Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 223
ngoại ưu nội loạn.

❊ ❊ ❊

(bên ngoài thì có chuyện phiền toái, trong nhà thì có chuyện rối loạn)

Có người cầm giáo khởi nghĩa. Có người bỏ đá xuống giếng. Nếu đây không phải là trò chơi, Hỉ Ca thật sự sẽ nghĩ cô làm người quá thất bại rồi. Quả nhiên, ở đời, loại người gì cũng có thể đụng tới.

Nhìn bầu trời đã chuyển dần sang màu tím sẫm, Hỉ Ca cuối cùng nhớ tới một sự kiện. Mấy ngày trước, A Li có kể cho cô nghe một chuyện bát quái ở trong bang. Đó là có người tỏ tình với Hiểu Hiểu. Lúc ấy, cô còn cười phá lên, bảo rằng ai lại có lá gan to bằng trời như thế. Hiện tại, Hỉ Ca rốt cuộc nhớ ra cái tên xấu số kia rồi, rất không xảo diệu, chính là Tuyết Nhiễm Sương Hoa. Khờ Dại đến bây giờ còn chưa ra tay động thủ, chỉ có thể nói hắn bỗng nhiên nổi lên tâm địa bồ tát?

“Được rồi, ta sẽ kêu Cuồng Vũ đi điều tra xem tên kia gần đây tiếp xúc với ai.”

Có một mình mà hắn dám “khởi nghĩa” ư? Cô mới không tin đâu.

“Cuối tuần trước hắn cùng một tên Đường chủ của Huyết Sát liên lạc qua. Hai hôm trước, hắn lại liên lạc với đội trưởng tinh anh đoàn của Cẩm Y. Thời gian còn lại thì cùng thành viên trong bang đi xoát quái, thăng cấp, hoặc là làm nhiệm vụ.” – Khờ Dại nói cho một tràng, biểu tình có vẻ phẫn nộ

Hỉ Ca khụ hai tiếng, trộm liếc một cái, dáng vẻ đằng đằng sát khí kia vậy mà trông cực oách nha.

“Ngươi cho người theo dõi hắn?” – Hỉ Ca nghi hoặc. Loại việc này bình thường đều do Cuồng Vũ phụ trách. Rất khó tưởng tượng với công phu của Khờ Dại mà lại chịu tốn công tốn sức đi quản một chuyện nhỏ như con muỗi thế này.

Khờ Dại cười gằn: – “Điều tra rõ ràng, ta mới thuận tiện đi trừ khử hắn.”

Hỉ Ca ngửa đầu, cảm thán muốn hỏi ông trời, cô có thể rút lại lời vừa nói lúc nãy hay không? Cái gì tâm địa bồ tát a~ Từ ngữ tốt đẹp thế kia dùng trên người tên này đúng là lãng phí. Bất mãn với bang hội, một nhóm người muốn tìm bang chủ chất vấn, loại chuyện này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn. Dù sao, Hỉ Ca nhất định phải tự mình ra mặt giải quyết. Nếu không, chuyện này sẽ tiếp tục tái diễn.

“Đi thôi. Đi gặp vị anh hùng kia.”

Nhưng Hỉ Ca còn chưa kịp đi, một tin tức nóng hổi đã truyền tới. Phong Bão bị người vây ở dã ngoại. Hai phe đang đánh loạn cả lên. Điểm bất hạnh là, cả hai phe đều là người của Long Môn. Trò đùa này có hơi quá lố rồi a ~ Hỉ Ca vừa nhận được tin tức, sắc mặt liền âm trầm. Theo tin tức báo lại, người động thủ với Phong Bão không phải là Tuyết Nhiễm Sương Hoa mà là đội trưởng của đội dự bị. Nghe nói, người này có thù riêng gì đó. Có điều, loại thù hận gì có thể khiến hắn lớn gan như vậy?

“Hỉ Ca, có phải Khờ Dại đang ở chỗ ngươi không? Kêu hắn về tổng đàn ngay.”

Bên này tin tức còn chưa kịp tiêu hóa, Cuồng Vũ đã đánh thông tấn khí cho cô.

“Lại có chuyện gì?”

“Thanh tỷ vừa mới báo cho ta biết Cẩm Y đang chuẩn bị động thủ. Bọn họ mang qua đây không ít người, đều là thành viên của Huyết Sát. Đám người dưới trướng Phong Bão và tám đội trong tinh anh đoàn của Khờ Dại hiện tại đang bị phân tán.”

Tin tức của Thanh tỷ không đủ chi tiết, Hỉ Ca không thể nắm rõ tình hình, chỉ vừa đủ cho cô cảm thấy đau đầu mà thôi.

“Bang phái có nội loạn, ngươi tra ra được ai không?” – có thể tìm ra vị trí của tinh anh đoàn và bọn Phong Bão, người này giữ vị trí không thấp.

“…Là Huyết Sam.” – Cuồng Vũ có chút ngập ngừng.

Huyết Sam là do Hỉ Ca tự tay mang vào bang hội. Mặc dù trước đó hắn là người của Cẩm Y nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc, không ai tỏ ra hoài nghi hắn nữa. Chỉ là chuyện lần này, trừ bỏ người trong đoàn đội được phái đi hành động, người biết tin tức cũng chỉ có hắn. Hơn nữa, thời gian gần đây, Huyết Sam lại bắt đầu thân cận với Lâm Tuyết. Mà căn cứ theo tin tức thám thính bên Cẩm Y thì kế hoạch lần này là do Lâm Tuyết một tay bố trí.

“Ồ… không ngờ là hắn. Ta sẽ kêu Khờ Dại trở về tổng đàn. Ta chuẩn bị đi xem tình hình bên Phong Bão. Ngươi đi cùng không?” – Hỉ Ca bình tĩnh nói, không lộ ra chút ngạc nhiên nào.

Cuồng Vũ rờ không thấu suy nghĩ của Hỉ Ca. Bất quá, Cuồng Vũ là ai kia chứ, rất nhanh liền điều chỉnh lại tâm tình: – “Đi. Ta ở cửa thành chờ ngươi.”

Phong Bão ở Phong Nhai bị người vây khốn. May mắn cừu nhân của hắn không đông lắm, chỉ là đoàn đội dự bị dưới tay hắn mà thôi. Bên phía Phong Bão không có nhiều người nhưng thực lực lại cao. Cho nên trận đánh vẫn giằng co chưa dứt. Lúc Hỉ Ca tới, bọn hắn thế nhưng đã chuyển từ đấu sát sang đấu khẩu, chửi nhau ầm cả lên. Bình thường Phong Bão chưa bao giờ mắng người. Nhưng đám thủ hạ của hắn thì đúng là miệng mồm lanh lợi. Cho nên, cuộc chiến miệng đối miệng, bọn họ vẫn giữ vững cục diện, không thắng không bại.

Nhìn thấy Hỉ Ca, hai mắt Phong Bão liền sáng lên.

“Có thể giải thích chuyện gì đang xảy ra sao?” – Hỉ Ca hỏi.

Bang chủ và phó bang chủ đồng thời xuất hiện, ở đây đều là người của Long Môn, cho dù có hung hăng cũng biết kiêng nể một phần. Hỉ Ca vừa lên tiếng, hai phe đều ngậm miệng không nói chuyện. Cuối cùng, dưới ánh mắt uy hiếp của Hỉ Ca, Phong Bão rốt cuộc mở miệng.

“Ta mang người quay về liền bị chặn đánh ở đây.”

Hỉ Ca gật đầu, sau đó quay đầu nhìn bên kia, người dẫn đầu tên là Tịch Mịch Vân.

“Còn ngươi?”

Tịch Mịch Vân khiêu khích trừng mắt nhìn Phong Bão, sau đó mới trả lời.

“Bang chủ, bọn kia luôn phách lối vì có trang bị tốt, thực lực cao, thường xuyên ức hiếp mấy người chúng ta. Hôm nay, chúng ta làm như vậy là nghĩ muốn đòi công đạo.”

“Ồ, Phong Bão từng giết qua ngươi sao?”

Trong quy định của bang phái, nội đấu sẽ bị xử phạt rất nghiêm. Bất quá, đánh đấm bình thường thì không tính, chỉ có giết người mới bị liệt vào tội nội đấu. Đây chính là lý do vì sao Tịch Mịch Vân kéo người đến ngăn bọn Phong Bão nhưng không có trực tiếp động thủ giết người. Hỉ Ca đăm chiêu nhìn Tịch Mịch Vân, sau đó xoay đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Chỗ này không tồi, chung quanh toàn là cây cao 2 thước, là một nơi rất tốt để giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích.

“Cái đó… không có.”

“À, vậy có thể nói cho ta biết hắn ức hiếp các ngươi như thế nào không? Đến nổi ngươi phải kéo người đến đây vây đánh hắn?” – Hỉ Ca cười nói, nhưng trong mắt cô không hề có ý cười.

“Bang chủ, đây là đang trách chúng ta sao? Ta biết, nhóm chúng ta chỉ là đội dự bị. Chức vị đội trưởng của ta căn bản không đáng để vào mắt. Nhưng mọi người ở đây đều là huynh đệ của ta, ta tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào khi dễ bọn họ.” – Tịch Mịch Vân nói những lời này liền làm cho những người trong đội ngũ của hắn nhiệt huyết sôi trào. Mà Phong Bão nghe xong chỉ cười mỉa một cái, không nói gì.

“Không, ta không trách các ngươi.” – Hỉ Ca lắc đầu, giọng điệu ôn hòa – “Ta chỉ đang suy nghĩ, thời gian lâu như vậy, người của Cẩm Y sao còn chưa đến nha? Nơi này thật là lạnh quá đi. Lần sau, các ngươi nên tìm một nơi gần suối nước nóng mà đánh nhau a~.”

Lời của Hỉ Ca làm cho Tịch Mịch Vân biến sắc mặt.

“Bang chủ đây là có ý gì?”

“Ý tứ gì đâu. Bang phái có rất nhiều sâu. Ta còn không biết phải làm sao để bắt chúng nó. Không ngờ nguyên một đám lại tự mình chui ra.”

“Hỉ Ca, nếu ngươi có tâm tình ở đây nói chuyện phiếm, không bằng tự lo cho cái mạng của ngươi đi.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »