Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 190
chuyển chức nhiệm vụ (trung).

❊ ❊ ❊

Cứ như vậy, Hỉ Ca trở thành con gái của Long vương. Thật không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa. Nhiệm vụ này thật quá khoa trương. Chỗ khó chính là bọn họ phải thông qua đối thoại để kích hoạt tình tiết nhiệm vụ. Lỡ nói sai một câu liền bị phán thất bại. May mắn, Minh Độ Thiên là người từng trải, vừa gặp nữ nhân đầu tiên, thông qua đối thoại thấy được lỗ hổng, bằng không, cả đội ngũ đã rớt đài từ vòng ngoài rồi. Minh Độ Thiên giải thích với Long vương rằng Hỉ Ca không phải con gái của ông ta. Nhưng Long vương không tin, còn giận dữ bảo bọn họ là người xấu, quyết định đem cả bốn người ra xử tử. Hỉ Ca mặc dù là “công chúa giả” nhưng nói chuyện với Long vương vẫn có trọng lượng hơn một chút. Kết quả, Long vương vẫn không tin cô là “công chúa giả”, nhưng quyết định rút lại án tử hình, chỉ bắt bọn Minh Độ Thiên làm một cái nhiệm vụ rửa tội. Trong vòng một giờ, phải xử lý sạch 24 tên trộm Hắc thủy ngư. Khẳng định Hắc thủy ngư không phải là quái bình thường. Phỏng chừng là quái tinh anh. Chỗ khó nhất không phải là đánh bọn chúng thế nào, mà là làm cách nào tìm được nơi bọn chúng sẽ xuất hiện. Chỉ có một giờ đồng hồ, sợ là không đủ dùng.

“Long nữ” Hỉ Ca được đặc cách ở lại trong Thủy Cung, tùy tiện dạo chơi ăn uống. Đáng tiếc, cô không thể sử dụng kỹ năng. Đụng phải quái cũng không thể đánh. Càng quỷ dị hơn là cô không thể liên lạc với đội ngũ. Tiếp nhận nhiệm vụ rồi, Minh Độ Thiên liền phái thích khách đi vào địa phương tối tăm nhất của Thủy Cung để tìm Hắc thủy ngư. Ba người còn lại thì đi ra bên ngoài để tìm. Về phần Hỉ Ca… Trước mặt Long vương, Minh Độ Thiên không dám mở miệng nói cái gì. Bất quá, hai người dù sao từng ở chung một chỗ trong thời gian dài, sự ăn ý là vẫn có. Ánh mắt Minh Độ Thiên đảo qua mấy thị nữ, sau đó nhìn Hỉ Ca. Cô gật đầu biểu thị đã rõ.

Đội ngũ rời đi, Long vương cũng mang người rời đi, trong phòng chỉ còn lại Hỉ Ca và ba thị nữ. Hỉ Ca bắt đầu hướng bọn họ nói chuyện phiếm. Không thể không nói, cùng NPC nói chuyện đúng là cần kỹ xảo nha. Hỉ Ca lãng phí một đoạn thời gian mới lấy được một ít thông tin có giá trị.

Thị nữ thứ nhất nói, Long Cung có một cái mật thất. Thị nữ thứ hai nói, Long Cung có một loại đan dược, ăn vào có thể loại bỏ tình trạng biến thân. Thị nữ thứ ba nói, mấy ngày trước, em trai của Long vương mất tích.

Nói chuyện xong, nhìn đồng hồ, đã gần 20 phút trôi qua. Hỉ Ca hiện tại không thể giúp ích gì cho đội ngũ. Chỉ có thể đặt hết hy vọng vào Minh Độ Thiên. Đây mới là nhiệm vụ thứ hai mà thôi. Nếu bốn người không thể hoàn thành, vậy khỏi bận tâm đến phía sau luôn. Chuyện Hỉ Ca cần làm bây giờ là tìm được loại đan dược hủy biến thân kia. Nếu cô có thể khôi phục trở lại bình thường là có thể giúp đỡ đội ngũ. Năm người vẫn tốt hơn bốn người nha.

Trong lúc Hỉ Ca đi tìm đan dược, bọn Minh Độ Thiên đã giết được 13 con Hắc thủy ngư.

Thích khách kia coi vậy mà có bổn sự thuộc vào loại cừ. Khả năng tìm kiếm quái đúng là số một. Bốn người trong đội ngũ phối hợp rất tốt, không lãng phí thời gian chút nào. Mặc dù Khổ Độ và Thứ là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng cả Tư Văn và Minh Độ Thiên đều có phong phạm của lão đại, không phải loại kẻ thù giận đỏ mắt cứ gặp nhau là nhào vào đánh. Huống hồ, Tư Văn đối với người ngoài luôn dùng thái độ ôn hòa nhã nhặn. Cho nên, đội ngũ bốn người một đường giết quái, không phát sinh dị biến nào.

Ngược lại, Hỉ Ca một người đi tìm đan dược lại phát sinh rất nhiều tình huống, thiếu chút nữa đã đi đời nhà ma. Thật không biết người nào xây mật thất lại gắn nhiều cơ quan ám khí như vậy làm gì. Hỉ Ca đi qua cái hành lang đó, hai lần bị nóc nhà rơi xuống đầu, ba lần bị trợt chân do dưới đất có chất lỏng gì đó chảy ra, hai lần bị khối đá khổng lồ rượt chạy. Nếu không phải cô nhanh tay lẹ mắt, cơ thể dẻo dai, tránh được mấy kiếp, bằng không cô đã trở thành miếng thịt vụn rồi.

Sau khi vào đến mật thất, Hỉ Ca còn phải ráp một cái hình thì mới mở được nắp hòm để lấy thuốc. Mất tám phút mới giải xong cái trò ráp hình, rốt cuộc mở được hòm. Vốn tưởng vậy là xong rồi, ai ngờ cô vừa mở nắp hòm, đột nhiên cửa thạch thất đóng chặt, bên trong thạch thất xuất hiện một con Hắc thủy ngư. Nhìn con quái xấu xí trước mặt, Hỉ Ca câm nín ngẩng đầu nhìn trời cảm thán. Còn 5 phút nữa là hết thời hạn của nhiệm vụ. Vậy mà con quái cuối cùng của nhiệm vụ lại nhốt chung một chỗ với cô. Thật là đáng chết mà! Con quái tựa hồ còn ở trong trạng thái mê mang. Hỉ Ca bất chấp trong hòm đựng đan dược gì, nhặt lên bỏ ngay vào miệng. May mắn, thời khắc mấu chốt, hệ thống không phạm sai lầm. Sau khi ăn dược, xiêm y trên người Hỉ Ca liền quay vào balô, trạng thái giải trừ, hơn nữa công kích của cô còn tăng 50%. Đây xem như hệ thống bồi thường cho cô.

Hỉ Ca nghe tiếng Minh Độ Thiên nói trên kênh đội ngũ, kêu ba người kia chạy đi tìm con quái cuối cùng của nhiệm vụ. Hỉ Ca không có thời gian giải thích với bọn họ bởi vì cô đang phải đánh nhau xức đầu mẻ trán với con quái. Hắc thủy ngư có phòng ngự cực thấp nhưng công kích lại cực cao. Hỉ Ca không thể quên chuyện cô là một thuật sĩ yếu ớt, máu ít phòng ngự thấp. Cho nên băng đống thuật liên tiếp được cô quăng ra, băng thuẫn duy trì sự bảo hộ chưa từng ngừng. Bởi vì lực công kích tăng lên nên thời gian phóng thích kỹ năng của Hỉ Ca rút ngắn lại, chia đều cứ 1s là một kỹ năng. Đang lúc bọn Minh Độ Thiên tưởng phải buông tha cho nhiệm vụ, đột nhiên bảng thông tin lóe sáng, báo hiệu nhiệm vụ hoàn thành.

“Hỉ Ca, ngươi giết con quái cuối cùng rồi?” – Tư Văn mở miệng hỏi trên kênh đội ngũ.

“Ừ, mọi người đang ở đâu? Ta chạy qua.” – Hỉ Ca vừa đi vừa giải thích tình hình.

Lúc Hỉ Ca trở về Thủy Cung, bọn Minh Độ Thiên đã có mặt. Cô đưa xiêm y cho Minh Độ Thiên. Hắn nắm giữ tiết tấu của nhiệm vụ giỏi hơn cô, để hắn giữ vật phẩm nhiệm vụ thì tốt hơn. Lúc này, Quy thừa tướng lại chậm rãi xuất hiện, giao nhiệm vụ thứ ba cho bọn họ. Nhiệm vụ lần này yêu cầu bọn họ đi tìm mảnh ghép của binh phù. Vừa đủ 5 miếng ghép, cần 5 người phối hợp. Những nhiệm vụ sau đó đều thuộc dạng dễ dàng, chỉ có giới hạn về thời gian mà thôi. Có Minh Độ Thiên chỉ huy, Tư Văn giúp đỡ phân tích, vậy mà nhiều lần đội ngũ chỉ kịp hoàn thành nhiệm vụ ngay sát thời hạn. Đại khái chuyện này cũng cần vận khí đi. Kể ra thì cả năm người đều có vận khí không tồi. Rốt cuộc bọn họ hoàn thành nhiệm vụ thứ tám, Long vương lúc này mới tin tưởng Hỉ Ca không phải con gái của ông.

Bọn họ đã giết quái, truy tìm bảo vật, lạc vào mê cung, giải đáp câu đố, Hỉ Ca thật không hiểu, đây là làm nhiệm vụ hay đi thi đại học? Còn đưa ra 50 câu hỏi trắc nghiệm, phải giải đúng 25 câu thì mới cho qua. Lúc này, Hỉ Ca không thể không bội phục Tư Văn. Hắn quả thật là một cuốn bách khoa toàn thư “sống”. Toàn bộ 50 câu hỏi là một mình hắn trả lời. Thậm chí mấy vấn đề như là “quốc ca chế độ cũ” đến “hai nhân vật nổi tiếng abc xyz ly hôn năm nào” mà hắn cũng biết luôn. Hỉ Ca thực hoài nghi, rốt cuộc Tư Văn bình thường ở nhà là làm gì? Cô phát hiện, bản thân trừ bỏ biết đánh quái, tốc độ nhanh hơn hắn một chút, ngoài ra tất cả các phương diện khác đều thua kém Tư Văn. Thật sự là tức chết mà!!!

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thứ tám, đội ngũ bị truyền tống đến một mê cung. Ở đây có rất nhiều Thất công chúa bị bắt giữ. Nhiệm vụ của họ là cứu tới vị công chúa thật.

Nơi này sát quái không cho kinh nghiệm, nhưng mỗi con quái đều rơi ra tài liệu quý hiếm. Có tài liệu của tông sư thợ may. Có tài liệu của tông sư đầu bếp. Hỉ Ca lấy được 2 bản vẽ chế tạo sử thi vũ khí, có điều phải sử dụng quặng thạch cấp cao. Cứ tưởng cứu được Thất công chúa rồi thì nhiệm vụ sẽ thoải mái hơn. Kết quả, Thất công chúa bảo rằng Long vương là giả mạo. Làm cho cả bọn một đầu mờ mịt không hiểu chuyện gì là chuyện gì luôn. Long vương lúc này phát tới một nhiệm vụ mới, bảo rằng Thất công chúa bị kinh hách, buộc cả bọn phải đi tìm linh dược trị liệu. Trong khi Thất công chúa lại phát ra một nhiệm vụ khác, yêu cầu bọn họ đi tìm Long vương chân chính. Rốt cuộc tiếp nhiệm vụ nào mới đúng? Mắt thấy nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi, không ai nghĩ tới sẽ thất bại trong gang tấc. Mọi người bình tĩnh lại, ngồi xuống bàn bạc với nhau.

Hỉ Ca chỉ có thể tâm bình khí hòa cùng phân tích tình hình với Minh Độ Thiên. Bọn họ rà soát lại tất cả tình tiết đã xảy ra, những lời các NPC đã nói qua. Rất khó tưởng tượng đi, nếu không phải vì nhiệm vụ, Hỉ Ca tuyệt đối không tưởng có ngày cô có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện với Minh Độ Thiên như thế này. Chuyện xưa, bức người là cô. Tiểu Cửu từng nói, bởi vì cô là người cố chấp, sau khi bị phản bội mới có thể đau thương sâu sắc như vậy. Hiện tại, cô đã có thể buông xuống tâm tình, xem mọi chuyện như không. Minh Độ Thiên trong mắt cô hiện giờ chỉ là một người quen biết cũ.

“Hỉ Ca, ngươi nghĩ thế nào?” – Tư Văn thấy Hỉ Ca sững người liền vỗ cánh tay cô.

“Lời nói của Thất công chúa có độ tin cậy hơn một chút…” – Hỉ Ca do dự, sau đó ngẩng đầu nhìn Minh Độ Thiên. Không ngờ, Minh Độ Thiên đang đồng dạng nhìn cô.

“Minh bang chủ thấy sao?” – Tư Văn lại nhìn Minh Độ Thiên hỏi.

Đội ngũ có 5 người, mỗi người đều có ý kiến riêng, muốn thống nhất là không dễ dàng.

“Ta nghe Hỉ Ca.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang