“Thế nhưng dung mạo của Chí Tôn Tiên giới không giống Thanh Huyền.”
Hứa Ứng từng thấy gương mặt Chí Tôn Tiên giới, Thiên ma Chí Tôn chính là ý niệm Thiên Ma bị Chí Tôn luyện bỏ, dung mạo không khác gì Chí Tôn Tiên giới.
Hứa Ứng cũng thấy gương mặt của Thanh Huyền trong trí nhớ kiếp trước của Vân Hải, Thanh Huyền là người ăn mặc trang sức đều mang vẻ cổ xưa, là đạo nhân tiên phong đạo cốt, hoàn toàn không giống dung mạo của Thiên ma Chí Tôn.
“Thanh Huyền đi đâu được nhri?’
Y thầm buồn bực: “Chẳng lẽ hắn chết trong trận chiến lật đổ Tử Vi Hậu Chủ? Hay bây giờ hắn vẫn còn sống, định cư trên Tiên giới? Vì sao trong số các đại nhân vật Tiên giới không thấy bóng dáng hắn?’
Đông Vương mặt như băng giá, trầm giọng nói: “Hứa Thiên Tôn, ta mến tài ngươi, nhưng ngươi nói thần toán của ta không bằng cha ta, rõ là ăn nói bừa bãi. Hi vọng ngươi có thể cho bản vương một câu trả lời hài lòng>”
Hứa Ứng thu liễm suy nghĩ hỗn loạn, lo lắng nói: “Lệnh tôn là Chí Tôn Tiên giới, đạo hạnh của hắn không bằng ngươi hay tu vi không bằng ngươi?’
Đông Vương sắc mặt nghiêm nghị nói: “Cha ta thiên tư tuyệt luân, cả đạo hạnh lẫn tu vi của người đều trên ta!”
Hứa Ứng thu hồi những pháp bảo vừa bị đánh bay, nói: “Đạo hạnh của Chí Tôn cao hơn ngươi, tu vi cũng cao hơn ngươi. Chẳng lẽ thần toán không phải dựa vào đạo hạnh và tu vi? Thần toán của ngươi không tính được Chí Tôn, thần toán của hắn lại có thể tính được ngươi. Cho nên ta thấy thần toán của điện hạ không bằng Chí Tôn.’
Đông Vương nghe vậy lắc đầu bật cười: “Việc gì cũng phải có chuyên trách, ta am hiểu thần toán, đồng thời đắm mình trong đạo này đã lâu, cho nên vượt qua người rồi. Huống chi ta không thể tu thành Chí Tôn không phải vì tư chất ngộ tính của ta không đủ mà là động uyên của ta không đạt tới. Nếu ta có thể có động uyên Chí Tôn, ta cũng có thể trở thành Chí Tôn. Hứa Thiên Tôn, kiến thức của ngươi không đủ, không cần nói nữa.”
Hứa Ứng cúi người cười nói: “Điện hạ nói vậy rất đúng, là ta suy nghĩ không chu toàn. Đúng rồi, điện hạ, Đế Quân là người ra sao?’
Đông Vương biết ân oán giữa y và Đế Quân, nói: “Sâu không lường được.’
Hứa Ứng nhướn mày: “Đế Quân còn mạnh hơn điện hạ sao?”
Đông Vương sắc mặt nghiêm nghị nói: “Đạo hạnh của Đế Quân ra sao ta cũng không rõ. Nhưng tu vi thì đôi bên xấp xỉ nhau. Năm xưa ta từng giao thủ với hắn, coi như ngang tài ngang sức, nhưng ta phát hiện hắn không thi triển toàn lực. Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma quyết của hắn đã đại thành từ lâu, ta nghi ngờ đạo hạnh của hắn đã đạt tới cấp độ Chí Tôn, chẳng qua bị tu vi giới hạn, không thể thăng cấp lên Chí Tôn.’
Muốn tu thành Chí Tôn cũng không dễ dàng gì, cho dù là Đông Vương trước mặt cũng mới là Thiên Quân, không đủ tài nguyên lên tới Chí Tôn.
Lần này tam giới triều tịch khiến những Thiên Quân bị kẹt trên cảnh giới này nảy sinh tâm tư khác.
“Trong Tiên giới có động uyên cấp Thiên Quân, bao gồm Tổ Châu, Huyền Châu, Viêm Châu, Trường Châu vân vân. Những động uyên này đều nằm trong tay Thiên Quân. Động uyên trong tay Đế Quân tên là Phượng Lân châu, động uyên này có rất nhiều bảo vật, linh khí nồng đậm, sản xuất tiên kim có thể luyện được chí bảo.”
Đông Vương nói: “Nhưng Linh khí của Phượng Lân châu chỉ đủ cho Đế Quân tu thành cảnh giới Thiên Quân, không cách nào tiến thêm một bước. Tu vi cảnh giới tăng cường bị giới hạn trong tài nguyên, nhưng đạo hạnh lại không bị tài nguyên hạn chế. Chắc chắn đạo hạnh của Đế Quân không chỉ chỉ là Thiên Quân.”
Hắn thuật lại mọi thông tin mà mình biết cho Hứa Ứng, cười nói: “Đế Quân cũng là đối thủ của ta, nếu Hứa Thiên Tôn có thể đối phó hắn, thế thì áp lực của ta sẽ giảm thiểu đi nhiều. Ngoài ra...”
Hắn nhìn về phía cửu đại pháp bảo sau lưng Hứa Ứng, lắc đầu nói: “Hứa Thiên Tôn, cửu đại pháp bảo của ngươi trông thì rất lợi hại, có thể hóa thành chín tầng cảnh giới, nhưng đối với Thiên Quân mà nói tác dụng của cửu đại pháp bảo này không lớn. Nếu ngươi dùng trạng thái này đấu với Đế Quân, thua là cái chắc.’
Hứa Ứng thầm giật mình, nghiêm nghị nói: “Đa tạ đã chỉ điểm.’
Đông Vương nói: “Năm xưa ngươi mang động uyên Doanh Châu đi, cũng không kém gì động uyên của Thiên Quân. Nếu ngươi có thể tìm lại động uyên Doanh Châu, tu vi thực lực có thể tăng tiến nhanh chóng.’
Hứa Ứng xá dài tới đất nói: “Điện hạ có đại ân với ta, ngày sau ắt sẽ báo đáp!”
Đông Vương cười ha hả nói: “Hứa Thiên Tôn, chúng ta là là đồng minh, ta không hi vọng ngươi biến thành công lao của Đế Quân. Ngươi cũng đừng khiến ta thất vọng!’
Hứa Ứng ưỡn thẳng người, cười nói: “Ta còn có một yêu cầu quá đáng, kính xin điện hạ giúp ta nghe ngóng một người.’