Bình Nam Thiên Quân thân thể chấn động, thi khí xôn xao, sắc mặt không thể tin nổi.
Thư sinh kia lại vỗ tay cười nói: “Không sai, câu này của ngươi đúng là cao kiến, ta cũng nghĩ vậy. Cho nên Tiên giới cũng là một bộ phận của Địa Tiên giới!”
Bình Nam Thiên Quân kinh ngạc nói: “Ngươi nói như vậy là đại nghịch bất đạo, sẽ phải mất đầu!”
Kim Hà Kiếm Quân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, vội vàng ổn định lại kiếm tâm thiên chuy bách luyện của mình, lắp bắp nói: “Ngươi nói năng bậy bạ! Ý ngươi là Chư Thiên Vạn Giới, Tổ Đình và Tiên giới thật ra là cùng một thể, đều là một bộ phận của Địa Tiên giới! Ngươi, ngươi phải mất đầu!”
Thư sinh kia nhìn hai người cười nói: “Mất đầu? Năm xưa Tiên giới từng thử một lần nhưng không thành công. Hai vị, các ngươi có nghĩ tới không, tam giới triều tịch sắp tới, sẽ xảy ra chuyện thú vị gì đây?”
Bình Nam Thiên Quân và Kim Hà Kiếm Quân trợn mắt há hốc mồm.
Hai người nghĩ tới tam giới triều tịch mà diễn ra, Chư Thiên Vạn Giới, cõi âm và Tiên giới dẫn dắt lẫn nhau, lại nhìn cột mốc biên giới Địa Tiên giới này, trong lòng không khỏi sợ hãi.
“Tam giới triều tịch, chắc chắn sẽ cực kỳ thú vị.”
Thư sinh kia cười nói, nhảy xuống khỏi bia đá, hạ vào mặt biển, thản nhiên đi sang vùng biển khác.
“Ngươi đừng đi!”
Kim Hà Kiếm Quân vội vàng đuổi theo, cao giọng nói: “Rốt cuộc ngươi là người phương nào?’
Bình Nam Thiên Quân cũng đuổi theo, hô to:” Lưu lại danh tính! Tương lai trên Trảm Tiên đài có chỗ cho ngươi!”
“Tại hạ Hứa Tĩnh, chỉ là người dạy học.”
Thư sinh kia quay đầu lại mỉm cười, một mảnh bọt nước đánh tới, thân hình của hắn biến mất không còn tăm hơi.
Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân liếc mắt nhìn nhau, theo hắn lao vào bọt nước kia.
“Nếu mấy ngày nay cha ta ở đây, thế thì chắc người không ở Doanh Châu. Hay cha ta bị tên hòa thượng gian xảo này xử lý rồi?”
Ánh mắt Hứa Ứng lóe lên vẻ hung dữ, nhìn Tế Giác Phật tử không có ý tốt, hạ giọng nói: “Đầu tiên vặn gãy cổ tiểu hòa thượng này...”
Tế Giác nhìn mãi thành quen, liên tiếp thi triển đạo pháp Phật môn dán lên, Hứa Ứng nhanh chóng khôi phục như lúc đầu.
“Cha ta nấp ở Doanh Châu, thế thì người chỉ có ba chỗ để đi.”
Hứa Ứng tỉnh táo lại, nói năng cũng mạch lạc hơn: “Một là khi dòng lũ giữa Doanh Châu và Quỷ Khư bộc phát, đã tiến vào Quỷ Khư. Hai là nhân dòng lũ địa từ tiến vào Bỉ Ngạn huyền hoàng nhị khí, ba là ngược dòng nước đi tới Tiên giới.”
Tế Giác thấy y tỉnh táo lại, thở phào một tiếng: “Ngươi cảm thấy ông ấy đi đường nào?”
Hứa Ứng nói: “Nếu ta là người, ta sẽ tới hạ giới, mưu toan phát triển.”
Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân bám theo thư sinh tóc mai hoa râm, xuyên qua từng bọt nước, tiến vào từng thế giới khác biệt, nhưng bọn họ không dừng lại trong những thế giới kia.
Kim Hà Kiếm Quân quan sát Bình Nam Thiên Quân, không định tiếp tục động thủ.
Trong lòng hắn cực kỳ phiền muộn, mình vốn là Tiên Quân trên Tiên giới, cho dù vây quét Bắc âm Đại Đế hay trấn áp Thi Quỷ tiên vực đều là phụng lệnh làm việc, chuyện trong chức trách, không thể chối từ.
Nhưng nếu ngay cả Tiên giới cũng không phải cái gọi là Tiên giới, thế thì sao mình phải nghe theo lệnh của cái gọi là Tiên Đình?
Hắn có cảm giác như tinh thần lý tưởng đột nhiên sụp đổ tiêu tan.
Chính thống mà hắn từng nghĩ, hóa ra hoàn toàn không phải chính thống.
Cột mốc biên giới Địa Tiên giới, khiến Bình Nam Thiên Quân cực kỳ chấn động.
Hắn chiến tử vì Tiên giới, tự cho rằng cái chết của mình vĩ đại cao thượng, nhưng sau khi chết lại không được đối xử công bình, vì mới nổi lên oán niệm ngập trời. Còn bây giờ hắn đột nhiên phát hiện hình như mình chết sai rồi, Tiên giới vốn không như hắn nghĩ.
Hai người đờ đẫn, không biết thư sinh tên Hứa Tĩnh này định đi đâu, cũng không biết vì sao mình lại đuổi theo hắn, chỉ biết bám theo không rời.
“Các ngươi đi theo ta làm gì?’
Thư sinh Hứa Tĩnh quay đầu lại cười nói: “Bây giờ các ngươi đã tự do, muốn đi đâu thì đi.’
“Tự do?”
Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân ai nấy cười khổ, đúng là bọn họ đã tự do, nhưng cũng mất phương hướng, hoang mang không biết mình sống vì cái gì.
“Các ngươi không có chỗ nào để đi, thế thì có thể theo ta tới Tổ Đình.” Thư sinh Hứa Tĩnh cười nói.
Hắn vượt qua một dải sóng biển, Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân đuổi theo hắn, đại thế giới Nguyên Sơ lọt vào tầm mắt.
Thế giới này đã bị “ma hóa” phân nửa, đại đạo vặn vẹo.
Bình Nam Thiên Quân thấy vậy uất ức bằng chết, bi thương nói: “Năm xưa tướng sĩ chúng ta ra sức chém giết mới diệt trừ được Ma đạo, bây giờ Tiên giới thậm chí còn không giữ được giang sơn mà chúng ta mở mang!”