Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 67
hắc ám huyễn tộc.

❊ ❊ ❊

“Được rồi, lần này thuần túy là vì lòng nhân đạo.” – Thất Tử rốt cuộc động thủ. Có điều, thời gian xuất thủ của hắn cũng thập phần xảo diệu, chính xác ngay sau khi Tả Thủ bị người giết chết, hắn mới lao ra.

Hỉ Ca không cùng đội ngũ với Tả Thủ, cô không thể nhìn thấy huyết lượng của đối phương, cho nên cô không nghĩ tới chuyện thêm huyết cho Tả Thủ. Đáng thương, bạn học Tả cứ như vậy mà về trời.

3 vs 3

Bọn Hỉ Ca toàn thắng. Dĩ nhiên, chuyện ngay từ lúc bắt đầu, Thất Tử và Sở Tiếu Ca lợi dụng ẩn thân để tiếp cận đối thủ, không thể tính là hành vi vô sỉ được. Là thích khách, ẩn thân vốn là chuyện bình thường. Còn nữa, 2 người nam nhân đồng thời tiến lên giết chết dược sư của đối phương… cũng là hành vi hợp với lẽ thường!

Vốn dĩ, việc đi thu thập chiến lợi phẩm là chuyện của Hỉ Ca. Bất quá người của Sở gia tựa hồ rất hứng thú với hành vi thu thập chiến trường. Cho nên, hành động vĩ đại kia bị Sở Tiếu Ca cướp mất.

“3 khối huy chương màu vàng, là Tây Vực Sa Hải.” – Sở Tiếu Ca cầm lấy đồ vật, trực tiếp ném vào balô, tự động thay Hỉ Ca bảo quản.

Hỉ Ca nhìn vẻ mặt gian trá của Sở Tiếu Ca, âm trầm hừ lạnh. Nếu sau này Sở Tiếu Ca không chịu lấy ra 2 cái huy chương trả cô, cô liền cùng nó so tay đôi~

“Ở đây còn có 2 cuốn trục nhiệm vụ…” – giết chết người ta chưa tính, còn bạo rớt cuốn trục nhiệm vụ, Hỉ Ca nghĩ mấy người kia nhất định hận 3 người thấu xương. Càng quá đáng hơn là, bọn Hỉ Ca cũng nhặt luôn cuốn trục nhiệm vụ của Tả Thủ.

Liên hoàn nhiệm vụ nếu làm chưa tới 50%, khi bị giết có thể bạo rớt cuốn trục. Cả hai nhóm đều đang làm tới chương thứ 4, vì vậy bọn Hỉ Ca liền chiếm tiện nghi.

Thức ăn vào bụng Thất Tử có thể ói ra không? Đương nhiên không. Thất Tử nhận lấy cuốn trục nhiệm vụ từ tay Sở Tiếu Ca, trực tiếp bỏ vào balô, hoàn toàn không cho người khác cơ hội đàm phán.

Tả Thủ trở về thành sống lại, sau đó gửi cho Hỉ Ca một cái tin nhắn. Tả Thủ đúng là người nghĩa khí, vậy mà đem liên hoàn nhiệm vụ giải thích rõ ràng một lượt. Xem ra hắn đã biết, đồ vật bị Thất Tử nhặt, sẽ không thể lấy về.

Nhiệm vụ liên hoàn này đến chương cuối cùng sẽ đánh một đại boss. Đại boss có sát xuất bạo ra thủy tinh tàm ti (lụa), vật liệu dùng để may cẩm y hoa phục. Tả Thủ muốn tàm ti vì hắn có ý đồ tiến lên thợ may cao cấp. Hỉ Ca vốn thấy ngượng ngùng vì lượm đồ vật của người khác nên khi nghe Tả Thủ yêu cầu chỉ cần tàm ti, cô liền đáp ứng.

Kỳ thật, Tả Thủ là một người thông minh. Bởi vì đây là nhiệm vụ cộng hưởng của đội ngũ. Sau khi tiếp nhận nhiệm vụ, không thể tìm người hổ trợ. Đội ngũ của hắn chỉ có 3 thành viên, không có dược sư. Nếu tự mình đi đánh đại boss, khó mà thành công được. Thế là thuận nước đẩy thuyền, hắn muốn mượn tay Hỉ Ca, dù sao cô cũng sẽ không cự tuyệt.

Thế là, 2 cuốn trục nhiệm vụ đều rơi vào tay Thất Tử. Bởi vì là nhiệm vụ đối lập, sau khi cộng hưởng vào, hệ thống tự động phán định khó khăn cao gấp đôi, phần thưởng cao gấp đôi.

Nhiệm vụ này gọi là Con Đường Tơ Lụa. Bởi vì phần thưởng nâng cao, kết quả mỗi giai đoạn đều sẽ thưởng cho các loại trân phẩm vật liệu của thợ may. Bọn Hỉ Ca nhìn bảng giới thiệu nhiệm vụ liền câm nín. Đây thuần túy là rảnh rỗi sinh nông nổi mà. Mấy vật liệu quý giá (phần thưởng) kia chỉ có cao cấp thợ may mới dùng. Hiện giờ không có mấy người chịu bỏ thời gian ra thăng cấp kỹ năng may vá. Đây là kỹ năng cuộc sống chỉ có chỗ hữu dụng ở thời kỳ về sau. Nói như vậy, cho dù bọn Hỉ Ca hoàn thành nhiệm vụ, lấy tới phần thưởng, cũng chỉ bỏ xó vào kho.

“Vẫn nên giết người nhập cư trái phép trước đi. Nhiệm vụ này đợi lúc khác hẳn tính.” – Hỉ Ca chuyển cáo yêu cầu của Tả Thủ cho Thất Tử, hắn không cự tuyệt. Thật ra, Thất Tử đối với nhiệm vụ này một chút hứng thú cũng không có, hắn thuần túy nhìn thấy Tả Thủ đau khổ liền vui vẻ thôi.

Về phần vì sao Thất Tử khoái tìm Tả Thủ gây phiền toái? Này phải quay về thời kỳ beta.

Chuyện kể rằng, thời ấy, Thất Tử và Tả Thủ đều là 2 vị độc hành đại hiệp ở tân thủ thôn, đồng thời cùng luyện chức nghiệp thích khách. Lúc ấy, thích khách liên minh có phân bố một cái thần cấp* nhiệm vụ, phần thưởng là một thanh truyền kỳ vũ khí. Nhưng nhiệm vụ này chỉ có người chơi chuyển chức thích khách đầu tiên mới có thể nhận. **nhiệm vụ trong game thường chia độ khó thành S, A, B, C. Thần cấp nhiệm vụ hình như là SS hay SSS gì đó**

Thất Tử và Tả Thủ đều vọt vào chủ thành, cơ hồ đồng thời đi chuyển chức cùng một lúc. Vận khí của Thất Tử hơi lệch, ngay tại cửa ra vào, hắn bị nắng chiếu đến choáng váng đầu óc một tí, thế nên chậm hơn Tả Thủ vài giây. Kết quả, nhiệm vụ kia bị Tả Thủ cướp tay trên. Nếu hắn không biết thì không sao, đằng này hắn lại biết rõ ràng. Xin hiểu cho tâm hồn bi phẫn của bạn học Thất vào lúc ấy. Vậy nên, một phút mặc niệm cho bạn học Tả… ngày tháng bi thảm của bạn chính thức bắt đầu từ ngày đó.

Thất Tử là ai kia chứ? Trước giờ, những người bị hắn nhắm trúng, không phải san hào luyện lại thì là trốn khỏi trò chơi. Thần kinh của bạn học Tả xem như cứng cỏi, thế nhưng vẫn kiên trì lăn lộn trong trò chơi đến hết thời beta. Dĩ nhiên, thần cấp nhiệm vụ là không thể hoàn thành. Mỗi ngày bị bạn học Thất dày vò, bạn học Tả làm sao có thời giờ đi làm nhiệm vụ a~ Hơn nữa, Thất Tử rất là biến thái. Nếu Tả Thủ đi làm bất kỳ nhiệm vụ nào khác, Thất Tử đều không ngăn cản, nhưng hễ Tả Thủ đụng tới thần cấp nhiệm vụ, Thất Tử liền cấp một đao chặt đứt. Đây là hành vi “tổn nhân bất lợi kỷ” (hại người không vì lợi ích gì cả) cực kỳ vô sỉ.

Sau khi trò chơi chính thức khởi động, 2 người cũng ít đụng chạm nhau. Tả Thủ biết rõ sự vô sỉ của Thất Tử nên hắn tận lực tránh xa. Đồng dạng, Thất Tử cho rằng cùng một tên đầu gỗ dây dưa thật là nhàm chán nên không chủ động đi gây phiền phức. Bất quá, 2 người đều không vừa mắt đối phương, vì vậy mỗi lần đụng mặt đều sẽ có tâm tình “giương cung bạt kiếm”.

Đối với chuyện tình rối rắm của 2 tên này, Hỉ Ca không có hứng thú muốn nghe. Dù sao, cô nhìn ra được, Thất Tử khẳng định sẽ không đi hại Tả Thủ. Trong trò chơi này, người có thể gây hại đến Thất Tử, sợ còn chưa xuất hiện. Nếu thực sự có một người như thế, Hỉ Ca khẳng định sẽ là người đầu tiên đi chùa cúng bái.

Bọn Hỉ Ca tiếp tục đi Lâm Thành. Dọc đường, không nhìn thấy ngoạn gia nào nữa, ngược lại, quái vật càng lúc càng nhiều. Hỉ Ca vẫn trung thành với tiêu chí “sinh tồn” của mình, cô đi ở sau cùng, để cho 2 tên nam nhân đi đằng trước dẹp đường.

Hỉ Ca đem sủng vật lấy ra, đặt tại đầu ngón tay chơi đùa.

Sủng vật của Sở Tiếu Ca đã tiến hóa vào thời kỳ thứ nhất. Nó biến thành một tiểu loli cánh dài (chắc là hình dạng thiên sứ nhỉ?!). Phỏng chừng Sở Tiếu Ca chuẩn bị dưỡng nó thành một đại mỹ nữ. Thật không biết tên kia cho tiểu loli ăn cái gì nha? Tiểu loli thoạt nhìn da trắng mắt xanh, cực kỳ đáng yêu, có điều hơi ngốc tí, đi 2 bước liền ngã xấp một lần!!

Sủng vật của Thất Tử biến hóa cực kỳ quỷ dị, rất xứng đôi với hắn. Nó biến thành một con hắc miêu (mèo đen) mập mạp. Sủng vật của Thất Tử có kỹ năng phụ trợ câu cá. Hỉ Ca cực kỳ tò mò, làm sao một con mèo có thể hỗ trợ câu cá a?! Không lẽ cuối cùng Thất Tử sẽ thu thập một đống xương cá sao?

Chỉ có sủng vật của Hỉ Ca là vẫn như cũ, ăn vô số hắc trân châu nhưng nó vẫn mang hình giọt nước, một chút tiến hóa đều không có, lúc nằm ngủ vẫn phun nước miếng phèo phèo. Chủ nhân như cô thật không dễ dàng mà!

“Triệu hoán”

“Triệu hoán”

“…”

Trên đường đi, Hỉ Ca không ngừng bắt tiểu giọt nước triệu hoán Hắc hải nữ vương, đáng tiếc đều thất bại. Đến lúc tiểu giọt nước mệt đến khóc ra tiếng, Hỉ Ca vẫn chưa nhìn thấy nữ vương đâu cả.

Lúc bắt đầu, Sở Tiếu Ca và Thất Tử đều không thể chịu nổi hành vi man rợ của Hỉ Ca. Nhưng trải qua một hồi bạo lực, 2 người nam nhân đành phải ngoan ngoãn đi đánh quái mở đường. Lúc bọn Hỉ Ca vừa ra khỏi hạp cốc, chuẩn bị tiến vào Lâm Thành, đột nhiên phát hiện bên ngoài cổng thành đứng hơn 200 người, không ít người là hồng danh, bộ dáng muốn nhào vào xáp lá cà. Hành động lớn như này, bình thường chỉ có đại bang hội tổ chức đoàn thể hoạt động gì đó mới nhìn thấy. Hỉ Ca không thích xem náo nhiệt nhưng bản tính của nữ nhân vốn thích chuyện bát quái, cuối cùng, cô lôi kéo Thất Tử và Sở Tiếu Ca qua đó nghe ngóng.

Hỉ Ca đối với tình hình của các thành trấn khác ở Nam Uyên đại lục không quá quen thuộc, bởi vì địa phương hoạt động của cô chủ yếu là Nam Uyên Thành. Chính vì vậy, cô không ngờ ở Lâm Thành cũng có thế lực lớn như vậy. Từ trong thành đi ra một đám người, trong đó có người quen của Thất Tử. Dĩ nhiên, “người quen” này ý chỉ người đã từng bị Thất Tử giết qua 2 lần – Hắc Diễm.

Không ngờ bị Khổ Độ gia tộc trục xuất, Hắc Ám Huyễn Tộc vậy mà dời đô đến Lâm Thành. Mà Hắc Diễm tiến quân thần tốc hơn cả Thất Tử. Hiện giờ, Thất Tử mới 37 cấp, trong khi đó, Hắc Diễm đã muốn 39 cấp. Đại khái là bị người khác đá đích nên hắn phát cuồng chăng?

Nhóm người còn lại, Hỉ Ca không có ấn tượng. Bất quá, cô nhìn ra, bọn họ đều là kẻ có tiền!!! Có thể một lần vượt biên hơn 100 người… không biết bang hội bên kia tiêu tốn bao nhiêu tiền đây.

Hai nhóm người đều không có ý định đàm phán dài dòng, vừa đụng mặt liền nhào vào xáp lá cà ngay. Đây thật là một cơ hội tốt!! Thất Tử tuyệt đối sẽ không buông tha. Thất Tử lôi Sở Tiếu Ca phóng vào chiến trường. Hỉ Ca vì sợ chết nên vẫn tránh ở một bên.

Sự thật chứng minh, hành vi của Hỉ Ca có thể nói là nhát gan, nhưng không thể nghi ngờ là việc làm cơ trí. Bởi vì, một hồi sau, 2 tên kia chạy tới chạy lui trong Lâm Thành để sống lại 3 lượt mà cô vẫn sống khơi khơi. Nhìn thấy giá trị tôn kính của mình nhanh chóng tăng cao, tâm tình của Hỉ Ca vô cùng tốt. Mục tiêu công kích của Hỉ Ca là những người đã bị đánh còn một nửa huyết lượng. Bọn họ không thể nhìn thấy kỹ năng của Hỉ Ca xuất phát từ phương hướng nào liền bị giây sát. Ban đầu, không có ai chú ý. Nhưng một lúc sau, người của Hắc Ám Huyễn Tộc bắt đầu phát hiện chuyện kỳ lạ, đối thủ của họ khi bị đánh còn một nửa huyết lượng, đột nhiên bị một cái băng trùy từ đâu đó bay ra giết chết.

“Chị hai, hình như có người đang giúp chúng ta.” – Hắc Diễm một bên giết người, một bên trò chuyện với nữ vũ giả có tên gọi Phi Khuynh Thành.

Phi Khuynh Thành tà tà liếc Hắc Diễm một cái: – “Ta như thế nào lại sinh ra một tên em trai ngu ngốc như vậy chứ. Người ta giúp chúng ta hơn nửa giờ đồng hồ, ngươi bây giờ mới biết!”

“… chị, em nhớ rõ, em là do mẹ sinh ra, không phải chị sinh…” – Hắc Diễm trả lời, bộ dáng cực kỳ ủy khuất.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »