Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2821 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 131
mặt phạm hoa đào.

❊ ❊ ❊

(bản mặt có số đào hoa?!)

Hai cánh tay chần chờ chốc lát, cuối cùng vẫn vòng qua ôm hắn.

“A Thất…”

Nếu như người này vẫn không xuất hiện, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ quên đi cái cảm giác, không phải khắc cốt ghi tâm nhưng lại ẩn sâu trong lòng mà hắn đã mang đến. Nhưng hiện giờ, hắn đã trở lại.

“Hỉ Ca…”

Giọng nói khàn khàn mang theo vài phần đè nén. Thất Tử thật không nhớ rõ, rốt cuộc thì từ lúc nào, hắn lại điên cuồng si mê cô gái mà hắn không nên đụng đến này.

Hỉ Ca không ngẩng đầu, cũng không buông tay, mặc cho Thất Tử ôm siết lấy cô, cảm giác giống như hắn muốn đem cô khảm nhập vào da thịt, Hỉ Ca không tự chủ được khe khẽ thở dài. Từ trước đến nay cô luôn trốn tránh. Có lẽ bởi vì từng bị Minh Độ Thiên phản bội, cũng có lẽ bởi vì nghi kị thân phận của Thất Tử, cô bảo vệ bản thân quá tốt, không để cho bất cứ ai bước vào thế giới của cô. Nếu như không phải gặp được Thất Tử, có lẽ, đời này cô sẽ không thay đổi nữa. Hết lần này tới lần khác, cô cứ như vậy ở trong thế giới của mình, cũng không thể tự mình bước ra. Hỉ Ca dán mặt vào ngực của Thất Tử, nghe được tiếng tim đập trầm ổn của hắn.

“Mặc Phi, có phải chúng ta nên tránh đi một chút không a…”

Âm thanh quen thuộc truyền đến, mặc dù rất nhỏ, nhưng trong phòng không có tiếng động nào khác, tất nhiên Hỉ Ca nghe được rõ ràng.

“Ừ, ngươi đi trước đi, ta thay ngươi canh chừng.” – Mặc Phi nói.

Hỉ Ca không ngẩng đầu, Thất Tử cũng không có ý buông tay, nhưng, ngoài cửa vẫn không có tiếng bước chân rời đi của hai người (nhiều chuyện) kia.

“Mặc Phi, ngươi không đi sao?” – Sở Tiếu Ca cất giọng nghi ngờ hỏi.

“Chờ chút, lập tức đến.”

Sau cùng Hỉ Ca vô lực rên rỉ một tiếng, cô nên nói gì đây, đầu năm nay nhìn lén lại có thể quang minh chính đại như vậy à? Đoán chừng Thất Tử cũng không chịu nổi, không cam tâm buông Hỉ Ca ra, nghiêng đầu hung tợn nhìn ra cánh cửa đang đóng chặt, gằn từng tiếng.

“Bước vào.”

Có lẽ âm thanh không thoải mái của Thất Tử hù dọa đến hai người ngoài cửa, sau một lúc lâu, mới có tiếng thảo luận nho nhỏ vang lên.

“Ngươi vào trước đi.” – Sở Tiếu Ca cố ý để cho Mặc Phi làm bia đỡ đạn.

“Không được, ta mà vào sẽ bị lão đại giết ngay lập tức. Ngươi là em vợ, chắc chắn hắn sẽ không làm gì ngươi.”

Hỉ Ca có chút sững sờ, hai người này thật coi trong phòng không có người hả?!? Vốn còn có mấy phần lúng túng, nhưng giờ cô càng muốn đem hai người kia túm vào đánh cho một trận. Tiểu tử thối kia, cấu kết vời người ngoài tính kế cô. Nếu không phải là có âm mưu từ trước, thì Thất Tử sao có thể xuất hiện ở đây. Khi nào thì Sở Tiếu Ca có lá gan để cô làm chim bồ câu (ngây thơ không hiểu chuyện?!?!?), nhất định họ đã có an bài từ trước. Nghĩ tới đây, Hỉ Ca nghiêng đầu liếc Thất Tử một cái, Thất Tử cười cười vô tội. Cuối cùng hai người kia bị Hỉ Ca nhéo tai lôi vào. Ai bảo họ dám ở ngoài cửa quang minh chính đại “đùa giỡn” cô, đáng đời.

“Anh rể, cứu mạng… cứu…”

Đối phó với Mặc Phi, Hỉ Ca chỉ có thể làm dữ một chút. Nhưng còn Sở Tiếu Ca, ai bảo nó là em trai cô đây, chỉ có thể nói nó xui xẻo. Khuôn mặt tuấn mỹ nhỏ bé bị Hỉ Ca thân mật dùng sức xoa. Sở Tiếu Ca đã khắc sâu sự sợ hãi ở trong lòng, cậu không nên đắc ý, thói hư tật xấu của chị hai sao cậu có thể quên. Thất Tử ngồi bên cạnh, một tay chống cằm, vốn còn chút đồng tình nhìn Sở Tiếu Ca, nhưng sau khi nghe lời thầm thì của tên kia, liền không còn chút tình nghĩa nào ngước mặt giả lơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Biểu hiện điển hình như vậy, Sở Tiếu Ca không nhịn được chán nản. Không dễ dàng chờ Hỉ Ca xoa bóp đủ, Sở Tiếu Ca mới có thể đáng thương vuốt vuốt khuôn mặt mình. Ôi… khuôn mặt vạn người mê trắng trẻo nhỏ xinh của cậu đã bị bóp đến sưng lên.

Mới vừa có chút lúng túng vì bị bọn Sở Tiếu Ca gây rối, thật ra cũng không có gì là to tát, nhưng trong lòng Thất Tử và Hỉ Ca đều có chút khác thường.

“Chị hai, có muốn theo bọn em trở về không?” – Sở Tiếu Ca ngồi trên ghế cách xa Hỉ Ca, kinh hồn bạt vía mà mở miệng.

“Không muốn.” – Vực Sâu gần đây có không ít phiền toái. Cô dù sao cũng là phó bang chủ, nếu thật sự bỏ đi, sẽ thấy có lỗi với Phần Thiên.

“Dù sao Vực Sâu tạm thời cũng không có đủ bản lãnh dựng bang, chị ở đây ngây người cũng không có chuyện gì làm mà.” – Sở Tiếu Ca bất mãn lầm bầm.

“…” – Hỉ Ca câm nín. Trên thực tế, nếu như Phần Thiên với Phi Khuynh Thành đều ở đây, cô đúng là không có việc gì làm. Không phải cô không có năng lực quản lí bang, chẳng qua cô cảm thấy đây chỉ là trò chơi, không cần thiết phải bán mạng như bọn họ thôi. Cô có thể trông coi cả một công ty lớn của Sở gia. Nhưng nếu không phải trường hợp bức thiết, cô tuyệt đối sẽ không động tay động chân làm việc. Lúc trước, nếu không phải do Thất Tử đột nhiên biến mất, cô chắc chắn đã không rảnh rỗi sinh nông nổi mà gia nhập Vực Sâu. Giờ đã gia nhập rồi, cô lại không nghĩ cứ vứt bỏ như vậy.

“Em nghe nói, lát nữa hệ thống sẽ nâng cấp. Các chức nghiệp sẽ có thêm nhiều thay đổi. Nhiệm vụ và bản đồ cũng nâng cấp. Chị không cảm thấy so với một bang phái thì những thứ này càng hấp dẫn hơn sao?” – Lời nói của Sở Tiếu Ca giống như đang muốn dụ dỗ.

Được rồi, Hỉ Ca thừa nhận là cô động tâm. Hỉ Ca cúi đầu trầm tư, không chú ý tới Thất Tử bên cạnh đang cùng Sở Tiếu Ca trao đổi ánh mắt. Cái này gọi là tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên. Hành động của Sở Tiếu Ca chỉ còn thiếu một chút là xem như đã trực tiếp đóng gói Hỉ Ca tặng cho Thất Tử làm quà luôn rồi. Cũng không biết hai tên này đạt thành hiệp định gì.

“Chị hai ~”

“Em câm miệng.” – Hỉ Ca ngẩng đầu liếc Sở Tiếu Ca một cái. Sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Thất Tử. – “Hoặc là ở lại chỗ này, hoặc là đi theo bọn họ, anh chọn đi.”

Biết bọn họ vì ép mình nên mới quyết định như vậy, Hỉ Ca cũng không lãng phí thời gian. Nếu không phải đột nhiên Vực Sâu xảy ra chuyện, cô và Thất Tử trở về cũng không hề gì, có điều hiện tại, tạm thời chỉ có thể ở lại Đông Châu Xích Hỏa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang