Trường Sinh Đế nói: "Cho nên loại trừ hai người chúng ta ra. Người thứ ba có thực lực có động cơ, chính là Đế Quân. Hắn rất thân thiết với Nguyên Quân, từ sau khi ngươi chiến bại vẫn lạc, hắn thường xuyên tới phủ của Nguyên Quân trao đổi đạo pháp thần thông với nhau, nghị luận thiên hạ đại sự."
Hứa Ứng nhướng mày, nhìn sắc mặt của Trường Sinh Đế, mặc dù sắc mặt của Trường Sinh Đế vẫn như như thường, nhưng y cảm thấy chắc hẳn trong lòng Trường Sinh Đế lúc này không được bình tĩnh cho lắm.
"Hứa Ứng, rời khỏi nơi đây đi."
Trường Sinh Đế lấy ra một quyển lụa mỏng màu xanh, lụa mỏng màu xanh bay lên, thuận theo màn trời kéo dài, nói, "Nguyên Quân chính là người đứng đầu nữ tiên trong thiên hạ, cái chết của cô ấy không thể coi thường, Cửu Thiên Thiên Cửu Đế đều sẽ xuất động để điều tra nguyên nhân cái chết của cô ấy."
Hứa Ứng nghe vậy thì khom người chào một cái, sau đó lập tức đi xa.
Y nghe mẫu thân Lan Tố Anh nói, lúc trước Cửu Thiên Cửu Đế có thể vì cái chết của Thiên Tôn mà hỏi tội Tiên Đế Chí Tôn, song phương đánh nát đế cung. Nếu như y ở lại nơi này, chỉ sợ sẽ dẫn tới rất nhiều phiền toái không cần thiết.
...
"Tiên giới bây giờ, người có thực lực có hiềm nghi đúng là không nhiều lắm. Đế Quân là người có hiềm nghi lớn nhất. Nếu mục tiêu của hắn là tập hợp tất cả động uyên cấp Thiên Quân, trùng kích Chí Tôn cảnh thì nhất định sẽ tìm tới Hứa Ứng."
Trường Sinh Đế đưa mắt nhìn Hứa Ứng đi xa, trong lòng yên lặng nói, "Dù sao chỗ Hứa Ứng còn có động uyên Doanh Châu. Nên thả Hứa Ứng đi, nhất định thể dụ thủ phạm ra!"
Hắn phi thân bay lên, rời khỏi cõi âm, mà sau khi hắn rời đi, tấm lụa mỏng màu xanh kia từ bốn phương tám hướng rơi xuống, bao bọc lấy thi thể của Nguyên Quân và mấy trăm vạn nữ tiên lại, hình thành phong ấn.
Không bao lâu sau, trên trời có hào quang chiếu xuống, Trường Sinh Đế cùng với tám vị Đại La Kim Tiên Đại Đế khác từ trong hào quang giáng lâm.
Trường Sinh Đế thu hồi lụa mỏng xanh, đám người đi đến dướicây liễu già, nhìn thấy thi thể nữ tiên nằm xung quanh, tất cả đều khó chịu nhíu mày.
Quá thảm thiết, quá tàn bạo.
Trong số bọn họ có vài người đã trải qua chiến dịch thời đại cổ lão, lúc này cũng cảm thấy khó mà chấp nhận nổi.
Cửu Đế có sưu tập tàn hồn, có tụ tập linh quang, có kiểm tra tổn thương trên thi thể, cuối cùng tất cả mọi người tập hợp lại một chỗ, tất cả đều lắc đầu.
Kẻ đã giết Nguyên Quân ra tay cực kỳ bá đạo, nhắm thẳng vào sơ hở của Nguyên Quân, một kích lấy mạng của cô.
Nguyên Quân mạnh nhất là nguyên thần, người này lại có thể đánh nổ nguyên thần của Nguyên Quân, hiển nhiên phải hiểu cực kỳ rõ về nguyên thần của cô mới có thể làm được.
Đột nhiên, đám người Thanh Hoa Đế, Thải Vi Đế, Phù Nguyệt Đế đều đồng loạt nhìn về phía Trường Sinh Đế.
Người có hiềm nghi lớn nhất, dĩ nhiên chính là Trường Sinh Đế.
Trường Sinh Đế lạnh nhạt nói: "Không phải ta. Các ngươi hoài nghi ai? Cứ việc nói đi."
Tám người kia liếc nhau, Dương Long Đế nói: "Đế Quân "
Thái Tiêu Đế nói: "Sau khi hắn lấy được động uyên của Thiên Tôn đến nay, Tiên Đế nể tình hắn công cao vất vả, nên để hắn dùng tòa động uyên Tổ Châu kia dưỡng thương. Hắn nếm được ngon ngọt, sẽ muốn được voi đòi tiên."
Đế Quân vốn có một tòa động uyên Phượng Lân Châu, cũng là động uyên cấp Thiên Quân. Hắn bị thương trong trận chiến cùng Thiên Tôn, nên đã được Tiên Đế ân chuẩn cho dùng Tổ Châu của Thiên Tôn và Phượng Lân Châu để cùng dưỡng thương.
Hai tòa động uyên cấp Thiên Quân, cung cấp lượng tiên linh chi khí nhiều gấp bội, mà động uyên khác nhau lại ẩn chứa đại đạo cấp Thiên Quân khác nhau, tu vi thực lực của Đế Quân chắc chắn sẽ nhờ vậy mà tiến bộ vượt bậc.
Bị dục vọng điều khiển, đúng là rất có thể hắn sẽ bí quá hoá liều.
Cửu Đế phi thân lên, trở về Tiên giới, Thanh Hoa Đế nói: "Tiên giới có thập đại động uyên cấp Thiên Quân, Đế Quân đã lấy được ba tòa. Còn lại bảy tòa động uyên, Thủy bộ Thiên Tôn Tạ Thanh Sam có Huyền Châu, Hỏa bộ Thiên Tôn Lý Tư Tuyết có Viêm Châu, Tài bộ Thiên Tôn Quản Địch Tài có Tụ Quật châu, Thái Tuế bộ Ninh Trọng có Sinh Châu, Đại La Thiên Cơ Mãn có Nguyên Châu, Đẩu bộ Hứa Ứng có Doanh Châu. Tòa động uyên cuối cùng là Trường Châu, vốn nằm trong tay Tiên Đế Chí Tôn, về sau đã ban cho Đông Vương."
Lư Hạp Đế nói: "Đông Vương cũng có hiềm nghi. Còn có cả dã nhân Vi Tự nữa, sáu mươi vạn năm trước hắn đã có cơ hội trùng kích Chí Tôn cảnh, cũng rất đáng nghi."
Dương Long Đế suy tư: "Vi Tự? Năm đó cũng là vì hắn có cơ hội trùng kích Chí Tôn cảnh, nên mới bị làm cho rơi đài đúng không?"
Khuyết Lâm Đế nói: "Đúng vậy. Năm đó phái hắn đi bình định dư đảng Tổ Đình, khi đó dư đảng có mấy nhân vật rất lợi hại, hắn cũng bị cho rơi đài."
Dương Long Đế nhẹ nhàng gật đầu: "Trước tiên cứ đi tìm Đế Quân đã!"