Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 225
ác danh vang xa.

❊ ❊ ❊

Vô duyên vô cớ bị trục xuất khỏi bang phái, giống như từ thiên đường rơi xuống địa ngục, Lâm Tuyết vẫn không rõ bản thân đã làm sai chuyện gì? Huyết Sam!!!! Là hắn. Hồng Hoa nói cái người trăm y trăm thuận Huyết Sam đã bán đứng cô. Nếu không phải có thành viên trong bang thông tri sớm khiến cô rời khỏi Đông Châu Xích Hỏa trước khi đụng độ với Hồng Hoa thì chỉ sợ lúc này cô đã bị giết xuống 0 cấp rồi.

Đứng ở quãng trường trung tâm của Nam Uyên thành, Lâm Tuyết mở thông tấn khí, rít gào với người ở bên kia đầu dây.

“Huyết Sam!!! Vì sao ngươi lại đối xử với ta như vậy???

Bên kia trầm mặc một lát, sau đó, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng của Huyết Sam vang lên.

“Xin lỗi, ngươi là ai?”

“Ta là ai? Ngươi không biết ta là ai!!!!!!!!!!” – Lâm Tuyết nhất thời phẫn nộ, hắn dám không biết cô?!?!?!

Đợi nửa ngày cũng không thấy bên kia có phản ứng. Lâm Tuyết cắn răng, đem lửa giận đè xuống, mở miệng nói tiếp.

“Ta là Lâm Tuyết. Ta hỏi ngươi, vì sao lại làm vậy?”

“Ồ… ta làm gì?” – vẫn giọng nói đều đều không có chút cảm xúc nào, cố tình làm cho người khác giận sôi lên.

“Ngươi dùng tin tức giả đến gạt ta.” – Lâm Tuyết uất ức.

“Ta có nói tin tức là thật sao?”

“Ngươi!!! Ngươi… đủ ác. Ta liều mạng với ngươi!” – Lâm Tuyết rốt cuộc hiểu được. Huyết Sam ngay từ đầu đã lừa cô. Vậy mà cô còn ngu ngốc cho rằng hắn đối với cô tình cũ chưa quên.

Tắt thông tấn khí, Huyết Sam nhìn một vòng nữ nhân đang vây quanh hắn xem trò vui, bất đắc dĩ thở dài. Tuy hắn đối với Lâm Tuyết đã hoàn toàn mất hết hy vọng, cũng biết cô ta là loại người gì. Nhưng mấy câu nói tổn thương người vừa rồi… tuyệt đối không phải do hắn tự nghĩ ra. Huyết Sam đột nhiên phát hiện, kỳ thật cái người ít nói nhất trong đám, Bán Thế Hiểu Hiểu mới là kẻ có lòng dạ đen tối nhất. Khó trách Khờ Dại luôn bị cô quay như dế.

Những gì cần làm Hỉ Ca đã làm xong. Nếu Hồng Hoa muốn phản công, vậy sẽ xảy ra trong thời gian 2-3 tháng tới. Cô không nghĩ đến chuyện thò tay qua Đông Châu, tiêu diệt toàn bộ Cẩm Y. Đó không phải là tác phong làm việc của cô.

Chuyện tình về sau, liền dựa vào thủ đoạn của Thanh tỷ.

Bản video quay trận quyết đấu giữa Cẩm Y và Long Môn không biết bị ai post lên diễn đàn. Mặc dù không phải là bản đầy đủ, chỉ chiếu lại cảnh Hồng Hoa bị giết rớt từng cấp mà thôi. Sau khi video được post lên, “Quái Tử Thủ” Huyết Sam liền nổi tiếng trong nháy mắt. Đại khái 2-3 giờ sau thì bài post đó bị xóa bỏ. Nhưng mọi người vẫn không ngừng to nhỏ nghị luận.

Trong 100 người thì hết 50 người mắng Huyết Sam “không phải nam nhân”, “lãnh huyết”, “sát nhân máu lạnh”. Trong 100 người thì có 30 người mắng Long Môn ti bỉ vô sỉ, là một bang phái rác rưỡi. Trong 100 người thì có 15 người chơi trò đánh tương du, nghĩa là nói chuyện hai hàng, không theo phe nào cả. Còn lại 5/100 người là thành viên của Long Môn, lộ mặt ra để biện giải cho bang hội của mình. Đáng tiếc, mấy người này vừa lên liền bị nước miếng dìm cho chết đuối.

Đại khái Thịnh Thế vì muốn duy trì hòa bình thế giới, cho nên video mới bị xóa bỏ. Cơ mà thảo luận trên diễn đàn vẫn xôn xao không ngớt. Mà cái người bị thế nhân chửi rủa, Huyết Sam, lúc này rất bình đạm cùng Phong Bão đi xoát quái thăng cấp. Trước khi đi còn lôi kéo Hỉ Ca đòi cô phải trả phí tổn tổn thương tinh thần cho hắn. Nói cái gì mà hắn chịu đả kích tâm lý rất trầm trọng, cần một kiện trang bị sử thi đến an ủi.

Hắn mà cần an ủi sao?! Người cần an ủi nhất chính là Hỉ Ca cô nha. Nhớ năm đó, Huyết Sam là một đứa bé thuần khiết đáng yêu biết chừng nào. Hiện giờ, hắn đã bị bọn người xấu đồng hóa mất rồi. Đúng là bị kịch a~

Mấy lời mắng chửi trên diễn đàn không ảnh hưởng gì tới sinh hoạt của Long Môn. Lại nói, người ta không có gan động thủ, chẳng lẽ cấm người ta động khẩu luôn chắc?! Làm người phải biết tích đức cho con cháu nha~

“Bà xã ~ Mua giùm anh 2 khối thịt gà đi…” – Thất Tử lúc này lại phát tin tức tới.

“Anh đang ở đâu?”

“Hắc Hải.” – Thất Tử đang ngồi ngoài biển vẽ vòng tròn.

Bà xã đại nhân ra lệnh hắn đi giết vài chục người. Trước khi đi, cô có căn dặn hắn không thể giết quá nhiều, sợ bị hồng danh sẽ không thể vào thành. Giờ thì tốt rồi, tên của hắn không phải màu đỏ mà chuyển sang màu tím đen luôn. Mà sau khi giết người xong, hắn mới phát hiện thức ăn bổ sung thể lực đã hết. Hắn không thể làm gì khác hơn, phải gọi điện cầu cứu Hỉ Ca. Hỉ Ca nghiến răng, cô vốn biết cái tên nam nhân này sẽ không nghe lời mà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hỉ ca vặn vẹo một chút nhưng vẫn đi tới cửa hàng mua 2 cái đùi gà nướng.

Đến Hắc Hải, tìm thấy Thất Tử, không thể để hắn một người ở nơi này xoát quái tẩy sát khí được, thế là hai người chọn một địa phương an toàn, tổ đội cùng nhau xoát. Hỉ Ca nhìn thấy cái tên màu tím đen trên đầu Thất Tử liền khẩn trương. Nhưng Thất Tử thì một chút lo lắng cũng không có. Đại khái do thói quen. Tuy nhiên, hắn rất nghe lời, im lặng chạy tới chạy lui giết quái tẩy sát khí.

Hai người đánh quái rất nhàm chám. Hỉ Ca ngồi ở một bên, nhàn rỗi lướt diễn đàn.

Hiện tại, trên diễn đàn, 10 bài post thì có đến 8 bài nói tới Long Môn. Không biết là ai nhàn rỗi, bắt đầu bới móc mấy chuyện tốt xấu của Long Môn. Kiểu như đến giờ mọi người mới phát hiện ra một nửa trang phục thượng đẳng giành cho nữ giới trên thị trường là do người của Long Môn tạo ra. Hỉ Ca càng bất ngờ hơn là, nhờ một lần giết người, tiếng tăm của Long Môn liền áp đảo toàn bộ đại bang phái trên thế giới. Ngay cả Thiên Nhãn cũng lập tư liệu phiến, sau khi so sánh đã liệt Long Môn vào hàng bát đại bang phái. Trước kia, vì không có ai bỏ công ra điều tra, cho nên, nhắc tới Nam Uyên, mọi người chỉ nghĩ tới Khổ Độ, không ai cho rằng Long Môn cũng là đầm rồng hang hổ.

“Bà xã ~~ cứu mạng ~~”

“Hửm?” – Hỉ Ca bị tiếng kêu của Thất Tử kéo trở về hiện thực. Nhìn thấy sau lưng Thất Tử là một đàn bạng yêu (con trai), Hỉ Ca ngượng ngùng thêm tý huyết cho hắn, sau đó thuận tay quăng ra một cái đàn công kỹ năng. Lúc phóng kỹ năng, Hỉ Ca vô tình nhìn thấy một đội ngũ đứng không xa nơi đó. Địa phương này không tính hẻo lánh, đụng phải người chơi khác không có gì là kỳ quái. Những người kia đại khái nhìn thấy hồng danh trên đầu Thất Tử, lại nhìn thấy một thân trang bị cực phẩm trên người hắn, thế là bọn hắn chậm rãi di chuyển tới gần. Bất quá, lúc còn cách vài trượng, cái tên dẫn đầu trông thấy Hỉ Ca đang ngồi một bên, sắc mặt hắn liền biến đổi, không nói hai lời đem người bỏ chạy.

Hỉ Ca nhìn thấy một màn kia, thập phần tủi thân, cô cái gì cũng chưa làm nha, vì sao lại trốn cô như trốn bệnh dịch a?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »