Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2825 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 150
phương cát tường.

❊ ❊ ❊

Hỉ Ca không biết giá trị của thanh thủy thủ, không có nghĩa là những người khác cũng không biết như cô.

Hai ông lão nhìn thấy chủy thủ, sắc mặt nhất thời lại thay đổi. Hỉ Ca nhìn nhìn, có điểm lo lắng. Người già cả rồi, thân thể không tốt lắm, sắc mặt cứ lúc trắng cứ lúc xanh, thay đổi tới lui hoài không biết có chuyện gì xảy ra hay không a?

Về phần Hoa Đán, lúc đầu căn bản không thèm chú ý tới Hỉ Ca, nhưng vừa nhìn thấy cây chủy thủ liền đem ánh mắt chuyển sang, trong lòng căm hận nghĩ, chính là ả ta. Vì ả mà gia tộc mình mới bị diệt sạch. Ngay cả thế lực hỗ trợ sau lưng của gia tộc cũng bỏ rơi mình. Nếu không phải hội trưởng lão còn niệm tình cũ, nhúng tay vào, chỉ sợ A Thất đã không buông tha cho mình. Tất cả vì ả ta!!!!!! Ánh mắt Hoa Đán nhìn Hỉ Ca đầy ngập oán hận.

Hỉ Ca dĩ nhiên nhìn thấy ánh mắt như nổi lửa kia. Chính là, cho dù Hoa Đán trừng lồi con mắt cũng không thể làm gì Hỉ Ca nha. Cô ta không dám động thủ ở đây. Đúng là bi ai mà!!!!

Tứ trưởng lão cẩn thận cầm lấy thanh chủy thủ từ tay thủ hạ, yêu thích vuốt ve không muốn buông tay. Ai cũng biết trong tay A Thất có 7 thanh chủy thủ. Này không đơn giản chỉ là chủy thủ dùng để giết người, A Thất đem chúng biến thành tác phẩm nghệ thuật. Trước giờ không ai dám xem thường các tác phẩm nghệ thuật này, bởi vì phàm là người của giới xã hội đen, ai lại không biết tiếng tăm của A Thất. Có điều, không phải ai cũng biết lai lịch chính xác của 7 thanh chủy thủ. Bảy thanh chủy thủ, ngày xưa, nằm trong tay bảy tổ chức khác nhau. Sau đó lại đồng thời rơi vào tay A Thất. Kể từ lúc chúng nằm trong tay A Thất, thời đại hắc ám chính thức bắt đầu. Một thời đại của giết chóc và máu me.

“Vì sao chủy thủ lại ở đây?” – Tứ trưởng lão nghiêm túc hỏi, tay gắt gao nắm chặt thanh chủy thủ, làm như sợ nó có chân sẽ chạy mất.

“A Thất tặng.” – Hỉ Ca mở miệng trả lời. Toàn bộ người ở đây đều trừng mắt nhìn cô.

“Ngươi nói bậy. Anh ấy tuyệt đối không đem đồ vật trọng yếu như vậy tặng cho người khác.” – Hoa Đán kích động hét lên. A Thất làm sao có thể tặng người khác chứ? Chủy thủ màu lam này, cô đã muốn sở hữu từ lâu rồi, nhưng A Thất còn không cho cô cầm xem một chút nữa là. Thế nhưng nó lại ở trong nhà nữ nhân khác. Cô làm sao cam lòng a~

“Ngươi cùng Thất thiếu gia là quan hệ gì?” – Tứ trưởng lão hỏi Hỉ Ca, không quên trừng mắt cảnh cáo Hoa Đán. Ông không ngờ Hỉ Ca lại có quan hệ mập mờ với A Thất. Ông không muốn giữa chừng phải thay đổi kế hoạch. Ông không muốn đắc tội với người nào. Thật ra là ông không có dũng khí đắc tội bất cứ ai ở đây.

“Chuyện này… chờ anh ấy đến, ngươi hỏi anh ấy không phải tốt hơn sao?” – Hỉ Ca không để ý trả lời.

“A Thất sắp tới?” – Sở Niệm sửng sốt, không ngờ tiểu tử thối kia lại nhanh tay như vậy.

“Vâng… vừa hạ trò chơi đã nói sẽ lập tức tới, chỉ không biết mất bao lâu.” – Hỉ Ca không thể nào hưng phấn nổi. Nhìn anh họ vẻ mặt âm trầm, trong lòng cô càng bất an. Thương thế của A Thất vừa mới khỏi, phỏng chừng hôm nay đến nhà cô, sau đó trở về sẽ phải lết lên giường bệnh nằm lại a~

“Thất ca nói sẽ đến một mình sao?” – Tiểu Cửu làm lơ đám người trước mặt, quay đầu trò chuyện với Hỉ Ca.

“Không biết. Bất quá anh ấy đang bị thương. Có lẽ Tư Văn sẽ không để anh ấy đi một mình.”

Ba người tỉnh bơ nói chuyện phiếm. Tứ trưởng lão mặc dù khó chịu lại không dám tùy tiện chen vào. Ông muốn hối hận rồi. Tại sao lại ngu xuẩn cho rằng Sở gia dễ đối phó. Nếu thật sự dễ đối phó, Hoa Đán vì sao lại rơi vào kết cục này chứ? Sở Niệm và A Thất trước nay luôn nhìn nhau đỏ mắt, giống như cừu nhân, nhưng quan hệ vẫn thực quỷ dị khó lường. Bình thường, chỗ nào có mặt Sở Niệm sẽ không thấy bóng dáng A Thất. Tình hình bây giờ… là sao? Sở Niệm đang ngồi đây, nhưng A Thất vẫn muốn tới?! Nguyên tưởng tin đồn A Thất vì một nữ nhân mà ra tay hủy diệt Hoa gia chỉ là chuyện bát quái. Chính là, nhìn tình hình trước mắt, xem ra tin đồn không phải chỉ là tin đồn thôi.

“Tứ trưởng lão, ngươi tính ở đây đợi Thất ca đến tiễn ngươi sao?” – Tiểu Cửu ngẩng đầu cười mĩm hỏi.

Tứ trưởng lão cứng người một chút. Hoa Đán vẻ mặt phức tạp. Theo lý thuyết, Hoa Đán nên hận A Thất đến tận xương tủy vì đã hủy diệt Hoa gia. Nhưng sinh ra ở trong một đại gia tộc, thân tình của cô đối với gia tộc chẳng có bao nhiêu. Điều cô để ý là địa vị của cô trong gia tộc, là núi cao để cô có thể dựa vào mà thôi. Hoa Đán muốn gặp A Thất. Cô cảm thấy chuyện giữa cô và A Thất nhất định có hiểu lầm. Nhớ lại bộ dáng của A Thất ngày hôm đó, trong lòng vẫn khiếp sợ không thôi. Cô đến bây giờ vẫn không biết, A Thất lại có ánh mắt lạnh băng như vậy, trên mặt lại có thể cười một cách tàn nhẫn như vậy.

“A… không cần. Chuyện hôm nay nhất định là hiểu lầm. Tôi sẽ tìm Thất thiếu gia giải thích sau.” – Tứ trưởng lão luống cuống đứng lên, đột nhiên nhớ tới trong tay còn cầm thanh chủy thủ, xấu hổ đặt nó xuống bàn.

“Chờ một chút!” – Hỉ Ca lên tiếng gọi.

“Còn chuyện gì không?” – Tứ trưởng lão muốn đi lại bị người giữ chân.

Hỉ Ca mĩm cười: – “Phí vệ sinh…”

Dưới ánh nhìn chăm chú của Sở Niệm và Tiểu Cửu, Tứ trưởng lão lôi ra tập chi phiếu, tùy tiện ký đại một con số, sau đó nhanh chân chạy ra khỏi cửa. Kỳ thật, ông ta chính là sợ Hỉ Ca chê tiền không đủ. Tứ trưởng lão vừa đi, Hoa Đán do dự một chút cũng rời đi. Còn lại ông lão đi chung với họ vẫn ung dung ngồi ở sô pha.

“Lão gia tử, xem diễn còn chưa đủ ghiền sao?” – Sở Niệm thay đổi thái độ, mặc dù lời nói có vẻ không cung kính, nhưng lại thể hiện mối quan hệ giữa hai người không tệ lắm.

“Hắc hắc… ta sớm đã nghe cái tên oắt con không hiểu chuyện nhà ta luôn miệng nói cái gì A Thất nhìn trúng một cô nương nhà lành. Ta vốn là tò mò thôi… haha…”

Hỉ Ca bị lời nói của ông lão làm cho hỗn độn đầu óc. Cái gì cô nương nhà lành? Đây là thời đại gì rồi, còn dùng câu văn ý tứ như vậy?

“Lần đầu tiên gặp mặt, không thể hào phóng bằng A Thất, món đồ nhỏ này, ngươi cầm đi.” – Ông lão cười mị mị móc trong ngực ra một hộp gấm, đưa cho Hỉ Ca.

Hỉ Ca không biết bên trong hộp gấm đựng thứ gì, nhưng nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Sở Niệm và Tiểu Cửu, cô liền mờ mịt.

“Cái này…” – nếu Hỉ Ca quen biết người trước mặt thì nhận lễ vật cũng không sao, nhưng mà cô không biết ông ta là ai nha. Nếu nhận lễ vật lung tung, hình như không hợp lễ nghi cho lắm.

Nhìn vẻ mặt do dự của Hỉ Ca, ông lão gãi gãi đầu: – “Quên mất, vòng vo nói chuyện lại quên giới thiệu. Thằng con trai của ta tên là Phương Cát Tường. Trong trò chơi gọi là… tên gì nhỉ… à đúng rồi… là Cát Tường Như Ý.”

Phương Cát Tường… cái tên này…haiz… khó trách mỗi lần Hỉ Ca hỏi tên thật, Cát Tường luôn ngây ngô cười lãng sang chuyện khác. Thật không biết ông lão này lúc trước vì cái gì lại đặt tên cho con như vậy nữa? Nếu người này là cha của Cát Tường thì không tính là người xa lạ. Hỉ Ca lễ phép nhận lấy hộp gấm, cúi đầu cám ơn.

“Đa tạ Phương bá bá!”

“Không cần khách khí. A Thất đúng là có mắt nhìn người. Thằng con trai của ta khi nào mới có thể dẫn vợ về nhà a~” – đại khái người già nào cũng suy nghĩ như nhau, đều mong con trai cưới vợ sinh con.

Đại khái Phương lão gia không vội đi, hoàn toàn ngó lơ Tứ trưởng lão đang ở bên ngoài chờ ông, vui vẻ ngồi trong phòng tán gẫu với Hỉ Ca. Nói chuyện hơn nửa giờ, Sở Niệm ám chỉ nhiều lần, ông mới có điểm không tình nguyện, thong thả đứng lên, cầm lấy tay Hỉ Ca, bảo cô nhớ tới nhà ông chơi, còn ám chỉ nếu A Thất đối xử không tốt với cô, có thể chạy qua nhà ông làm con dâu… Thật chưa từng thấy ông lão nào hào hứng tìm vợ cho con trai như vậy~

Sau khi tiễn Phương lão gia, Hỉ Ca nhìn hộp gấm trên bàn.

“Bây giờ có thể nói cho em biết Phương lão bá rốt cuộc là ai chưa?”

Phương lão gia là người của hội trưởng lão, điều này không cần nói, nhưng đảm bảo ông không phải là người có địa vị cao, bởi vì từ đầu đến cuối ông không hề mở miệng nói chuyện, chỉ có Tứ trưởng lão lên tiếng. Nhưng có thể nhìn ra, Tứ trưởng lão rất kiêng kị Phương lão gia. Đứng bên ngoài đợi hơn nửa giờ cũng không thấy Tứ trưởng lão lên tiếng phàn nàn.

“Thủ quỷ của hội trưởng lão.” – Sở Niệm cười thâm thúy.

Địa vị của Phương lão gia ở hội trưởng lão có hơi quái dị. Ông đắc tội rất nhiều người, cố tình không ai dám đụng ông. Bởi vì trong tay ông nắm giữ toàn bộ tiền tài của hội. Ông mà xảy ra chuyện, cả hội trưởng lão đều sẽ trắng tay. Cho nên, mọi người hận ông đến tận xương tủy, vẫn phải tận lực bảo hộ ông an toàn.

“Ông ấy đến đây chỉ vì muốn nhìn mặt em?” – Hỉ Ca thụ sủng nhược kinh (được sủng mà kinh sợ).

“Có lẽ ông ấy đến là để tỏ thái độ. Nếu anh đoán không lầm thì trong hộp gấm này chính là con dấu (dùng để ký tên). Phương lão gia yêu thích nhất là điêu khắc con dấu, bất quá từ trước tới giờ ông ấy chỉ mới tặng cho 3 người mà thôi.”

Nghe Sở Niệm nói xong, Hỉ Ca vội mở hộp gấm ra xem. Bên trong quả nhiên là một con dấu. Nó làm bằng một loại ngọc trong suốt, dưới tác dụng của ánh đèn tỏa ra ánh sáng chói mắt. Cô không thể nhìn ra nó là một món đồ thượng phẩm?! Cô nhìn không ra giá trị kinh người của nó?! Đương nhiên, Hỉ Ca hiểu được, món đồ này không phải quý giá ở giá tiền, mà là thái độ của Phương lão gia. Có lẽ đây là kim bài miễn tử của cô đi?! Nghĩ đến đây, Hỉ Ca có chút cảm kích Cát Tường. Nếu không phải Cát Tường ra mặt, chỉ sợ Phương lão gia chẳng hơi đâu mà để ý đến cô. Cầm con dấu và chủy thủ lên phòng, phát hiện phòng ngủ không rối loạn như tưởng tượng. Xem ra bọn người kia vẫn biết thu liễm. Có điều không biết bọn họ có động tay động chân giấu thứ gì trong phòng để giám thị cô hay không? Để ngừa vạn nhất, Hỉ Ca quyết định đi xuống hỏi thăm Tiểu Cửu.

“Có nên mời chuyên gia đến dọn dẹp một chút hay không?” – Hỉ Ca vỗ vai Tiểu Cửu.

“Nhị ca đã gọi rồi. Nhưng Tứ trưởng lão chắc sẽ không ngu xuẩn như vậy.”

“… đây là phí dọn dẹp thật hả?” – Hỉ Ca chỉ nói chơi cho vui thôi, không ngờ con số trên chi phiếu đủ dọa người a…. để đếm xem có bao nhiêu con số không…

“Hừ… tiện nghi cho ông ta.” – Tiểu Cửu bĩu môi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang