Sắc mặt Hứa Tĩnh âm trầm bất định.
Trọng Hoa Đại Đế lại nói: “Ta định về Tổ Đình một chuyến, hỏi vị trí bộ hạ cũ của ta. Thần bà chắc là sư tỷ của Thần Toán Tử, chuyện năm xưa chắc Thần bà còn biết rõ hơn. Ngươi theo ta...”
Đột nhiên Hứa Tĩnh cười nói: “Bệ hạ, xin từ biệt tại đây.”
Trọng Hoa Đại Đế ngây ngẩn.
Hứa Tĩnh lấy mấy bình tiên linh chi dịch ra nhét vào tay hắn nói: “Tiên Đình, cho dù thế nào ta cũng phải đến đó. Đạo huynh về Tổ Đình, nếu gặp nghịch tử thì nói cho nó biết, ta đi tìm mẹ của nó!”
Trọng Hoa Đại Đế do dự một hồi, cuối cùng nói: “Xin hãy bảo trọng.”
Hứa Tĩnh vẫy tay, xoay người đi khỏi.
Trọng Hoa Đại Đế lên bè tiên, theo Hỉ Duyệt về Thiên Hà, lần này bọn họ đi một lượt lại mất mấy tháng. Trọng Hoa Đại Đế đứng trên bè tiên, tâm sự nặng nề, im lặng không nói gì, qua một thời gian dài lại đột nhiên nói: “Chẳng lẽ ta hiểu lầm Hứa Ứng?”
Bàn tay Hỉ Duyệt run rẩy, hiển nhiên đang có tâm sự, nói: “Nếu hiểu lâm, nên bù đắp ra sao sao?”
Trọng Hoa Đại Đế chắp tay sau lưng nói: “Hiểu lầm thì hiểu lầm, chẳng lẽ lại bảo ta xin lỗi hắn sao? Năm xưa ta khởi nghĩa ở Biên Hoang, khổ công gây dựng nghĩa quân đối phó với Tiên Đình, lại bị hắn dẫn binh vây quét, bắt ta về trấn áp. Trấn áp như vậy tới gần năm vạn năm! CHo dù những tướng sĩ của ta không chết, thời gian bốn vạn năm qua cũng chẳng dễ chịu gì. Ta không nợ gì hắn.”
Hỉ Duyệt nói: “Nhưng hắn cũng không nợ gì ngươi. Hắn hoàn toàn có thể giết chết ngươi và các tướng sĩ của ngươi, không cần mạo hiểm giữ lại tính mạng các ngươi. Đây không phải ân tình hay sao?”
Trọng Hoa Đại Đế ngây ngẩn, im lặng không nói gì.
Hỉ Duyệt cũng có tâm sự, nhớ lại đủ chuyện hiểu lầm Hứa Ứng đều bắt nguồn từ việc Hứa Ứng trấn áp nghĩa quân Trọng Hoa Đại Đế, cũng chìm vào trầm tư.
Lúc này sương mù tan đi, Thiên Hà khôi phục, nước sông chảy qua dưới bè tiên.
Hai người trên bè tiên đều lộ vẻ kinh ngạc, nhìn xuống bên dưới, chỉ thấy Chư Thiên Vạn Giới xuất hiện trong tầm mắt. Mà bọn họ ngẩng đầu nhìn lên, Tiên giới cũng lọt vào mắt bọn họ!
Hai giới tiên phàm giờ đã gần tới mức không thể tưởng tượng nổi!
“Khoảng cách giữa Tiên giới và thế gian chỉ có một Thái Hư chi cảnh!”
Trọng Hoa Đại Đế nhìn về phía Thái Hư chi cảnh, lúc này Tiên giới đã rất gần Thái Hư chi cảnh, đợi tới lúc xuyên qua Thái Hư chi cảnh chỉ e sẽ xuất hiện trong tầm mắt của mọi người ở Chư Thiên Vạn Giới!
Khi đó, sẽ khiến phàm nhân chấn động tới mức nào?
Mà ngày đó, sẽ không xa.
Bè tiên bay tới giữa hai giới tiên phàm, Trọng Hoa Đại Đế chợt thấy một ánh kim xé gió bay qua, lướt dọc Thiên Hà, lao thẳng tới, chỉ trong chốc lát đã như phá tan một hàng rào nào đó rồi biến mất không còn tăm hơi!
Tốc độ của kim quang kia cực kỳ nhanh chóng, ngay cả bè tiên cũng không theo kịp
Hai người trên bè tiên trợn mắt há hốc mồm, không biết kim quang kia là thứ gì mà tốc độ nhanh chóng đến thế.
Hỉ Duyệt nhìn theo chỗ kim quang kia vừa phá vỡ, một thế giới xa lạ chưa bao giờ xuất hiện lọt vào tầm mắt. Lối vào của thế giới kia đang nhanh chóng thu nhỏ, chuẩn bị biến mất.
Cô làm ăn tuồn người qua Thiên Hà bốn năm vạn năm nhưng không biết trong Thiên Hà còn có càn khôn khác!
Đáng tiếc, thế giới kia khép lại quá nhanh, biến mất không còn tăm hơi.
“Vừa rồi ngươi có nghe thấy tiếng chuông không?” Trọng Hoa Đại Đế hỏi.
Hỉ Duyệt nghi hoặc không thôi, lắc đầu.
Tu vi của cô không bằng Trọng Hoa Đại Đế, không nghe thấy âm thanh trong kim quang.
Trọng Hoa Đại Đế lộ vẻ kỳ quái nói: “Vừa rồi ta nghe hình như trong kim quang kia có tiếng chuông, leng keng leng keng, cứ như đang lắc lư.”
Trong lòng hắn nghi hoặc: “Chẳng lẽ là một quả chuông xé gió bay đi? Chuông gì mà có tốc độ kinh người như vậy?’
Tam giới triều tịch sắp tới, xảy ra lắm chuyện kỳ quái.
Hắn không để việc này trong lòng.
Trong luồng kim quang kia, Quả Chuông treo trên đỉnh đầu Hứa Ứng, rung động leng keng. Tất cả là vì tốc độ của Ngộ Không đạo nhân quá nhanh, nó bị lắc lư trái phải.
Hứa Ứng chỉ cảm thấy trước mắt mình có các loại hào quang lóe lên, tỏa sáng lung linh, không biết tốc độ lên đến bao nhiêu, cũng không biết mình đang đi về đâu.
Đột nhiên kim quang dừng lại.
Ngộ Không đạo nhân cười nói: “Hứa tiểu hữu, mấy ngày nay ta vẫn luôn suy tư. Ta cho Thanh Bích ba hạt sen, nhưng Thanh nha đầu không phải người chủ chốt cứu ta, ngươi mới là ân nhân cứu mạng của ta. Cho nên thứ ta đưa ngươi tuyệt đối không thể kém hơn Thanh nha đầu.’
Thanh Bích Tiên Tử nhận được ba đạo quả hạt sen, tu vi thực lực và đạo hạnh đều tiến bộ mãnh liệt, không cần độ kiếp cũng trực tiếp thành tiên. Đạo cơ của cô cũng càng thêm vững chắc, nhận được lợi ích khổng lồ, khiến không biết bao nhiêu người hâm mộ.