Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2818 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 169
giang hồ chính là đây.

❊ ❊ ❊

Hiểu Hiểu bảo rằng chuyện xoát quái thiệt là nhàm chán, hiện tại muốn thể nghiệm cuộc sống của ngoạn gia bình thường một chút, thế nên quyết định ở lại đây chơi. Hỉ Ca biết đây chỉ là tìm cớ, nhưng cô tuyệt đối không vạch trần tâm tư người khác. Dù sao, lúc rèn luyện vũ khí cũng cần người phụ giúp, sẵn có người xung phong, ngu mới không nhận nha. Với lại, người thật so với NPC thì dễ sai bảo hơn.

Như dự tính, cây pháp trượng đầu tiên là một thất bại. Tốn hơn 2 vạn kim tệ để đổi lấy một cái tử phẩm pháp trượng tàn phiến!!! Hỉ Ca nhìn thành phẩm, thiệt muốn chui đầu vào lò rèn để tự thiêu luôn, nói không chừng hành động “lấy thân tuẫn kiếm” kiểu này có thể tạo ra một kiện thần khí đó a~

Rèn một cây pháp trượng mất 7 giờ đồng hồ, thu hoạch duy nhất là độ thuần thục tăng đến 1000 điểm. Hồi xưa, nếu tạo ra “tàn phiến” thành phẩm thì độ thuần thục chỉ tăng 500 điểm mà thôi. Khoảng cách thăng cấp đại tông sư thợ rèn còn cần khoảng một vạn điểm thuần thục nữa, tính ra cũng không còn xa.

Hỉ Ca trực tiếp quăng cây pháp trượng tàn phiến xuống đất để hệ thống tự tiêu hủy. Thật ra, cây pháp trượng này nếu đem ra ngoài bán cũng có thể thu về 200 kim, bất quá đây là sỉ nhục, tuyệt đối không thể để người khác biết được. Cho nên phải hủy thi diệt tích.

Trong lúc Hỉ Ca ngồi nghỉ ngơi, Hiểu Hiểu chạy ra ngoài mua bánh nướng, thuận tiện còn mua về vài vò rượu. Hỉ Ca đối với rượu không có nhiều hứng thú, bất quá Hiểu Hiểu mua về là loại rượu giúp tăng trạng thái, có điều phải uống đến một số lượng nhất định mới sinh ra hiệu quả.

Thế là 2 người con gái nâng chén uống đến quên trời quên đất. Lúc Thất Tử tới nơi, nhìn thấy tình cảnh trước mắt, tinh thần mạnh mẽ như hắn mà cũng phải khiếp sợ một phen.

Hỉ Ca không uống rượu còn vì một nguyên nhân trọng yếu khác, đó là tửu lượng của cô rất kém. Hỉ Ca uống xong 9 vò rượu, trên người xuất hiện một cái bạo kích kỹ năng, công kích tăng 10% trong 24 giờ, dĩ nhiên đồng thời cũng xuất hiện một cái trạng thái say rượu, nhanh nhẹn giảm 50%.

“A Thất ~~~~” – Hỉ Ca nhìn thấy Thất Tử đột nhiên xuất hiện, cười ngây ngô nhào qua ôm.

“Hỉ Ca?” – Thất Tử nhìn Hỉ Ca nhào vào lòng, ôm cổ hắn hôn tới hôn lui, có cảm giác giống như đang nằm mơ. Tính tình của Hỉ Ca sau khi say rượu hoàn toàn khác biệt với lúc bình thường, bất quá hắn thích nha ~~

“Muốn uống rượu…” – Hỉ Ca bị Thất Tử ôm vào lòng, cố với tay ra lấy bình rượu đặt trên bàn.

“Không được.” – Thất Tử đem vò rượu chuyển qua chỗ khác, thuận tay lôi người vừa dãy khỏi lòng hắn trở lại chỗ cũ.

“Anh không cho, em đánh anh đó!!!”

“… được rồi, em hôn anh một cái, anh liền cho em uống rượu.”

Thất Tử không phải là chính nhân quân tử, cho nên, hắn yêu cầu Hỉ Ca hôn một cái thì cho uống một ngụm!!! Sau đó, toàn bộ rượu còn sót lại trong vò đều chui vào bụng Hỉ Ca, cũng không biết rốt cuộc cô phải hôn Thất Tử bao nhiêu cái nữa!!! Trong ba lô Thất Tử có tỉnh tửu đan (dược giải rượu), nhưng hắn không muốn cho Hỉ Ca tỉnh rượu sớm. Có cơ hội ôm người đẹp trong lòng, nếu không biết lợi dụng thì không phải là nam nhân a!!!

Lúc Hỉ Ca làm nũng (đòi rượu) với Thất Tử thì Hiểu Hiểu đã sớm gục xuống bàn ngủ từ đời nào rồi. Tính ra vận khí của Hiểu Hiểu còn tốt chán, không bị hai người kia tranh thủ làm thịt. Mấy giờ sau, Hiểu Hiểu mới có dấu hiệu thức dậy. Lúc này Thất Tử mới đem tỉnh tửu đan cho Hỉ Ca ăn. Nhìn Hỉ Ca sắp thanh tỉnh, Thất Tử đặt người trong lòng lên ghế, đặt mặt nạ lên bàn, sau đó xoay người nhanh chân chạy mất bóng. Theo lời Sở Tiếu Ca nói, Hỉ Ca sau khi tỉnh rượu, những chuyện xảy ra trong lúc say rượu đều nhớ rất rõ ràng, để bảo toàn mạng nhỏ, Thất Tử không thể không bỏ chạy.

Thất Tử vừa chạy ra khỏi tiệm thợ rèn, Hỉ Ca chớp chớp mắt nhìn một bàn vò rượu rỗng trên bàn, vẻ mặt hơi mê mang, sau đó trí nhớ tràn về, Hỉ Ca nổi lửa. Hỉ Ca nghiến răng, vẻ mặt dữ tợn, nhủ thầm, không sao, tìm không thấy người trên trò chơi, đợi lúc hạ tuyến thì tìm người thật. Hỉ Ca thề, từ bây giờ cô phải cai rượu.

Hiểu Hiểu cầm mặt nạ, có chút khiếp đảm nhìn vẻ mặt như muốn ăn thịt người của Hỉ Ca, tự hỏi không biết lúc uống say mình có làm gì mạo phạm hay không?

Lần thứ hai rèn cây pháp trượng, Hỉ Ca đã biết rõ kỹ xảo, lại cẩn thận từng bước, đến lúc hoàn thành, rốt cuộc có thể nghe thấy âm thanh chúc mừng của hệ thống: “Chúc mừng bạn đã thành công tạo ra truyền kỳ pháp trượng – Lăng Tiêu Dận – phẩm chất tối ưu. Hệ thống thưởng cho 1200 điểm thuần thục.”

Nhìn pháp trượng trong tay, Hỉ Ca kích động muốn đổi vũ khí ngay lập tức. Mặc dù quần công kỹ năng của Lăng Tiêu Dận chỉ có 38% tăng phúc, thiên tứ thuộc tính hơi kém so với khúc củi trên tay cô, nhưng tất cả thông số khác đều vượt trội. Nếu không phải khúc củi còn có giá trị ẩn tàng ở thời kỳ sau, Hỉ Ca đã ném bỏ nó từ lâu rồi. Hỉ Ca trừng mắt nhìn khúc củi, tâm tình rất tệ.

“Thành công rồi hả?”

Hiểu Hiểu chạy lại, cầm pháp trượng lên quan sát, nhìn thấy thuộc tính của nó, nước miếng cô ta chảy ròng ròng. Nếu không phải Hỉ Ca đã nói từ đầu đây là pháp trượng làm cho người khác, Hiểu Hiểu thật muốn quăng nguyên cục tiền ra mua lại. Bất quá, nếu Hiểu Hiểu biết cây pháp trượng này Hỉ Ca đúc cho ai, phỏng chừng cô ta sẽ rất vui vẻ ném nó xuống đất cho hệ thống tiêu hủy luôn.

Hai người ngốc trong tiệm thợ rèn đã một đoạn thời gian dài, đại khái do tác dụng của rượu nên Hỉ Ca thấy tinh thần vẫn rất phấn chấn, không hề mệt mỏi, ngược lại còn muốn kiếm chỗ để phát tiết một chút. Hiểu Hiểu cũng không muốn tìm khách điếm nghỉ ngơi. Thế là hai người quyết định đi xoát quái.

Vùng phụ cận Nam Uyên thành, nói tới khu vực quái 80 cấp thì chỉ có Hải Hạ.

Hai người ở tiệm tạp hóa mua đủ đồ dùng, tốn hơn 10 kim, sau đó mới hướng phía biển mà đi. Sở dĩ Hỉ Ca muốn đi xoát quái là vì con heo màu lam của cô. Băng Tuyết Long Vương sau khi ăn vào một viên băng hệ bảo thạch quả nhiên có tiến hóa, nhưng kỳ tiến hóa tiếp theo phải đợi đến khi nó lên cấp 5. Nói cách khác, Hỉ Ca phải mang theo con heo đi đánh quái kiếm điểm kinh nghiệm. Cái này mà gọi là bỏ tiền mua tọa kỵ hay sao a? Phải nói là bỏ tiền mua một tiểu tổ tông về hầu hạ đó. Dù sao bảo thạch cũng đã vô bụng nó, không thể bắt nó ói ra, hiện tại chỉ cần đợi nó tiến hóa đủ 3 lần là Hỉ Ca có thể sở hữu một con phi hành tọa kỵ. Cô nhẫn!

Đã lâu không đi xoát quái ở vùng này, không rõ tình hình cho lắm, chẳng biết khu vực nào có nhiều quái khu vực nào không, thế là hai người cứ một đường đi thẳng, cho tới lúc đụng phải một đám Nhân Ngư thì dừng lại. Nhân Ngư 82 cấp, lực công kích thấp, có điều số lượng đông, toàn đánh theo bầy. Không thấy đội ngũ nào đang đóng quân đánh quái ở xung quanh, Hỉ Ca quyết định cứ xoát ở đây. Xoát mới được 2 lượt, đột nhiên xa xa đi đến một đám người, toàn là hồng danh. Trách không được hồi nãy chẳng thấy ai cả, hóa ra là bị người ta giết. Chẳng lẽ bây giờ đi trả thù? Đội ngũ đi ngang qua bọn Hỉ Ca, chính là liếc mắt nhìn một cái, sau đó đi thẳng. Không riêng gì Hỉ Ca, ngay cả Hiểu Hiểu cũng thấy tò mò, hai người lại đánh chừng năm phút, Hiểu Hiểu vừa đánh vừa nhích từ từ đến gần Hỉ Ca.

“Đi nhìn không?”

“Đi!”

Hai người nhất trí, gật đầu, đồng thời thu vũ khí, sau đó mò mẫm theo hướng đội ngũ kia mà tiến. Đi đến phía trước thì thấy một cái động, nơi nơi đều là những con quái bằng đá rất kỳ quặc. Xa xa nghe thấy tiếng binh khí chạm nhau. Hỉ Ca đưa mắt nhìn Hiểu Hiểu, trong mắt hai người toàn là hưng phấn.

Chính giữa động là một vùng đất trống, giống như một cái bọng nước, cứ cách 1một giờ sẽ xuất hiện một con Ngư Vương. Nghe đồn, Ngư Vương bạo ra truyền kỳ trang bị, cho nên cứ đến thời gian boss xuất hiện là sẽ có rất nhiều người tụ tập xung quanh. Đương nhiên, boss này không dễ đánh. Cần ít nhất một đội ngũ khoảng 10 người. Bình thường, người đến đây toàn là đội ngũ của các bang hội. Lần này, người cướp được boss chính là đội ngũ của Thần Điện, hơn nữa còn là đội tinh anh. Cố tình, ngay lúc đội ngũ Thần Điện sắp đánh chết Ngư Vương, không biết từ đâu nhảy ra một đội ngũ của Long Tộc, chính là bang hội nghe đâu đã bị Thần Điện đánh sập từ lâu.

30 vs 10

Đoàn đội tinh anh của Thần Điện bị diệt.

Ở vùng phụ cận có không ít ngoạn gia của Thần Điện. Đương nhiên, Long Tộc cũng là có chuẩn bị mới đến. Thế là, hai phe cứ như vậy đánh loạn cả lên. Kỳ thật, Hỉ Ca vẫn luôn thắc mắc, Thần Điện rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì để hủy diệt Long Tộc? Theo Hỉ Ca biết, cách duy nhất để hủy diệt một bang phái là thông qua bang chiến (chiến tranh giữa hai bang phái), hơn nữa còn phải lựa chọn hình thức tận diệt bang chiến. Thông thường, lão đại các bang phái sẽ không bao giờ nhận lời khiêu chiến kiểu này.

“Long Hồn, ta làm gì có lỗi với ngươi? Vì sao ngươi lại hại ca ca của ta?”

Tiếng nói của Long Khố Nhi truyền đến, Hỉ Ca vội kéo Hiểu Hiểu vọt qua một khối đá, núp xuống, chỉ ló đầu lên xem tình hình.

Long Hồn… tên này nghe quen quen. Hỉ Ca lục lọi trong trí nhớ. Tựa hồ đây là bạn trai của Long Khố Nhi. Lần trước Long Khố Nhi đến cửa hàng của cô mua vũ khí hình như để tặng cho Long Hồn. Lướt mắt tìm Long Hồn trong đám người, mặc dù không có ấn tượng nhiều với người này, bất quá nếu nhìn thấy mặt thì Hỉ Ca có thể nhận ra. Quả nhiên, lướt mắt 2 lần thì nhìn thấy Long Hồn, có điều bang huy của hắn hiện giờ là Thần Điện. Biểu tình trên mặt Long Hồn có vẻ khó xử, hắn vừa định mở miệng giải thích cái gì, một nữ dược sư bên Thần Điện đã bước tới, thân mật quàng tay, khiêu khích nhìn Long Khố Nhi.

“Anh ấy vốn là người của Thần Điện. Hơn nữa, hiện tại anh ấy là bạn trai của ta, không phải của ngươi. Ngươi có tư cách gì chất vấn anh ấy chứ?”

“Giang hồ chính là đây!” – nghe nửa ngày, Hiểu Hiểu cảm khái chốt hạ một câu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang