Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 129
ai tính kế ai.

❊ ❊ ❊

Vẻ mặt của Hỉ Ca không nóng nảy như Đoạn Lang tưởng tượng, thậm chí sau khi hắn đoạt mất Viêm Hoàng cô cũng không có phản ứng gì gọi là kích động. Ngoại trừ vài người của Vực Sâu có biểu hiện phẫn nộ một chút, còn thì tình hình phát triển đều nằm ngoài dự liệu của Đoạn Lang. Người của hắn đã lên tinh thần chuẩn bị một trận sống mái, nhưng phía bên Vực Sâu lại không có ý muốn động thủ. Thật ra Đoạn Lang rất biết lợi dụng thời cơ. Vừa rồi hắn đúng là nắm thời gian rất chuẩn. Nhưng đáng tiếc tin tức Đoạn Lang mua được không đầy đủ. Có một chuyện rất quan trọng mà hắn không hề hay biết.

Chính là……

Tiếp quản Viêm Hoàng chưa đầy 5 phút, huyết lượng của Đoạn Lang đã mấy lần rớt xuống mức nguy hiểm, cũng nhờ trang bị trên người hắn có lực phòng ngự cao cho nên vẫn nghĩ đây là chuyện bình thường, mấy dược sư thay phiên nhau thêm máu là ổn định. Khi lượng máu của Viêm Hoàng còn 63%, nó đột nhiên ngừng tấn công. Lúc này, xung quanh thân thể nó bắt đầu nóng rực lên. Người chơi cận chiến đang đứng gần lập tức rơi vào tình trạng rớt từng mảng máu.

Đoạn Lang Minh mặc dù cũng có hoàn dược cao cấp, nhưng làm sao so được với hoàn dược do Cô Tửu chế ra. Mắt thấy lượng máu của thích khách và kiếm khách trong bang điên cuồng giảm xuống, hai dược sư phụ trách thêm máu cho một kiếm khách cũng không làm nên trò trống gì, Đoạn Lang liền quyết định rất nhanh, ra lệnh rút lui. Đáng tiếc, hắn nói hơi muộn. Lời của hắn còn chưa dứt, luồng nhiệt từ đại boss tỏa ra đã nuốt sống tất cả tay đấm tấn công. Mười giây sau, trừ một số kiếm khách máu trâu may mắn sống sót, những người khác toàn bộ đều nằm đo ván.

Vốn dĩ kĩ năng của Viêm Hoàng không có chiêu này, nhưng nếu nắm giữ cừu hận không ổn định thì sẽ phát sinh chuyện như vừa rồi. Đây cũng là lí do tại sao Hỉ Ca không trực tiếp mượn một bộ trang bị cực phẩm để Cuồng Vũ làm Tank chính. Cuồng Vũ có thể đánh nhau, nhưng kỹ năng cướp cừu hận boss lại không lợi hại. Mặc Phi và Thanh Lam có kinh nghiệm phong phú hơn, hai người này cùng nhau ổn định cừu hận của Viêm Hoàng liền ổn.

“Động thủ đi.” – Hi Ca nói xong liền lui ra.

Người của Vực Sâu bắt đầu xông lên. Người của Đoạn Lang Minh làm sao buông tay dễ dàng như vậy được. Nhưng đám người bất ngờ xuất hiện phía sau khiến cho Đoạn Lang ứng phó không kịp. Hắn cho rằng Phần Thiên đang bị người ngăn cản, không ngờ Phần Thiên lại kịp thời đưa một đám người tới đây, vậy những người ngăn cô ta đi đâu rồi?

“Thật kì lạ, tại sao cô ta lại ở đây?”

Phần Thiên đưa tay ra hiệu, thích khách trong đội ngũ lập tức ẩn thân xông vào viễn trình tấn thủ của Đoạn Lang Minh. Những người theo chân Phần Thiên hiện giờ là đám bang chúng hơn 60 cấp. Còn những người chơi khoảng 50 cấp của Vực Sâu thì đang ở bãi chiến trường cách nơi này 200 cây số.

Người chơi đẳng cấp cao của Vực Sâu phần lớn đều ở đây, nhưng thật ra tinh anh đoàn của Vực Sâu thì đang ở đại lục khác. Cho nên trận này dù có thua, họ cũng không tổn thất quá nghiêm trọng.

Nói đi cũng phải nói lại, Đoạn Lang rất có thủ đoạn. Không biết hắn đàm phán thế nào mà không ít bang phái chấp nhận bỏ qua miếng mồi béo bở (đại boss), quay lại liên thủ với hắn đối phó Vực Sâu. Hắn vừa không muốn bị người ta nói xấu, vừa muốn gây khó dễ cho Vực Sâu. Vì vậy nửa đường liền phái người đánh lén bọn Phần Thiên, sau đó tự thân dẫn người của mình tới đây giành quái với Hỉ Ca.

Xung đột về lợi ích trong liên minh của Đoạn Lang là vẫn có, những người giúp hắn chưa chắc suy nghĩ như hắn. Nhưng cho dù là vậy, bọn họ hợp lực lại đối phó với Vực Sâu là dư sức. Nói khó nghe chút, những người chơi 50 cấp của Vực Sâu tiến lên chỉ có thể chịu chết, nhưng Phần Thiên đã hứa, phần thưởng nhất định không ít, vì vậy tất cả bọn họ đều tự nguyện hy sinh.Vốn dĩ thăng lên hơn 50 cấp hiện giờ không còn quá khó khăn, cho dù rớt 2-3 cấp cùng lắm là mất vài ngày soát quái. Bù lại, có thể nhận phần thưởng phong phú từ bang phái, ai mà không động tâm chứ.

Có người cầm chân bọn bên kia rồi, Phần Thiên lập tức mang theo người chơi 60 cấp chạy tới vị trí của đại boss. Mà bọn họ tới, chính là để bao vây.

Đội của Hỉ Ca bên này không tham gia chiến đấu. Một chiêu vừa rồi của Viêm Hoàng đã giết chết phần lớn kiếm khách và thích khách dưới trướng Đoạn Lang. Không có tank, những người còn lại của Đoạn Lang Minh không khó đối phó như tưởng tượng. Hơn nữa, thích khách của Vực Sâu đều nhắm đến dược sư phe đối thủ, vì như vậy mới khiến những thi thể kia không thể sống lại. Thế là, Đoạn Lang Minh vốn đang nắm quyền chủ động lại rơi vào thế bị động.

Ở một ngọn núi cách đó không xa, hai người nghiêm mặt bình tĩnh nhìn tình cảnh phát sinh phía dưới.

“Nói sao cũng là người của ngươi, không đi giúp một tay sao?” – Nghiêng đầu về phía kiếm khách mặc chiến giáp màu đen bên cạnh, Niếp Lãng cười như không cười.

“Thực lực của Vực Sâu mạnh hơn ta tưởng, đám người tinh anh quả nhiên không thể khinh thường.” – Minh Độ Thiên lảng tránh đề tài Niếp Lãng đang nhắc đến, mặt không đổi sắc nói đến một đề tài hoàn toàn khác.

“Mạnh nữa thì sao, không phải vẫn sụp đổ trong tay ngươi à. Có lẽ Phần Thiên sẽ không ngờ, Đoạn Lang Minh chẳng qua chỉ là để ngụy trang.” – Nhìn bóng dáng màu lam trong đám người, đôi mắt Niếp Lãng hơi nheo lại.

Không riêng gì hắn, Minh Độ Thiên cũng luôn theo dõi Hỉ Ca. Nhìn vẻ bình tĩnh chỉ huy thủ hạ tránh chiêu quần công của cô, giống như hoàn toàn không thèm để ý bên kia Đoạn Lang và Phần Thiên đánh nhau khí thế ngất trời. Trên thực tế, Hỉ Ca thật sự không thể phân tâm. Họ tính toán lâu như vậy, nếu như Đoạn Lang còn có cửa thắng, vậy Phần Thiên nên đập đầu vào khối đậu hủ mà chết đi.

“Trải qua lần này, Vực Sâu sẽ nhanh chóng quật khởi. Đoạn Lang Minh chỉ sợ không thể tồn tại được nữa a?” – Niếp Lãng, nghiêng đầu nhìn về phía Minh Độ Thiên, phát hiện ánh mắt tên kia luôn nhìn Hỉ Ca, khéo miệng nhếch lên một tia cười lạnh.

“Đúng vậy, chiến tranh ở Nam Uyên cũng nên kết thúc rồi.”

Minh Độ Thiên xoay người đi xuống núi. Niếp Lãng chậm rãi theo sát phía sau. Chỉ vài câu ngắn ngủi, Đoạn Lang Minh đã từng một thời lũng đoạn đại lục Đông Châu Xích Hỏa cứ như vậy bị vứt bỏ.

Cuối cùng toàn bộ người của Đoạn Lang Minh đều nằm ngay đơ. Cuộc chiến kết thúc. Dĩ nhiên cũng có người chạy trốn, nhưng chạy rồi còn muốn trở lại thì đã muộn. Đợi bọn hắn trở lại, Viêm Hoàng chắc đã chết từ lâu. Không phải không có người tới xem náo nhiệt, nhưng thân thủ không thể so sánh được với Vực Sâu. Những thế lực nhỏ lại không chịu đồng lòng tin tưởng nhau, việc liên thủ dĩ nhiên sẽ không thành công.

Hỉ Ca chỉ huy hơn 500 thủ hạ, cùng hơn 1000 người của Phần Thiên, tốn chừng sáu giờ, cuối cùng cũng giết chết được Viêm Hoàng. Boss thống lĩnh 70 cấp đầu tiên, Viêm Hoàng đã bị giết. Tứ đại lục đều nhận được tin tức. Người trong đội Hỉ Ca bọn họ về cơ bản không tránh khỏi thăng liền hai ba cấp, không còn cách nào, ai bảo cừu hận của Viêm Hoàng đều đặt trên người bọn họ.

Viêm Hoàng vừa ngã xuống, trang bị, kim tệ, còn rất nhiều thứ không thấy rõ rơi đầy đất. Hỉ Ca và Phi Khuynh Thành đi tới, nhặt từng món đồ trên mặt đất lên, bỏ vào bọc của mình. Cuối cùng, Hỉ Ca cầm lên một chiến giáp màu vàng nhạt, câm lặng không biết nên nói gì luôn! Vận khí của Mặc Phi thật sự tốt đến mức làm người ta muốn đánh hắn. Thật đúng là bạo rớt một món sử thi trang bị, hơn nữa còn là y phục.

Thế giới hiện thông báo, hệ thống sau 5 giờ nữa sẽ tiến hành công thành chiến. Thời gian kéo dài 24 giờ. Bọn Hỉ Ca còn rất nhiều thời gian để chuẩn bị.

Cũng may việc phân phát phần thưởng cho bang chúng không phải do Hỉ Ca phụ trách, làm cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Trận chiến này coi như thành công, điều duy nhất bọn họ không ngờ tới là tinh anh đoàn hơn 100 người đều bị giết. Hơn nữa, 10 người mang hồng danh, tổn thất hết sức nặng nề. Phần Thiên vừa mới có được Kiến thành lệnh, nghe được tin này, cô ta thiếu chút nữa đã nổi xung thiên. Nhưng rốt cuộc phải nhịn xuống, chuyện quan trọng còn đang ở trước mắt. Phát phần thưởng cho bang chúng đâu vào đó. Phần Thiên chưa quay sang xử lý việc của tinh anh đoàn. Chuyện phát triển như vậy, hiển nhiên là bị người gài bẫy, một sớm một chiều chắc chắn không thể xử lý xong. Sau khi trở về, Phần Thiên trước tiên xử lý những thứ rơi ra từ Viêm Hoàng. Một chiến giáp cấp sử thi, hai truyền kỳ trang bị, một chiếc nhẫn ám kim, một viên Hỏa thạch, một cự nỏ đả tạo đồ (bản vẽ cự nỏ), một khối Kiến thành lệnh. Vật phẩm không nhiều, nhưng mỗi một món đều khiến người khác nhìn mà thèm thuồng.

Chiến giáp cấp sử thi đã hứa trước sẽ cho Mặc Phi. Mặc dù Phần Thiên không định đổi ý, nhưng cứ thế mà giao ra cực phẩm trang bị, tâm tư nhức nhối không ít. Mặc Phi thì ngược lại, miệng chỉ thiếu một chút đã ngoác đến tận mang tai.

Hai truyền kì trang bị là đai lưng của vũ giả và hài của dược sư. Chiếc nhẫn ám kim đó ngược lại là một đồ trang sức vô cùng tốt, tăng lượng trị liệu của mục sư thêm 5%, tốc độ hồi phục pháp lực tăng 10%. Nhưng mà, thứ khiến người ta thèm khát nhất chính là cự nỏ đả tạo đồ kia. Cự nỏ là vũ khí phòng ngự trên tường thành, không được coi là hàng cao cấp, nhưng lại là thứ không thể thiếu khi kiến thành.

Kiến thành không giống kiến bang, trong vòng mười hai canh giờ sẽ bị mười hai đợt quái công kích. Nếu có vũ khí phòng ngự loại lớn ở đây, thủ thành sẽ dễ dàng hơn nhiều. Cự nỏ đả tạo đồ này có thể làm tỷ lệ thủ thành thành công tăng lên ba phần.

Đồ tốt được chia xong, Thanh Lam không quá ngây ngô, vốn dĩ Hỉ Ca đã đồng ý đưa cho hắn một thanh cự kiếm, nên hắn chủ động nói có việc gấp phải đi về, thanh kiếm kia lúc nào có thời gian thì đưa cũng được. Mặc Phi thì ngược lại, vẫn cứ đứng ỳ ra đó không đi, nói là muốn đợi Sở Tiếu Ca. Nhưng Hỉ Ca cảm thấy vẻ mặt hắn có chút quỷ dị, rõ ràng còn có dụng ý khác. Dĩ nhiên, Mặc Phi vẫn biết chừng biết mực, không thể ở lại quấy rầy người ta tiến hành nghị sự, hắn đành phải buồn bã đau thương đi dạo phố.

Mặc Phi vừa đi không bao lâu, một người từ bên ngoài tiến vào. Đó là một nữ dược sư, 72 cấp. Nữ dược sư này rất nổi tiếng. Thực tế, Hỉ Ca vẫn luôn lấy làm lạ, sao Phần Thiên có thể biến cô ta thành thủ hạ được. Người này không chỉ chiếm được một chỗ trên bảng top ten tổng hợp thực lực thế giới, thậm chí BXH dược sư toàn thế giới, cô ta đứng thứ ba.

Phần Thiên nói đây là người quen từ thời beta. Nhưng Hỉ Ca nghĩ mãi không ra, dược sư lợi hại như vậy, tại sao trước kia cô chưa từng nghe nói đến? Hay là, người này đã đổi dung mạo, sửa lại tên?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »