bại câu thương ta mới làm ngư ông đắc lợi. Đến lúc đó ta bắt được Hứa Ứng, vượt trên Trung Đẩu Tam Chân, toàn bộ Đẩu Bộ đều phải nghe hiệu lệnh của Bắc Đẩu Thất Nguyên ta.”
Sắc mặt hắn trắng bệch, giọng nói khàn khàn: “Ta hoàn toàn không ngờ Hỏa Trường Ca và Tư Truyền Chiêu lại có công lực cao cường như vậy, còn mạnh hơn ta nhiều. Lại càng không ngờ hai đại cao thủ này thất bại nhanh như vậy. Khi đó sau lưng Hứa Ứng cũng xuất hiện động thiên này. Lúc hắn đánh trọng thương Tư Truyền Chiêu và Hỏa Trường Ca, lao qua bên cạnh ta, ta thậm chí không dám ra tay ngăn cản.”
Hắn lộ vẻ xấu hổ.
Chuyện này đã trở thành cơn ác mộng của hắn trong suốt bốn mươi tám ngàn năm, là sỉ nhục rất lớn, vẫn luẩn quẩn trong lòng hắn.
Hắn đường đường là người đứng đầu Bắc Đẩu Thất Nguyên, vậy mà không dám ngăn cản Hứa Ứng, trơ mắt nhìn Hứa Ứng đi qua bên cạnh, ngông cuồng giết ra ngoài Đẩu Bộ.
Hắn như mất hồn mất vía, đi theo phía sau Hứa Ứng một đoạn, chứng kiến dọc đường máu chảy thành sông, đâu đâu cũng là thi thể bị Hứa Ứng giết chết.
Sáu vầng sáng động thiên rực rỡ không gì sánh được, như lưu dấu trong lòng hắn, không cách nào xóa bỏ.
Tu Vũ Thụ nghĩ tới đây, bàn tay run run, luyện bỏ một luồng Thiên Ma niệm từ trong đạo tâm của mình, búng ngón tay bắn xuống hạ giới.
“Kẻ vừa rồi, động thiên càng lão luyện thâm sâu hơn Hứa Ứng.”
Tu Vũ Thụ chém đứt ma niệm, cũng thoải mái hơn nhiều, nói: “Mấy năm nay, tuy tu vi của ta có tăng cường nhưng không có gia tăng về chất. Người kia vừa thi triển lục đại động thiên là ta biết kẻ này không kém hơn Hứa Ứng bốn mươi tám ngàn năm trước.”