Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 179
đứa nhỏ thành thật.

❊ ❊ ❊

“Việc này cứ như vậy trước đã. Ngươi mang người đến tổng đàn của Long Môn Khách Điếm ở Nam Uyên thành tìm Cuồng Vũ. Có gì không hiểu cứ hỏi cô ấy.”

“Được.”

“Phải rồi. Trong vòng một tháng, các ngươi không thể rời khỏi bang phái. Mọi chuyện đều phải lấy bang hội làm trọng. Cứ xem như đó là tiền thù lao cho lần hỗ trợ hôm nay. Sau một tháng, nếu các ngươi muốn lui bang, liền tùy ý.” – Hỉ Ca trong lòng rất rõ ràng, muốn thu phục kẻ mạnh phải dùng đến nhân tâm.

Lời của Hỉ Ca khiến Phong Bão hơi sửng sốt: – “Chỉ một tháng? Ngươi không sợ một tháng sau toàn bộ chúng ta đều lui bang à?”

“Nếu ngay cả điểm tự tin này mà ta cũng không có thì cần gì xây dựng bang phái.”

“Vậy nếu sau khi rời khỏi chỗ này, chúng ta thất hứa, không đến gia nhập bang phái của ngươi thì sao?” – Phong Bão lại hỏi thêm một câu. Hắn trước giờ không thích gia nhập bang phái. Lại nói, hắn cũng chưa từng gặp qua bang chủ nào giống như Hỉ Ca đây.

Hỉ Ca vỗ vai Phong Bão, cười mị mị trả lời: – “Tin tưởng ta. Ai làm cho ta không thống khoái, ta cũng sẽ làm cho họ không thống khoái. Ta ghét nhất là bị người ta lừa đó.”

Dùng tín nhiệm để đổi lấy lòng trung thành. Đó là cái giá Hỉ Ca đưa ra. Lúc trước, cô từng mắc sai lầm. Nhưng, đồng dạng sai lầm, cô sẽ không tái phạm lần thứ hai.

“Vậy được, bang chủ, chúng tôi đi trước.” – Phong Bão cười cười. Không vì lời nói của Hỉ Ca mà biến sắc mặt. Hắn hiện giờ càng tò mò hơn là, không biết bang phái này có thể đem lại hứng thú gì cho hắn?

Sau khi bọn Phong Bão rời đi, Lôi Ảnh rất nhanh cũng ly khai. Hỉ Ca tự hồi huyết, sau đó tiếp tục đi lên đỉnh núi làm nhiệm vụ. Rốt cuộc cô thu thập đủ 500 mảnh ghép huyết hồn, quay trở về tìm NPC để đổi trang sức là được. Đến chập tối, Hỉ Ca cuối cùng tìm được cái rương châu báu.

Rương châu báu không như trong tưởng tượng của Hỉ Ca, bị chôn giấu ở nơi thần bí nào đó. Ngược lại, nó nằm khơi khơi bên cạnh 2 con Huyết Xương Khô tinh anh, vậy thôi.

Độc Hóa Xương Khô tinh anh, 89 cấp.

Hỉ Ca phân vân không biết có nên một mình liều mạng đánh nhau với 2 bộ xương khô này hay không. Thoạt nhìn, chúng không dễ đối phó. Cô sợ mạng nhỏ của cô không bảo toàn. Cắn răng. Kệ. Tốt xấu gì cũng đã đến đây, không thể tay không trở về. Quyết định liều mạng một phen rồi nói sau. Nếu không được thì chạy về tìm người hỗ trợ.

Có thích khách!!!

Đột nhiên trong lòng nổi lên cảm giác có người đang ở gần. Hỉ Ca xoay người, chuẩn bị phóng quần công, nhưng lại ngẩn ngơ đứng đực mặt ra, hình như có chỗ nào đó không đúng lắm thì phải. Hỉ Ca chậm rãi cúi đầu, phát hiện tên nam nhân nào đó đang nằm bò trên mặt đất, ôm chân cô, ngẩng mặt nhìn cô nháy nháy mắt.

“Thân ái ~~” – Thất Tử cười thật vô tội.

Bộ mặt tươi cười của hắn khiến cho Hỉ Ca có một loại xúc động muốn giơ chân đạp một cái.

“Chuyện xử lý xong rồi?” – Hỉ Ca nhẫn, quyết định không dùng bạo lực.

“Quăng cho Sở Niệm giải quyết rồi. Không có chuyện gì làm anh liền thượng tuyến. Đảm bảo tên kia đang ghen tị muốn chết luôn.” – Thất Tử tính toán kỹ lắm, nếu không khiến tên kia bận rộn tối tăm mặt mũi, hắn làm sao có thời gian mà hưởng thụ thế giới riêng với Hỉ Ca a~

“Biết rồi.” – Hỉ Ca nhịn không được cười lên – “Đứng dậy. Không cần than thở đâu. Anh họ chỉ mạnh miệng chút thôi, chẳng lẽ anh còn không biết sao?”

“Hay là hôm nào mình chuốc thuốc mê tên kia xong ném hắn ra ngoài hải đảo, em nghĩ chiêu này dùng được không?” – Thất Tử cười hì hì tiến sát lại. Thật ra hắn đã sớm muốn làm như vậy rồi, chỉ là chưa có cơ hội thôi.

“…” – Hỉ Ca trừng mắt liếc một cái. Lúc nào đó cô phải răn dạy một chút, chứ làm sao mà trong đầu tên nam nhân này toàn nảy ra những ý tưởng dọa người không là sao?!

Có Thất Tử ở đây, chuyện đối phó với 2 bộ xương khô trở nên dễ dàng hơn nhiều. Bất quá, để ngừa vạn nhất, Hỉ Ca vẫn đưa cho Thất Tử một viên giải dược. Loại giải dược này không phải chuyên dụng (cho một loại độc tính nào), hiệu quả đương nhiên không cao, nhưng ngược lại nó có thể giải trừ tạm thời độc tính của tất cả chủng loại độc tố. Hơn nữa, Cô Tửu chế tạo ra dược phẩm này còn có thêm thuộc tính cường hãn (tăng sức mạnh). Tương đối mà nói là một dược phẩm không tồi. Vốn định dùng cho chính mình, hiện tại Thất Tử ở đây, đương nhiên phải vào bụng hắn. Dù sao, có Thất Tử rồi, Hỉ Ca không cần đi liều mạng nữa. Ai biểu hắn là nam nhân cơ chứ~

Hai bộ xương khô ngoại trừ có độc ra thì không có thêm kỹ năng nào khác. Yêu cầu duy nhất là người chơi phải giết cả 2 cùng một lúc, bằng không khi huyết lượng của chúng rơi xuống một mức nào đó sẽ tự hồi huyết trở lại. Hai người thử tới thử lui vài lượt, cuối cùng mới mò mẫm được cách giết cả 2 con quái cùng một lúc. Sau khi xử lý xong, mở bảo rương, Hỉ Ca thật muốn khóc lớn. Bởi vì bên trong bảo rương, ngoài một thanh cự kiếm rỉ sét ra thì không có cái gì nữa.

Cô liều mạng như vậy để làm cu li cho người ta hả? Nhìn chằm chằm thanh cự kiếm, quan sát nửa ngày vẫn thấy nó là “một thanh sét rỉ”, lực lượng lẫn thuộc tính đều không đáng bận tâm. Hỉ Ca không muốn tham ô, thế là quyết định đi giao nhiệm vụ.

Phần thưởng nhiệm vụ càng khiến Hỉ Ca muốn khóc hơn nữa. Nhiệm vụ thưởng cho một cái danh hiệu – “đứa nhỏ thành thật”. Danh hiệu này không cần treo lên, nó tự động kích hoạt, có danh hiệu này sẽ lấy được độ hảo cảm của thương nhân (NPC), nhờ vậy mà có thể mua được một ít hàng hóa cao cấp. Bất quá, vận xui thì cũng có thể gặp phải gian thương không biết chừng, kiểu như trị giá một ổ bánh mì là một đồng nhưng cô có lẽ phải trả một kim mới mua được. Sau khi giao nhiệm vụ, Hiểu Ca mới hiểu ra, cô chính là bị lừa đó!!!!!!!!!!!!!! Vừa rồi, đáng lẽ cô không nên đem trả thanh cự kiếm cho Hộ Giả, bởi vì thanh kiếm vừa vào tay ông ta liền biến thành truyền kỳ vũ khí…

Chịu đả kích lớn, trên đường trở về, tâm tình Hỉ Ca chẳng thể nào vui nổi. Cô ghi tạc trong lòng, sau này gặp NPC có gương mặt trung hậu thành thật thì nhất định không phải là người tốt. Lại nói, từ lúc Hỉ Ca có được danh hiệu kia, Thất Tử vẫn cười trộm không ngừng. Hơn nữa, càng cười càng lớn, đến nỗi Hỉ Ca nổi xung thiên đạp hắn rớt khỏi tọa kỵ.

“Hỉ Ca a~~~ đừng giận mà…” – Thất Tử lò mò bò lên, không dám cười nữa, từ phía sau vòng tay ôm lấy Hỉ Ca, mặt cọ cọ trên vai cô.

“Hừ…” – Hỉ Ca rất bực, rất khó chịu.

“Kỳ thật… phần thưởng không tệ lắm…”

Bởi vì phần thưởng của Thất Tử cũng là một danh hiệu, danh hiệu gọi là “đứa nhỏ dối trá”.

Chính vì vậy, mỗi lần Thất Tử đến Di Thất đại lục đều không chịu mua đồ ở cửa hàng. Lý do là vì hắn sẽ mua phải những thứ rất rác rưởi, ngay cả thức ăn cũng là cái loại quái gỡ gì đó. Hắn bất quá không giao trả quyển sách (nhiệm vụ) mà thôi… có cần khấu trừ hơn 1000 điểm giá trị tôn kính của hắn không a… khiến cho đám thủ vệ của Di Thất đại lục vừa nhìn thấy hắn liền vung đao chém…

Sau khi nghe Thất Tử kể chuyện xong, tâm tình Hỉ Ca liền cân bằng trở lại. Cô vỗ vai hắn, cười nói

“Ngoan, khiến anh chịu ủy khuất rồi.”

“Hỉ Ca, ngươi đang ở đâu?” – Hiểu Hiểu đột nhiên gọi tới.

“Còn ở Di Thất đại lục. Có chuyện gì sao?”

“Nếu không bận, ngươi chạy về tham gia bang chiến cái.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »