Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 230
ai mới có tư cách.

❊ ❊ ❊

Đến thời điểm này, Hỉ Ca không cần thiết giấu diếm quan hệ giữa cô và Sở Nhị nữa. Bất quá, cô không tìm được thời điểm đúng để nói chuyện với anh họ. Hơn nữa, muốn thuyết phục anh họ, sợ là phải tốn không ít khí lực. Mâu thuẫn giữa anh họ và A Thất là chuyện nhỏ, Hỉ Ca để ý chính là quan điểm của Thương Lan công hội. Dù sao Thương Lan cũng là đại công hội đứng đầu Thịnh Thế. Vô luận là nhân lực hay tài lực đều vượt xa Long Môn. Mặc dù, nếu hai bang thực sự bước vào trường chiến đấu sống còn, kết quả còn rất khó nói. Nếu Hỉ Ca tùy tiện chạy qua Thương Lan. Cho dù anh họ đồng ý, đại đa số ngoạn gia của Thương Lan sợ là sẽ không đồng ý. Bọn họ đứng ở vị trí thứ nhất lâu như vậy, làm sao chịu hạ người chứ?!

Vốn dĩ Hỉ Ca còn đang rối rắm suy nghĩ, không ngờ cô vừa trở về từ Tây Vực, đã thấy Thanh Lam cùng thư ký của Thương Lan công hội đến Long thành. Anh họ đúng là không thích tìm phiền toái nha. Thế mà phái Thanh Lam qua đây.

Hỉ Ca đi tới tổng đàn, chưa vào cửa, từ ngoài nhìn vào, điều đầu tiên cô thấy là vẻ mặt cười khổ của Cuồng Vũ. Ngồi đối diện Cuồng Vũ là một nữ dược sư đang không ngừng nói nói. Thấy cô ta nói năng hùng hồn hăng say như vậy, Hỉ Ca không muốn quấy rầy, thế là quyết định đứng ngoài cửa… nghe lén.

Quá nửa ngày, Hỉ Ca hiểu ra vấn đề mấu chốt. Thương Lan muốn hợp tác với Long Môn. Điều kiện hợp tác không sai. Nhưng họ muốn đứng ở vị trí quốc chủ (hoàng đế). Kỳ thật, mỗi quốc gia cứ cách nửa năm sẽ có một lần tái tuyển cử quốc chủ. Chẳng qua, làm vị quốc chủ đầu tiên của Thịnh Thế, đối với nhiều người mà nói, có ý nghĩa rất trọng đại. Hỉ Ca không thích cai quản cả một vương quốc. Cô chính là muốn cái danh hiệu quốc chủ đầu tiên kia thôi. Không phải vì lần thất bại trước. Cô muốn đứng lên vị trí cao cao kia để nói cho mọi người biết, cô có thể bị đánh hạ nhưng cô cũng có thể đứng lên trở lại.

Nữ dược sư nói xong, người đứng bên cạnh Thanh Lam ra hiệu, lúc này mọi người mới thấy Hỉ Ca đang đứng dựa vào cửa, mân miệng cười, không biết đã nghe được những gì.

“Hỉ Ca, ngươi về rồi?” – Thanh Lam cười nói.

“Thanh Lam, đã lâu không gặp. Xem ra, ngươi thăng cấp không tồi nha~” – Hỉ Ca đưa mắt đánh giá, cơ bản hiện giờ toàn thân Thanh Lam đều là trang bị cấp sử thi. Thanh Lam dù sao cũng là chủ lực của công hội, lại đứng trong bảng top kiếm khách. Trang bị này nọ không thể quá xuề xòa. Hỉ Ca quay đầu nhìn lại trang bị trên người mình, vẫn là truyền kỳ bộ trang, còn cấp bậc thì đang lắc lư gần tới 100 cấp. Ta nói, bang chủ cô thực không xứng với chức danh a~

“Các vị, mời ngồi.” – Hỉ Ca cười cười. Vị nữ dược sư vừa rồi còn hăng hái nói chuyện, nhìn thấy Hỉ Ca liền lộ ra vẻ khiếp sợ. Hỉ Ca phải điều chỉnh thái độ, tỏ ra khách khí, giả bộ như cô chưa nghe thấy gì.

Cuồng Vũ đứng lên nhường chỗ. Hỉ Ca ngồi xuống ghế thành chủ, mĩm cười nhìn Thanh Lam.

“Phó bang chủ Thanh Lam không biết tìm ta có chuyện gì trọng yếu muốn nói sao?”

Hỉ Ca xưng hô như vậy làm cho Thanh Lam đỏ mặt xấu hổ, có chút không quen. Bất quá, lần gặp gỡ này là dưới danh nghĩa của bang hội, tình nghĩa và lợi ích không thể nhập nhằng, hắn thân là phó bang chủ của Thương Lan không thể làm gì gây tổn hại đến công hội được.

“Là về kiến quốc lệnh. Hỉ Ca hẳn là có hứng thú đi.” – Thanh Lam mở miệng liền đi ngay vào vấn đề. Kỳ thật, vấn đề giữa bọn họ không phải là tranh giành kiến quốc lệnh, mà là sau khi lấy tới kiến quốc lệnh thì ai sẽ ngồi lên ngôi vị. Mặc dù hiện tại bàn tới vấn đề này thì hơi sớm, nhưng nói trước đỡ mất lòng, nếu đợi đến lúc có được kiến quốc lệnh, lỡ lúc ấy có ý kiến bất đồng về vị trí quân chủ, không lẽ hai bên lại đánh nhau vỡ đầu đổ máu hay sao?!

“Đương nhiên. Ai lại không muốn làm vua chứ?!”

“E hèm, cho dù liên minh với Kinh Lôi thì cơ hội thắng Khổ Độ của ngươi vẫn không lớn.”

Thanh Lam nói lời này đã đủ khách khí. Cái gì “cơ hội không lớn”, cơ bản chính là “không có cơ hội” gì luôn. Khổ Độ có bao nhiêu nhân số? Long Môn lại có bao nhiêu nhân số. Khổ Độ chỉ dùng nước miếng cũng đủ dìm chết bọn họ nha~ Muốn cô buông tha ý niệm làm vua sao? Cho dù bàn tay thì nhỏ nhưng Hỉ Ca lại có dã tâm rất lớn. Hỉ Ca mĩm cười hỏi lại.

“Chẳng lẽ Thương Lan thì sẽ có cơ hội thắng Khổ Độ sao?”

“Ách…” – Thanh Lam sửng sốt một chút, lập tức cười khổ. Hỉ Ca đúng là không chút lưu tình, chẳng nể mặt mũi. Hắn sớm nghe nói miệng lưỡi Hỉ Ca rất độc. Không ngờ hôm nay mới có dịp nếm thử.

“Cho nên ta nghĩ tới chuyện hợp tác.” – Thanh Lam không muốn màu mè, nói ngay trọng điểm.

“Có thể. Ta muốn chức vị quân chủ, những cái khác thì sao cũng được.”

“Hỉ Ca…” – Thanh Lam thở dài. Trừ bỏ Hỉ Ca, có lẽ không có người thứ hai dám nói chuyện với hắn như vậy.

“Phó bang chủ, ta có thể nói đôi lời không?” – nữ dược sư mở miệng, đại khái bị lời nói của Hỉ Ca làm cho nổi giận. Thanh Lam liếc mắt một cái, hơi nhíu mày, lại nhìn Hỉ Ca, phát hiện cô tỉnh rụi nghiêng người chuẩn bị lắng nghe, thế là hắn không ngăn cản.

“Hỉ Ca bang chủ, ngươi có biết Thương Lan công hội có bao nhiêu thành viên không?”

Cuồng Vũ định mở miệng trả lời đã bị Hỉ Ca giơ tay ngăn lại. Người ta muốn phô trương thanh thế, như thế nào không cho người ta cơ hội chứ.

“Ta không biết. Muốn nói gì, mời ngươi nói thẳng.”

“Được, ta sẽ không khách khí. Thương Lan có 3 vạn thành viên. Là đại bang đứng đầu Thịnh Thế. Chắc hẳn không cần bàn tới vấn đề thực lực của chúng ta. Vậy ta xin hỏi, Long Môn có thể so sánh với chúng ta sao?”

“Không thể.” – Hỉ Ca trả lời ngay. Cô tự biết khả năng của Long Môn.

“Còn có, theo chỗ ta biết, thời gian vừa rồi Long Môn trải qua một vụ nội loạn. Lực ngưng tụ của quý bang khiến ta không thể khen ngợi à…”

Hỉ Ca gật đầu, đây là sự thật. Xem ra, người ta trước khi tới đây đã tìm hiểu kỹ càng, thiệt đáng khen. Lại nhìn biểu tình trên mặt Thanh Lam, phỏng chừng chuyến này trở về hắn sẽ tăng lương cho cô ta rồi.

“Ta thừa nhận quý bang thực vĩ đại. Nhưng cùng với Thương Lan chúng ta so sánh là không thể nào. Xin hỏi, ngươi vì sao lại cảm thấy bản thân có đủ tư cách ngồi lên vị trí quân chủ kia?”

Hỉ Ca nhịn không được cười khổ, đúng là một châm đâm thẳng nha. Nếu không có tinh thần vững vàng, sợ rằng người nghe được những lời này sẽ nghĩ bản thân thật vô dụng, sau đó kiếm sợi dây thừng treo cổ cho xong.

“Còn nữa sao?” – Hỉ Ca thấy nữ dược sư ngừng lời liền hỏi.

“Tạm thời chỉ có nhiêu đó.”

“Vậy đến ta. Xin hỏi, Thương Lan công hội có người từng kiến quốc qua sao?” – Hỉ Ca chậm rãi nhìn lướt qua những thành viên Thương Lan vì màn độc thoại kia mà rơi vào trạng thái hưng phấn.

“Chuyện này có quan hệ gì? Cho dù chưa từng kiến quốc qua, chúng ta vẫn có thể từ từ tìm hiểu.” – nữ dược sư có lẽ hiểu được ý đồ của Hỉ Ca nên nhanh miệng phản bác.

“Từ từ tìm hiểu?” – Hỉ Ca cười lạnh – “Ngươi có bao nhiêu thời gian để tìm hiểu đây? Để kiến quốc cần kiến quốc lệnh và bản đồ hoàn chỉnh. Cần bao lâu để đánh tới bản đồ hoàn chỉnh? Quốc chiến cần bao lâu? Quốc phòng cần bao lâu? Xây dựng ngân khố cần bao lâu? Đợi ngươi tìm hiểu cho xong mấy vấn đề này, sợ rằng ngươi chưa kịp hoàn thành quốc phòng thì đối phương đã kiến quốc xong rồi. Vậy, cho ta hỏi, ngươi tân tân khổ khổ chiếm được tiện nghi vào lúc này để làm gì thế?”

Những lời này Hỉ Ca nói ra có chút khi dễ người khác. Bởi vì đối phương cho dù có tài ăn nói sắc bén, chung quy chưa từng chân chính đứng trên vị trí thống lĩnh của một quốc gia, cơ bản không thể nào mường tượng được chuyện này phức tạp cỡ nào.

“Chúng ta không làm được, chẳng lẽ ngươi làm được sao?” – nữ dược sư không phục.

“Thời kỳ nội trắc, ta và Minh Độ Thiên cùng nhau kiến quốc. Hiện tại, trừ bỏ Minh Độ Thiên, chỉ có ta mới đủ khả năng trong vòng 2 tháng hoàn thành chuyện này mà không lãng phí một giây nào cả.”

Hỉ Ca cảm thấy bản thân thực may mắn. Lúc trước vì tò mò nên cô đi theo Minh Độ Thiên giải quyết chuyện trong chuyện ngoài khi kiến quốc. Quả thật là một hành động sáng suốt!!!!!!

Nữ dược sư không nghĩ tới Hỉ Ca có thể tự tin trả lời như vậy, vẫn không phục.

“Ta nhớ rõ, cuối cùng đế đô vẫn bị Minh Độ Thiên đem người vây công phá hủy. Xem ra, ngươi cũng không phải là một quốc vương vĩ đại gì.”

Nữ nhân đấu với nữ nhân, minh tranh ám đầu (đánh trước mặt lẫn đánh lén) là chuyện không thể tránh khỏi. Đáng tiếc, vấn đề này đã không còn lực sát thương với Hỉ Ca nữa.

Hỉ Ca cười cười lắc đầu: – “Chuyện này và chuyện ta có đủ tư cách ngồi ở vị trí quân chủ hay không là hai vấn đề khác nhau. Kia là việc riêng giữa ta và Minh Độ Thiên.”

“Việc riêng? Ha hả, vì một chút việc riêng mà hủy diệt cả một quốc gia sao?” – đối phương không tin.

Sự thật thì chuyện điên cuồng kiểu này nói ra sẽ không có mấy người tin. Nhưng mà sự thật vẫn là sự thật. Lại nói, những người có thực quyền thường có chút máu điên trong người, không phải sao?

“Bởi vì ngươi không phải là ta. Nếu có một ngày ngươi đứng ở vị trí trên cao kia, có lẽ ngươi sẽ hiểu.” – lời này mười phần cao ngạo, khiến đối phương hoàn toàn biến sắc. Nhìn thấy đối phương lại chuẩn bị nói cái gì, Hỉ Ca đứng lên, hai tay chống lên bàn, từ trên cao nhìn xuống, nói tiếp.

“Nếu ngươi đang lo lắng chuyện kia sẽ xảy ra lần nữa (Hỉ Ca bị giết ở quốc chiến), vậy thì ngươi cứ yên tâm. Chắc hẳn ngươi có xem qua bản tuyên truyền video của trò chơi đi? Thích khách áo trắng từng giết Minh Độ Thiên, theo ý ngươi, là người thế nào?”

“Rất mạnh.” – ở điểm này tất cả ngoạn gia đều nhất trí với nhau.

“Cho nên, lần đầu tiên hắn có thể giết được Minh Độ Thiên, vậy lần thứ hai cũng có thể giết quân chủ của đối phương.” – ánh mắt Hỉ Ca chợt lạnh, cô hận nhất là bị người phản bội. Cô tuyệt đối sẽ không để cho chuyện này xảy ra lần nữa.

“Ngươi biết hắn?” – Thanh Lam kích động vọt tới trước mặt Hỉ Ca. Không riêng gì Thanh Lam, cơ hồ toàn bộ thành viên của Thương Lan đang có mặt đều chấn kinh.

“Hắn không phải là muội phu (em rể) của bang chủ các ngươi sao?!” – Cuồng Vũ ngồi ở một bên chen miệng nói vào. Cuồng Vũ hiểu ý đồ của Hỉ Ca. Thông tin này, nên để người ngoài nói ra vẫn tốt hơn.

“Muội phu của bang chủ?” – Thanh Lam trợn mắt, chăm chăm nhìn Hỉ Ca – “Không phải là… tên kia chứ?”

Thất Tử? Là Thất Tử. Tên kia tuy rằng rất mạnh, nhưng mà… Phải biết rằng thích khách áo trắng trong bản video chính là thần tượng trong lòng Thanh Lam. Khi trở lại trò chơi, hắn mém chút đã theo nghề thích khách rồi. Giờ so sánh nhân vật trong truyền thuyết kia với… Thất Tử… hai hình tượng thiệt là khác xa nhau một trời một vực a~ Thanh Lam tuyệt vọng rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »