Ánh mắt Hoa Đạo Chủ nhìn chằm chằm vào mặt y nói: "Hứa Ứng, đệ tử Lê Tiểu của ta trộm mất Linh Tinh Môn của ta, có phải do ngươi sai khiến?"
Hứa Ứng kinh ngạc hỏi: "Vì sao Đạo Chủ nói lời ấy?"
Hoa Đạo Chủ mắt lộ ra hung quang, đang muốn động thủ giết người, đột nhiên lại cảm thấy một luồng sát khí sắc bén xuất hiện sau lưng của mình, chỉ cần mình khẽ động sẽ bị kiếm sắc đâm thủng!
Thông Thiên Đạo Chủ chậm rãi đi tới sau lưng Hoa Đạo Chủ, thản nhiên nói: "Hoa Đạo Chủ tới đây để truy kích La Thái Tông, hay là tới giết đệ tử và bằng hữu của ta?"
Hoa Đạo Chủ hừ lạnh một tiếng, không dám xoay người.
Hôm nay kiếp vận nồng đậm, tu vi thực lực của Thông Thiên Đạo Chủ càng ngày càng mạnh, giờ phút này lại chiếm được tiên cơ, khiến hắn không dám làm càn.
Lúc này, La Đạo Chủ đánh xe chạy tới, cười nói: "Hai người các ngươi sao vừa thấy mặt đã muốn giết đến máu chảy thành sông? Diệt trừ nghịch phụ của ta kia mới là việc cấp bách!"
Thông Thiên Đạo Chủ thu hồi sát ý nói: "Lần sau không được viện cớ này nữa."
Hoa Đạo Chủ xoay người, thản nhiên nói: "Thông Thiên, đừng tưởng rằng trong Bỉ Ngạn sát phạt đang thịnh, ngươi có thể tùy ý làm bậy. Lần sau lại dùng kiếm chỉ vào ta, ta nhất định chém không tha!"
Lúc này, phía sau Lâm Đạo Chủ cắm đầy cờ xí, tế lên chuông, đỉnh, tháp, lầu các các các loại linh bảo chạy tới, cười nói: "Không diệt trừ La Thái Tông, chỉ e chúng ta đều ẽ trở thành món ăn của hắn. Nếu như bị hắn phục hồi thành công, Bỉ Ngạn xem như xong rồi! Chư vị, các ngươi đều nhường một bước đi."
Hoa Đạo Chủ cười nói: "Thôi được, nể mặt Lâm đạo hữu một lần. Chúng ta đã lục soát khắp nơi đây, từ đầu đến cuối vẫn không thấy La Thái Tông đâu, hiện tại chỗ hắn ẩn thân chỉ có một."
Hắn nói tới đây, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn vào vòng tròn hỗn độn với quy mô kinh người.
Ba vị Đạo Chủ Hoa, Lâm, La bay lên trời, đánh về phía vòng tròn hỗn độn.
Bên trong vòng hỗn độn đâu đâu cũng có Hỗn Độn chi khí, ánh mắt của bọn họ không cách nào nhìn thấu vòng tròn hỗn độn, cho nên muốn đi vào trong vòng tròn hỗn độn xem thử.
Hứa Ứng và Trường Tôn Thánh Hải thở phào nhẹ nhõm, đang muốn rời đi, Thông Thiên Đạo Chủ nói: "Mấy ngày tới, Bỉ Ngạn sẽ trở nên vô cùng hung hiểm, các ngươi không được tùy ý đi lại, cứ ở bên cạnh ta."
Hứa Ứng và Trường Tôn Thánh Hải bất đắc dĩ, đành phải ở lại bên cạnh hắn.
Một lúc lâu sau, La Đạo Chủ, Lâm Đạo Chủ và Hoa Đạo Chủ bay ra khỏi vòng tròn hỗn độn, hiển nhiên không tìm được La Thái Tông.
Thái Nhất cùng đám người đi tới, đứng cách xa Tam Đại Đạo Chủ Hoa, Lâm, La, không hề tới gần.
Hứa Ứng thấy thế, cười nói: "Sư phụ bất trung bất nghĩa của ta đến rồi, Thông Thiên Đạo Chủ, ta xin cáo từ."
Hắn đang muốn rời đi thì đột nhiên giọng nói của La Thái Tông truyền tới rõ ràng trong tai y nói: "Nếu ngươi dám rời đi, ta sẽ bóp nát đầu Trường Tôn Thánh Hải!"
Trường Tôn Thánh Hải vạn phần tủi thân, thầm nghĩ: "Hắn rời đi, ngươi bóp nát đầu ta làm gì?"
Hứa Ứng lại dừng bước, cười nói: "Ta đột nhiên lại nhớ tới, nghịch sư của ta tạo phản, nếu ta chạy tới đó, chỉ e sẽ bị người khác hiểu lầm."
Thông Thiên Đạo Chủ nhìn y một cái, không nói lời nào.
La Thái Tông thở phào một cái, trong lòng lại âm thầm buồn rầu: "Thông Thiên bảo hai tiểu quỷ đi theo hắn, khiến ta không có cơ hội bỏ chạy. Có điều, nếu trừ khử Thông Thiên, có lẽ có thể."
Dù sao tu vi thực lực của hắn cũng vượt xa Thông Thiên Đạo Chủ, cho dù hiện tại bản thân bị trọng thương, hắn tự nghĩ cũng có thể giết chết Thông Thiên.
"Ta chỉ cần khôi phục lại một chút thực lực, như vậy có thể thừa dịp Thông Thiên không phòng bị, giết chết hắn!"
Hắn tranh thủ trị liệu đạo thương.
Thông Thiên Đạo Chủ mang theo Hứa Ứng và Trường Tôn Thánh Hải tiếp tục tìm kiếm tung tích của La Thái Tông, Hứa Ứng và Trường Tôn Thánh Hải cũng đang lo lắng, nếu La Thái Tông đột nhiên giết ra, chỉ e sẽ nguy hiểm đến tính mạng Thông Thiên.
Nhưng cũng may Tam Đại Đạo Chủ Hoa, Lâm, La Đại cũng lo lắng một mình gặp được La Thái Tông, bởi vậy Tứ Đại Đạo Chủ bọn họ cách nhau không quá xa, thuận tiện trợ giúp lẫn nhau.
La Thái Tông cũng biết nếu lúc này mình đánh lén, chắc chắn khó có thể thành công, cho nên ẩn nhẫn không phát tác.
Những Đạo Chủ khác cũng đang lục soát khắp nơi, tìm kiếm động tĩnh của La Thái Tông, nhưng từ đầu đến cuối đều không có bất kỳ thu hoạch gì.
Ngày hôm đó, Tứ Đạo Chủ dắt tay nhau rời đi, bỗng nhiên có nữ tử tới tìm rồi nói: "Tại hạ Cung Tiệp Huyên, bái kiến các vị đạo hữu."
"Người Thiên Cảnh?" Hoa Đạo Chủ mắt lộ hung quang, định giết người.
La Đạo Chủ giơ tay lên, cười nói: "Hoa đạo huynh bình tĩnh chớ vội, trước tiên hỏi ý đồ cô ta đến đây đã. Cô nương họ Cung, không biết có quan hệ gì với Đạo Tôn?"