Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 106
hai vạn!.

❊ ❊ ❊

Trong đại sảnh không có nhiều quang minh thuật sĩ lắm, khoảng 10 tên mà thôi. Đánh xong cũng không ra trang bị, nhưng mỗi người lại được phân một ít quang minh đồ sách tàn phiến. Tập hợp đủ 30 chương quang minh đồ sách có thể đổi thành danh hiệu quang minh dũng sĩ, lúc đánh hắc ám quái vật sẽ được đề cao 5% lực công kích. Hơn nữa, nếu giết hắc ám quái vật càng nhiều, danh hiệu này còn có thể thăng cấp.

Hỉ Ca không có hứng thú với danh hiệu quang minh dũng sĩ. Cả đội gom lại vừa lúc đủ 30 chương đồ sách, tất cả đều bị Cô Tửu mua xuống. Cũng không biết hắn dùng làm gì. Tiền mà Cô Tửu sử dụng hiện giờ là từ trong túi Hỉ Ca xuất ra (hắn đã bán thân). Hỉ Ca trợn tròn mắt… nhẫn a nhẫn… dù sao cũng chỉ có 300 kim.

“Này, làm sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vị thích khách kia a?” – Cô Tửu và Hỉ Ca lọt tọt đi ở phía sau cùng, nhỏ giọng nói chuyện phiếm.

“Người quen.”

“… không phải ngươi thích hắn ta chứ?” – Cô Tửu không tin, ánh mắt Hỉ Ca nóng bỏng như vậy…

“Ngươi muốn chết!!!!” – Hỉ Ca liếc mắt nhìn Cô Tửu. Từ hồi Cô Tửu cùng Hỉ Ca luyện tập PK, bị cô một kích giây sát, đến giờ mỗi lần cô vung pháp trượng là hai chân hắn run rẩy.

“Đùa thôi… hi`hi`… Mà hỏi thật, ngươi biết tên thích khách kia sao? Xem kỹ thuật, hắn có thể bài danh đệ nhị chứ chẳng chơi.” – Cô Tửu cũng bắt chước Hỉ Ca, nhìn chằm chằm người đi phía trước.

“Ngươi biết thích khách còn lợi hại hơn à?” – Hỉ Ca đã xác định người kia là Thất Tử. Bởi vì vừa rồi Hỉ Ca nhắn tin uy hiếp Sở Tiếu Ca, rốt cuộc Sở Tiếu Ca tiết lộ cho cô biết Thất Tử không đi chung với đội ngũ khai hoang di tích của Thứ.

“Thời beta, ta biết một thích khách gọi là Thất Gia. Hắn tuyệt đối là người phi thường nhất mà ta từng gặp. Đúng rồi, ngươi có xem bản phim tuyên truyền không? Thích khách áo trắng trong đoạn video chính là hắn!”

Hỉ Ca nhìn Cô Tửu, im lặng. Cô Tửu nói không phải Thất Tử mà là Thất Gia. Cái tên này… đúng là đã lâu không nhớ tới.

Thất Gia… chính là bằng hữu duy nhất của thời beta đã nhắn tin cho Hỉ Ca sau khi cô rời khỏi Thịnh Thế. Hồi xưa, cô quen biết Thất Gia lúc cấp bậc còn rất thấp. Bọn họ bất quá đã ở một chỗ cùng nhau luyện cấp khoảng 3-4 ngày gì đó, không tính là bạn bè thân thuộc. Sau đó thì mỗi người một ngã. Mặc dù trong danh sách bạn bè vẫn hiện tên Thất Gia nhưng Hỉ Ca chưa từng liên lạc lần nào. Đây là trùng hợp sao? Hỉ Ca nhíu mày. Trên đời sao lại có nhiều việc trùng hợp đến ngạc nhiên như vậy!!! Hỉ Ca nhăn trán, nghĩ tới tên hàng xóm mới dọn về ở kế bên nhà. Tên kia sẽ không trùng hợp biết chơi trò Thịnh Thế rồi lại trùng hợp có tên là Thất Tử chứ? Hôm nào gọi Sở Tiếu Ca đi thăm dò thử mới được…

Đối với tên A Thất kia, Hỉ Ca cảm thấy có chút kỳ diệu. Cô không chán ghét hắn, ngược lại, có lúc thấy hắn rất đáng yêu.

Đại sảnh thứ 4 là hắc ám triệu hoán sư.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ các chủng loại quái ở cả 4 đại sảnh, Hỉ Ca đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Cô theo bản năng xoay người. Bất quá, cô đã đánh giá cao độ dẻo dai của nhân vật trong trò chơi rồi. Cơ thể mất thăng bằng, thế là trực tiếp nằm đo đất.

Lúc này, một đạo ánh sáng đỏ xẹt ngang qua đỉnh đầu của cô.

Con ẩn thân quái rốt cuộc xuất hiện. Nó hẳn đã theo chân bọn họ từ lúc đầu. Là loại hình thích khách quái.

Ẩn thân quái không thể giây sát Hỉ Ca, nó liền xoay qua tấn công người đứng kế bên là Cô Tửu. Cô Tửu không nói 2 lời, cấp chính mình một cái kỹ năng liên tục thêm huyết, sau đó quay người quăng ra một đoàn bột phấn, kế tiếp thì cấp tốc chạy tới bên người Cuồng Vũ.

Nói thật, loại phản ứng này rất là nhát gan, nhưng đồng thời cũng là phản ứng chính xác nhất trong trường hợp hiện tại. Đáng tiếc, Cô Tửu đã xem nhẹ tốc độ của ẩn thân quái. Hắn chạy chưa tới 2 bước, trên cổ đã phát lạnh, sau đó liền bị giây sát. Cô Tửu đã làm được một việc tốt trước lúc hy sinh. Đó là hắn đã quăng ra phấn hiện thân, có hiệu lực trong 20s, giúp cho cả đoàn đội có thể nhìn thấy hình dạng của con ẩn thân quái, hắc ám hệ sát thủ, 48 cấp. Chỉ cần giữ chặt cừu hận của quái, 2 vũ giả luân phiên sử dụng thanh âm liền có thể đánh tan ẩn hình trạng thái, chuyện đối phó với ẩn thân quái liền thoải mái. Có điều Cô Tửu là chủ lực dược sư, bây giờ lại chết. Hắc ám sát thủ có lực công kích rất cao. Một mình Tiểu Tà thêm huyết liền không kịp. Ngay cả thời gian để cứu sống Cô Tửu cũng không có.

Nhìn thấy Cuồng Vũ bị thích khách đâm một chiêu bối thứ, trở nên mê muội, huyết lượng rớt xuống còn chưa tới 1000 điểm, Hỉ Ca rốt cuộc động thủ. Quăng một cái huyết tế kỹ năng, huyết lượng của Cuồng Vũ nháy mắt phục%. Hành động này khiến toàn bộ đội ngũ ngẩn ngơ. Nhưng vì tình hình khẩn cấp trước mắt nên không có ai lên tiếng hỏi thăm. Duy nhất Thập Lục là đưa mắt nhìn chằm chằm Hỉ Ca, cho dù không muốn để ý thì Hỉ Ca vẫn cảm giác được ánh mắt nóng cháy của cô ta.

Nhờ có Hỉ Ca ra tay, áp lực của Tiểu Tà liền nhẹ gánh. Thừa dịp rảnh tay liền cứu sống Cô Tửu. Đội ngũ có 2 thầy thuốc và một nửa thầy thuốc, rất nhanh liền giải quyết xong ẩn thân quái. Con sát thủ quái này cũng thật keo kiệt, chỉ rơi ra một thanh chủy thủ, cũng may là trang bị ám kim.

>> Tàn chủy thủ (tàn phiến 1/4), ám kim, phẩm chất tối ưu, có thể khảm một viên bảo thạch, có 2 thiên tứ thuộc tính, bạo kích +25%, tốc độ +10%

Một cái tàn phiến vũ khí đã là ám kim trang bị. Nếu có thể tập hợp đủ 4 cái, tệ nhất cũng là trang bị cấp Sử Thi a. Nói không chừng còn có thể lụm tới một thanh thần khí.

Trong đội ngũ có 2 thích khách. Nếu không có Thất Tử ở đây, nhất định Hỉ Ca đã nghĩ đến chuyện mua đồ vật về. Vừa lúc hắn ở, vậy không đến phiên cô lo lắng nữa. Thất Tử chính là đại phú hộ. Điểm ấy, đến Cát Tường đều không thể không thừa nhận.

“2 vạn.” – Thất Tử nhìn thấy chủy thủ liền trực tiếp ra giá.

Thập Bát nghe xong thì ngốc lăng. Lúc nãy vừa mới bỏ ra 3 vạn mua cái nhẫn, bây giờ lại hô giá 2 vạn mua chủy thủ, đây chính là loại người có tiền không biết xài chỗ nào hả?

Chủy thủ đúng là thứ tốt. Chỉ cần là chơi nhân vật thích khách, nhất định sẽ muốn nó. Đáng tiếc, Thập Bát không có nhiều tiền trong túi. Thế là không ai trả giá nữa, chủy thủ liền về tay Thất Tử. Thất Tử nhìn nhìn chủy thủ, cũng không thay mới, tùy tiện quăng vào ba lô, tiếp tục sử dụng tử phẩm chủy thủ như cũ.

“Mọi người bổ sung thể lực một chút, ngồi nghỉ một lát rồi chúng ta đi vào nội điện.” – Cuồng Vũ đem tiền phân phát cho mọi người xong, phân phó một câu liền ngồi xuống đất.

Hỉ Ca vừa rồi chỉ mất một ít thể lực mà thôi, điểm thể lực vẫn còn 90. Cô lấy trong ba lô ra một trái bình quả, từ tốn nhai. Hỉ Ca nhìn đồng hồ. Bọn họ ở trong đây đã được 7 tiếng. Yêu cầu của hệ thống là 24 tiếng phải khai hoang xong. Nhìn tình hình thì có lẽ chỉ cần 12 tiếng là cả đội có thể đi ra rồi.

Nội điện rất ít quái, trừ bỏ 4 thị vệ thì chỉ còn mỗi Mai Sa Nữ Hoàng. Nhưng bọn chúng là loại “khóa cừu hận”, nghĩa là cả đội phải cùng lúc đánh 5 con quái, trong đó có một con là đại boss. Có lẽ đây là bản sao khó khăn nhất của bản đồ.

Cuồng Vũ phân phó Hỉ Ca và Thất Tử dẫn dụ nữ hoàng đi chỗ khác, 8 người còn lại xử lý 4 tên thị vệ trước, sau đó mới quay lại đánh đại boss. Lần thứ nhất, Cuồng Vũ và Thập Lục dụ quái chậm một chút, làm cho cừu hận rối loạn, hậu quả, mọi người bị lửa giận của nữ hoàng đá bay về cửa ra vào. Sau đó lại thí nghiệm 2 lần nữa, cuối cùng mới thuận lợi chia cắt 5 con quái thành công.

Hỉ Ca đứng ở trên vương tọa, bảo trì khoảng cách 20 thước với đại boss. Không thể trách cô được, nữ vương lúc giận lên liền phun lửa trong phạm vi 18 thước. Thân thể yếu ớt của Hỉ Ca mà nằm trong vòng công kích thì chỉ có con đường đi chầu diêm vương.

Sau khi bọn Cuồng Vũ giết chết 4 tên thị vệ mới chạy qua đây lôi kéo cừu hận của nữ hoàng. Trước lúc bị giết chết, nữ hoàng phóng ra 4 kỹ năng, giây sát đám người cận chiến. Trừ bỏ chuyện này, quá trình chiến đấu xem như thuận lợi.

Mai Sa Nữ Hoàng bạo ra một khối băng tinh bảo thạch, một cái kiếm khách ám kim khải giáp và một bản vẽ hoa phục. Băng tinh bảo thạch bị Hỉ Ca dùng một vạn kim tệ mua lấy. Ám kim khải giáp bị Thập Lục dùng 1 vạn 2 cướp được. Bản vẽ hoa phục bị Tiểu Tà dùng 700 kim rước về. Những người khác chỉ có thể dùng ánh mắt thèm thuồng mà nhìn.

Cũng may trên tay Cuồng Vũ còn có 2 tấm bản đồ, mọi người vẫn còn cơ hội. Sau khi phân chia tiền bạc đâu ra đó, Cuồng Vũ để mọi người về Sa Hải Thành nghỉ ngơi. Ra khỏi bản đồ, Hỉ Ca nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống, cô có thêm một cái danh hiệu “Người khai hoang di tích”, là danh hiệu màu trắng, không có thêm thuộc tính gì cả.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »