Rốt cuộc cũng kết thúc rồi... Ôm lấy vị Vương nữ không biết là "đang say hay đang tỉnh", diễn một màn kịch cướp dâu "hôm nay ta nhất định phải mang nàng đi, xem kẻ nào dám cản ta", rồi ôm nàng trở về thành phố nhỏ Ankara, ngủ say trong vòng tay nhau giữa những triền đồi hoa hồng được cấy ghép tạm thời, Lyon, người đã hoàn thành xuất sắc bốn màn kịch, cuối cùng cũng thoát khỏi vở "Mười Hai Ngày Du Ngoạn" đã bị cải biên đến mức không còn nhận ra được nữa.
Mà linh hồn hắn vừa mới từ thế giới kịch nghệ trở về cơ thể, còn chưa kịp kiểm tra tình hình của Vương nữ và những khán giả khác, thì đã nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết vang lên trên sân khấu ở giữa nhà hát.
"Đau chết ta rồi! Cứu mạng! Lyon! Mau đến cứu ta!"
"Yên tâm đi, ngươi an toàn rồi."
Cõng vị Vương nữ vẫn chưa tỉnh lại ra khỏi lối đi rời sân khấu, đặt lên hàng ghế sau của nhà hát, Lyon rảo bước từ hàng ghế sau đi ra, theo tiếng kêu liếc nhìn tình hình bên phía sân khấu.
Lúc này trên sân khấu, ngoài đám diễn viên đang nằm hôn mê ngả nghiêng, chỉ còn lại một người một dê đang "đánh nhau". Tình hình cụ thể cũng giống như những gì hắn suy đoán trước đó, Dê Đen tuy nhìn như là kẻ đang chịu đòn, nhưng ngoài vài vết răng cắn trên mặt ra thì hoàn toàn không có chút nguy hiểm nào.
Còn tại sao biết Dê Đen sẽ không gặp nguy hiểm... Đây là một vấn đề toán học.
Là dị vật của chính mình, "công suất đầu ra tối đa" của Dê Đen bị giới hạn bởi chỉ số xâm nhiễm của hắn. Tuy bản thân nó có mức chỉ số xâm nhiễm là 8 điểm, nhưng chỉ số xâm nhiễm hiện tại của hắn chỉ có 4.7, nên nó cũng chỉ có thể phát huy mức 4.7 mà thôi.
Mà Vua Kịch ở trạng thái toàn thịnh có chỉ số xâm nhiễm lên tới 16 điểm, xấp xỉ sức mạnh của hai con dê, nhưng khi 75% khán giả trong thế giới kịch nghệ nghiêng về phía hắn, nó - vốn hòa làm một với thế giới kịch nghệ - cũng bị suy yếu nghiêm trọng, chỉ còn lại chưa đầy 25% khả năng kiểm soát.
16 nhân 0.25, thế là chỉ còn lại 4 điểm - sức mạnh chưa bằng một con dê, mức độ còn tệ hơn cả Dê Đen 4.7. Hơn nữa nó lại không có bất kỳ năng lực tấn công linh hồn nào, xem như không có vũ khí, chỉ có thể dùng tay không đánh một con Dê Đen không thể đánh trả.
Cho nên trận ẩu đả giữa hai tên này nhìn thì có vẻ dữ dội, nhưng thực tế chỉ là hai bệnh nhân đói lả không có sức lực, cầm dây giày thể thao quất vào không khí, có quất cả ngày cũng chỉ đau một lúc, đến việc muốn cùng chết cũng không làm nổi.
Nói tóm lại - các ngươi đừng đánh nhau nữa, đánh thế này không chết người được đâu.
"Ngươi... là ngươi! Tất cả là tại ngươi!"
Thấy Lyon đã chạy ra khỏi thế giới kịch nghệ, Vua Kịch cuối cùng cũng tìm được chủ mưu, trực tiếp từ bỏ việc tiếp tục đánh Dê Đen, nhảy phắt xuống khỏi sân khấu, rồi như một con bò tót nhìn thấy vải đỏ, mắt đỏ ngầu lao về phía Lyon...
Sau đó bị bàn tay ý chí ngưng tụ từ mặt dây chuyền Thánh Linh ấn mạnh xuống đất.
"Đại sư Wilde... hay phải gọi là Vua Kịch mất kiểm soát, buổi diễn của ngươi đã kết thúc rồi."
Như một cảnh sát bắt được tội phạm bỏ trốn, sau khi tuyên bố đầy chính nghĩa rằng Vua Kịch đã bị bắt, Lyon nhấc tay tóm luôn Dê Đen lại, mượn tầm nhìn linh hồn của nó để quét qua toàn bộ Nhà hát Trung tâm, xác nhận đơn giản tình hình linh hồn của hơn ba ngàn khán giả.
Tốt lắm, ngoại trừ vài kẻ xui xẻo khi linh hồn rời khỏi cơ thể đã đập đầu vào tay vịn ghế, sự kiện dị vật mất kiểm soát lần này không có bất kỳ ai bị thương, có thể gọi là giải quyết hoàn hảo!
Hài lòng gật đầu, Lyon xin một sợi dây từ Youha, trói Vua Kịch đang liều mạng giãy giụa trên đất lại, miệng cũng bị nhét một chiếc khăn tay cũ, rồi dùng sức mạnh của mặt dây chuyền Thánh Linh xách hắn lên, bước về phía hàng ghế sau của nhà hát.
"Ừm? Mình... ngủ quên sao?"
Được Lyon đánh thức, Vương nữ dần dần đồng bộ linh hồn với cơ thể, ôm trán ngồi dậy từ trên ghế, rồi đột nhiên nhíu mày, mơ hồ nhớ lại tình hình trước khi mình "ngủ quên", đầy vẻ nóng lòng hỏi:
"Lyon! Trong thời gian ta hôn mê, có chuyện gì xảy ra sao? Đại sư Wilde ông ấy... ừm... Ngươi đã bắt được ông ấy rồi?"
Vậy ra... nàng không có ký ức bên trong thế giới kịch nghệ sao?
Nhìn Vương nữ ngẩn ngơ nhìn "Đại sư Wilde" bị trói thành cái bánh chưng, vẻ mặt đầy khó tin, Lyon không khỏi nhẹ nhõm một chút.
May quá may quá, để giải quyết Vua Kịch, hắn đã thực sự làm rất nhiều việc xấu hổ trong thế giới kịch nghệ, nếu thực sự bị ai đó nhớ lại thì đúng là vết nhơ lịch sử đen tối, tốt nhất là quên sạch đi thì hơn.
Còn về việc tại sao "Agatha" trong đám cưới lại gọi tên thật của mình... Lúc đó Vua Kịch đã tổn thất hơn bảy phần sức mạnh, ước chừng đã không thể duy trì sự ổn định của thế giới kịch nghệ nữa, xuất hiện một số lỗ hổng.
Mà Vương nữ không những biết sự tồn tại của dị vật, còn từng đích thân trải qua vài sự kiện dị vật tập kích, bản thân chắc cũng có chỉ số xâm nhiễm nhất định, có thể tỉnh lại sớm trong tình huống thế giới kịch nghệ mất kiểm soát, cũng không phải là không thể hiểu được...
"Yên tâm đi, sự kiện dị vật mất kiểm soát lần này đã được giải quyết hoàn hảo rồi."
Sau khi đỡ Vương nữ - người linh hồn vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được cơ thể - đứng dậy, Lyon giải thích:
"Đại sư Wilde thật sự đã qua đời từ ba năm trước rồi. Đại sư mà người nhìn thấy, thực tế chỉ là một dị vật. Sau khi đại sư Wilde rời đi, nó đã thay thế linh hồn của đại sư, tiếp tục nắm quyền kiểm soát cơ thể này cho đến tận bây giờ.
Còn vừa nãy, món dị vật đã cận kề mất kiểm soát này bị sự khiêu khích của nhà phê bình kịch nghệ ở hàng ghế đầu chọc giận, trực tiếp kéo tất cả mọi người trong nhà hát vào thế giới kịch nghệ, sau đó ta tìm cách sơ hở, phá vỡ sự kiểm soát của nó đối với thế giới kịch nghệ..."
Kể sơ qua tình hình vừa rồi và cố tình bỏ qua những chuyện xảy ra trong thế giới kịch nghệ, Lyon nói với Vương nữ đang vẻ mặt bừng tỉnh ngộ:
"Điện hạ Veronica, thủ đoạn thay đổi ký ức phạm vi rộng của Cục Thanh lý chúng ta hẳn đã bắt đầu dần dần có hiệu lực. Sau khi những khán giả này tỉnh lại, ký ức liên quan cũng sẽ được hợp lý hóa, nhưng trước mắt còn hai việc nhỏ cần người giúp một tay."
Vương nữ nghe vậy lắc đầu, hơi mím môi nói đầy không vui:
"Ngươi không cần nói những lời này, Lyon, cần ta làm gì cứ nói thẳng là được, hơn nữa sau này đừng gọi ta là Điện hạ nữa, được không?"
"Ừm... được thôi."
Lyon hơi do dự một chút, rồi gật đầu nói:
"Người trong nhà hát muốn tỉnh lại, hẳn còn mất một hai tiếng nữa, trước đó phiền người phái người đến chăm sóc họ một chút, tránh lát nữa lại xảy ra chuyện gì, dẫn đến có người bị thương, đây là việc thứ nhất.
Còn việc thứ hai, Veronica, ta hy vọng có thể mượn xe ngựa và đánh xe của người, đưa ta và 'Đại sư Wilde' này về Phân cục Xử Nữ sớm nhất có thể."
"Không thành vấn đề!"
Nghe thấy Lyon cuối cùng cũng gọi thẳng tên mình, khóe miệng Vương nữ không khỏi hài lòng cong lên, rồi nói:
"Ta sẽ tìm người đến chăm sóc những khán giả này, còn xe ngựa lúc chúng ta đến, giờ hẳn đang đỗ bên ngoài, ngươi cứ qua đó là được."
"Vậy ta đi trước đây."
Thấy Vương nữ có vẻ không có ý định rời đi cùng, Lyon đang mang "công vụ" trên người vội về cục, nên cũng không nói gì thêm, chào tạm biệt một tiếng rồi vội vã rời đi.
Còn về phía Veronica, sau khi tiễn Lyon đến ngoài cửa nhà hát, mỉm cười nhìn theo hắn lên xe rời đi, vị Vương nữ vốn dĩ đang vẻ mặt bình tĩnh bỗng thở phào một hơi dài, rồi đưa tay ấn chặt trái tim đang đập loạn xạ của mình.
Đồ khốn này... rõ ràng không tra ra hắn có kinh nghiệm yêu đương gì, vậy mà lại có thể nói ra nhiều lời đường mật chết người đến thế, chắc chắn bình thường trong lòng giấu đầy tâm tư hoa đào!
Phẫn nộ nhìn chiếc xe ngựa chở pháo hoa... chở Lyon phóng đi xa, Vương nữ không khỏi dùng sức cắn môi dưới đỏ mọng, sau đó trước tiên giơ mu bàn tay lên, nhẹ nhàng áp lên đôi má nóng bừng của mình, rồi trong tiếng tim đập như trống trận trong ngực, bất lực thở dài.
Thật là... thế này thì ai mà chịu nổi chứ?