Tối nay không về đâu.
Giọng nói của Tiêu Dương vang lên như có ma lực, quẩn quanh bên tai Quân Thiết Anh.
Tựa như tiếng nói của quỷ dữ tràn đầy sự cám dỗ.
Chốc lát khiến ánh mắt Quân Thiết Anh có chút mê ly, nàng ngước đôi con ngươi lên, nhìn vào đôi mắt sáng như sao kia, lúc này tràn đầy nóng bỏng, khao khát.
Tràn ngập sự chờ mong.
Cánh tay rắn chắc ôm lấy người đẹp, không muốn buông ra.
Một lát, đầu Quân Thiết Anh khẽ cúi thấp xuống, như thể là ngầm đồng ý vậy.
Tiêu Dương trực tiếp ôm ngang eo Quân Thiết Anh bế lên, một cước đạp tung cánh cửa phòng bảo vệ, bước chân tiến lên, thậm chí còn chưa bật đèn, cẩn thận tỉ mỉ, như nâng niu chí bảo mà nhẹ nhàng đặt Đại tiểu thư lên giường.
Quay người như một cơn gió đóng sầm cửa phòng bảo vệ lại.
Tiêu Dương lao ngược trở lại, nhưng vừa chạm vào người Đại tiểu thư, giọng của Quân Thiết Anh đã khẽ khàng thẹn thùng vang lên, "Còn không đi tắm đi."
Tiêu Dương kìm nén sự xung động trong lòng, tắm rửa với tốc độ nhanh nhất, đợi khi hắn từ bên trong bước ra, đèn trong phòng bảo vệ đã bật sáng, Quân Thiết Anh đã đóng hết các cửa sổ, trên tay không biết lấy từ đâu ra một chiếc khăn tắm màu trắng, bước vào phòng tắm không mấy rộng rãi kia.
Tiêu Dương nằm trên giường, bên tai nghe thấy tiếng nước ào ào, trong lòng dường như có vô số kiến bò, ngứa ngáy vô cùng, khoảng thời gian ngắn ngủi này dài như cả thế kỷ. Còn Quân Thiết Anh không biết là vì thẹn thùng hay cố tình thử thách tính kiên nhẫn của Tiêu Dương, mãi vẫn chưa ra.
Trong đầu Tiêu Dương đã bắt đầu mường tượng, như thể nhìn thấy một bức tranh mỹ nhân tắm xong. Từng tấc làn da trắng ngần như sữa được dòng nước nhẹ nhàng lướt qua, tỏa ra ánh hào quang mê hoặc quyến rũ.
Quân Thiết Anh tắm dường như mất gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng, khi Tiêu Dương suýt thì xông lên phá cửa thì cạch một tiếng, cánh cửa phòng tắm đã mở ra.
Tinh thần Tiêu Dương chợt rung lên, bóng người như chiếc lò xo bật dậy từ trên giường, ánh mắt chăm chăm nhìn về phía phòng tắm, lúc này, một bóng hình yêu kiều, mang theo vô tận cám dỗ từ bên trong bước ra.
Mái tóc xõa trên bờ vai, còn đọng vài giọt nước, những giọt nước long lanh theo xương quai hàm chảy xuống khe rãnh sâu thẳm không dò, đôi vai trắng nõn phơi bày dưới ánh đèn, mịn màng trắng trẻo, khiến người ta chỉ muốn vuốt ve một phen.
Trong veo như ngọc, gương mặt dường như không tì vết, giờ đây điểm thêm một tia thẹn thùng hồng phấn.
Dung nhan tuyệt mỹ, đôi mắt linh động.
Trên người quấn một lớp khăn tắm mỏng manh, hai nơi nhô cao trước ngực, chiếc khăn tắm dường như không thể hoàn toàn che phủ, từ góc độ Tiêu Dương đứng lên liếc nhìn, khe rãnh mê hoặc đủ sức khuynh đảo chúng sinh kia, triệt để khơi dậy ngọn lửa dục vọng trong lòng Tiêu Dương.
Bên dưới chiếc khăn tắm, chỉ có thể che đến nửa đùi, đôi chân lộ ra sáng bóng xinh đẹp, cặp chân dài thon thả khiến ánh mắt Tiêu Dương phút chốc càng thêm nóng bỏng, chẳng cần dùng Phong Kiếm cũng có thể lóe lên như chớp xuất hiện trước mặt Quân Thiết Anh, đôi mắt nóng rực, bốn mắt nhìn nhau, đôi môi đỏ sớm đã bị chiếm lĩnh lần nữa.
Họ tận tình hôn nhau, Quân Thiết Anh một tay còn giữ chiếc khăn tắm không cho rơi, thân thể nhanh chóng bị cảm giác tê dại xâm chiếm, nửa người dựa vào lòng Tiêu Dương.
Bước chân hai người khẽ khàng tự nhiên di chuyển, cả hai cùng ngã xuống giường.
Hôn nhau, một lát, tay Tiêu Dương nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc của Quân Thiết Anh, mượt mà óng ả.
Thân thể Quân Thiết Anh nằm thẳng, dưới hàng mi run rẩy, mắt đã từ từ nhắm lại.
Tiêu Dương nằm nửa người bên cạnh Quân Thiết Anh, đôi môi nóng bỏng nhẹ nhàng tách khỏi đôi môi đỏ quyến rũ của Quân Thiết Anh, chậm rãi hôn qua má, vành tai, cổ...
Từ từ di chuyển xuống dưới, cuối cùng hôn lên đôi vai trắng nõn vừa khiến lòng mình xao động, cả người Tiêu Dương gần như áp xuống, hơi thở truyền đến là từng trận hương thơm nhàn nhạt của trinh nữ.
Say đắm lòng người.
Toàn thân Quân Thiết Anh hơi co giật, nhẹ nhàng uốn éo phối hợp với Tiêu Dương, hơi thở phát ra tiếng rên rỉ như có như không càng thổi bùng ngọn lửa trong Tiêu Dương, bàn tay ma quái không biết từ khi nào đã đặt lên khăn tắm, nhẹ nhàng lấy ra...
Tựa như lột vỏ quả vải, đập vào mắt, là vẻ đẹp tinh khôi trong suốt vô song.
Phù!
Hai chú thỏ trắng bị cuốn bọc kia trực tiếp nhảy ra, kích thích đôi mắt Tiêu Dương.
Thân thể trần trụi của Đại tiểu thư, hoàn toàn hiện ra dưới tầm mắt của Tiêu Dương.
Ánh mắt Tiêu Dương lướt qua từng tấc da thịt trên người Đại tiểu thư, như muốn khắc sâu thân thể trời ban này hoàn chỉnh vào trong trí nhớ. Dường như thân hình mềm mại không tì vết này, mỗi một tấc đều có sức hấp dẫn vô tận.
Đại tiểu thư rất ngạc nhiên sao Tiêu Dương đột nhiên dừng động tác, không khỏi run hàng mi mở mắt ra, thấy hắn lại sáng mắt nhìn chằm chằm vào thân thể mình, không khỏi trên mặt dâng lên một trận hồng triều, một tiếng nỉ non, Quân Thiết Anh hai tay che mắt mình lại, thẹn thùng khó tả, "Anh... còn nhìn gì nữa..."
Tiêu Dương ngước mắt, nhìn thần thái của Quân Thiết Anh lúc này, không khỏi cười nhẹ, nhẹ nhàng nằm xuống, thì thầm bên tai nàng một câu, chốc lát, nắm đấm nhỏ của Quân Thiết Anh không ngừng đấm vào người Tiêu Dương.
Quân Thiết Anh vừa động, đỉnh núi thánh nữ trước ngực liền rung động, đây là một lần rung động quyến rũ nhất trên thế giới, trực tiếp kéo theo linh hồn người ta, khiến người ta say mê.
Nhân lúc nắm đấm nhỏ của Đại tiểu thư chùng xuống, bóng dáng Tiểu thư đồng Tiêu Dương lao vút đè lên, một ngụm ngậm lấy một trong những điểm nhạy cảm của Đại tiểu thư, cú đấm của Đại tiểu thư vừa vặn rơi xuống vai Tiêu Dương, nắm đấm trực tiếp buông lỏng thành lòng bàn tay, siết chặt ôm lấy hắn.
Âu yếm hôn lên từng tấc da thịt trên người Đại tiểu thư...
Tiếng rên rỉ của Quân Thiết Anh dường như trở thành khúc nhạc du dương nhất, dưới sự cổ vũ của khúc nhạc này, thân thể Tiểu thư đồng Tiêu Dương triệt để đè lên người Đại tiểu thư.
Một đêm xuân tình.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm, gió nổi lên.
Kèm theo vài giọt mưa, đợt không khí lạnh đầu tiên của tháng mười một ập đến.
Ký túc xá tòa A, vì là cuối tuần, dưới màn mưa lất phất, một mảnh tĩnh lặng. Thỉnh thoảng có tiếng bước chân dậy sớm đi ngang qua, cũng không làm kinh động đến giấc ngủ say sưa ngọt ngào bên trong.
Tiêu Dương tỉnh dậy từ sớm, mở mắt ra, nhìn người con gái ngọt ngào đang tựa vào bên cạnh mình, khóe miệng không tự chủ được nở nụ cười thoải mái, hồi tưởng lại sự điên cuồng đêm qua, nghiêng mặt nhìn dung nhan tuyệt mỹ kia, không khỏi khẽ mở miệng...
"Cổ dài thon thả, vẻ đẹp lộ ra, hương thơm không cần thêm, phấn son chẳng vương. Mây tóc bồng bềnh, mày dài cong vút, môi hồng rạng rỡ, răng trắng tinh khôi. Mắt sáng long lanh, má lúm xinh xinh, dáng vẻ kiêu sa yêu diễm, cử chỉ ung dung nhàn nhã. Tình ý nồng nàn, lời nói dịu dàng." Tiêu Dương khẽ cười, nhẹ nhàng kéo chăn lên, đắp kín đôi vai người đẹp.
"Đêm qua gió mở đào bên suối, cung Vị Ương trăng sáng cao đầu. Bình Dương ca múa mới được sủng ái, rèm ngoài xuân lạnh ban gấm bào."
Hàng mi của Đại tiểu thư khẽ run lên.
Nàng cũng đã tỉnh từ sớm.
Mở mắt ra, nhìn gương mặt cương nghị anh tuấn trước mắt, dung nhan Quân Thiết Anh cũng nở nụ cười hạnh phúc, nhẹ nhàng tựa vào lòng hắn.
Thế nhưng chưa đầy vài giây, niềm hạnh phúc này lập tức biến thành kinh hãi, trong chăn, đôi bàn tay ma quái đã lén lút leo lên đỉnh thánh nữ của mình.
Quân Thiết Anh cũng không kìm nén được một tiếng rên rỉ.
Ngực nàng là nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể, khoảnh khắc dường như sắp chìm đắm.
"Không... mà..." Giọng Quân Thiết Anh ngắt quãng, ánh mắt mang vài phần van xin nhìn Tiêu Dương, "Hôm nay còn phải về căn hộ nữa." Quân Thiết Anh sợ rằng mình sẽ bị Tiêu Dương "hành hạ" đến mức không xuống giường nổi. Thế nhưng, thân thể Quân Thiết Anh lại có phản ứng, không kìm được nhẹ nhàng đáp ứng.
Thần thái vừa muốn đón nhận vừa e thẹn này, khiến Tiêu Dương không kìm nén nổi lửa dục trong lòng, trực tiếp cầm thương xung trận giết địch, trở mình đè lên người Quân Thiết Anh, cười hắc hắc, "Về căn hộ cũng có cần sớm vậy đâu."
Đôi môi dày nóng bỏng trực tiếp in lên môi đỏ của Quân Thiết Anh, mắt Quân Thiết Anh lập tức nhắm lại, rất nhanh, trong phòng bảo vệ buổi sáng, bên ngoài mưa lất phất, bên trong lại là một cảnh xuân sắc mê người, tấm ga giường bị vật lộn kéo xé lăn lộn tơi tả, từng khúc nhạc tiên thướt tha nối tiếp nhau trổi dậy, tấu lên khúc ca tuyệt mỹ nhất thế gian.
Giữa trưa mười một giờ.
Quân Thiết Anh lại tỉnh dậy từ giấc ngủ mê mệt, hồng triều trên mặt còn chưa tan hết, nhìn gương mặt mơ hồ khẽ nở nụ cười ngay cả trong mơ này, Quân Thiết Anh muốn hôn một cái, lại lo lắng xảy ra "biến cố" buổi sáng hôm đó, liền tiện tay lấy khăn tắm quấn lấy thân thể mình, bước nhẹ nhàng vào phòng tắm để tắm rửa, đợi Quân Thiết Anh thay quần áo xong bước ra, trên giường, Tiêu Dương đã cười tủm tỉm ngồi dậy, nửa người trên trần trụi, nửa người dưới đắp ga trải giường.
"Đều tại anh, lát nữa chị Tố Tâm lại gọi điện giục rồi." Quân Thiết Anh giận dỗi liếc xéo Tiêu Dương một cái, khoảnh khắc trăm vẻ quyến rũ, khiến Tiêu Dương lại có phản ứng.
Quả nhiên phụ nữ như hoa, sau khi được tưới tắm sẽ nở rộ càng thêm xinh đẹp.
Tâm thần Tiêu Dương rung động, dưới sự thúc giục của Quân Thiết Anh, Tiêu Dương vén ga giường lên.
"A!"
Quân Thiết Anh theo bản năng che mắt lại, mặt đỏ bừng vô cùng.
Tiêu Dương mặt không đổi sắc, người trần trụi bước vào phòng tắm.
Trong phòng bảo vệ lề mề chậm chạp mất gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng trước sự khuất phục của Đại tiểu thư trước uy hiếp của Tiểu thư đồng, giúp hắn mặc xong quần áo, cánh cửa phòng bảo vệ mở ra.
Giữa trưa có không ít nữ sinh đi ngang qua phòng bảo vệ, tuy thấy Quân Thiết Anh ở trong, nhưng không ai cảm thấy kỳ lạ. Quan hệ giữa Quân Thiết Anh và Tiêu Dương, từ ngày khai giảng đầu tiên mọi người đã biết.
Chỉ là, Quân Thiết Anh dường như có tật giật mình, đầu luôn cúi thấp.
"Ủa? Thiết Anh, hôm nay cuối tuần, sao cậu lại ở trường?"
Vừa vặn đi tới trước mặt chính là Tiêu Tiêu, thần sắc nghi hoặc nhìn Quân Thiết Anh, đồng thời ánh mắt cảnh giác liếc nhìn Tiêu Lục Lang bên cạnh Quân Thiết Anh.
"Tớ... về... xem một chút." Sắc mặt Quân Thiết Anh đỏ bừng, ấp úng nói một câu.
Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Tiêu, Quân Thiết Anh gần như bỏ chạy kéo Tiêu Dương đến bãi đỗ xe của Phục Đại. Ngước mắt lên, vừa lúc nhìn thấy nụ cười trêu chọc trong mắt Tiêu Dương, không khỏi giận quá hóa thẹn, đưa tay véo một miếng thịt mềm bên hông Tiêu Dương, "Còn cười nữa hả."
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên!