Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 2849 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 222
có người khởi nghĩa.

❊ ❊ ❊

Trong trò chơi, những người biết được quan hệ giữa Sở Nhị và Thất Tử chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngay cả thành viên của Thương Lan công hội cũng rất ít người biết. Cho nên, trận quyết đấu này chấn động thần kinh của rất nhiều người.

Sở Nhị là ai? Chính là danh nhân của Thịnh Thế đó. Bảng cấp bậc, bảng thực lực, nói chung là tất cả các BXH của Thịnh Thế, nhất định sẽ có tên Sở Nhị đứng ở hàng top. Ngược lại, cái tên Thất Tử không nhiều người biết đến lắm. Nhưng phàm là người biết đến hắn đều là cường giả một phương. Lại nói, khi Thất Tử muốn tìm người gây phiền toái đều kén cá chọn canh. Người không có thực lực, hắn mới lười động thủ.

Sở Nhị cùng Thất Tử quyết đấu ở Thế Giới Lôi Đài, không phải ý nghĩa Thương Lan quyết đấu với Thứ sao? Đây là ý niệm nảy ra trong đầu của nhiều người. Với bọn hắn mà nói, đây là tin tức tốt. Bởi vì trước kia Thương Lan và Thứ đều có quan hệ tốt với Hỉ Ca. Việc này khiến nhiều người đứng ngồi không yên. Một cái tổ chức Thứ thôi đã đủ dọa người, còn thêm đại công hội Thương Lan nữa, nếu hai nhà liên thủ, không phải những người khác sẽ hết đường sống sao?!

Kênh thế giới vì tin tức quyết đấu này mà bàn luận náo nhiệt ngất trời. Vào lúc này, A Li cấp tốc cho ra đời một bản tin nóng hổi. Có điều, đây là bản tin lá cải, bịa đặt 100%. Chuyện xưa kể rằng, Hỉ Ca chính là mỹ nhân hồng nhan họa thủy. Cô nghiễm nhiên trở thành nữ nhân vật chính trong một chuyện tình tay ba đầy máu chó. Tin lá cải vừa ra mắt, thế giới liền sôi trào, rất nhiều người muốn nhìn thấy vị mỹ nhân hồng nhan họa thủy này, muốn chứng thực xem Hỉ Ca kanh quốc Khuynh Thành đến cỡ nào. Thế là từng đoàn từng đoàn người chạy tới Nam Uyên thành. Hỉ Ca đổ mồ hôi hột, trốn trở về Long thành, chui vào phủ thành chủ biệt tăm biệt tích.

Vài ngày sau, chuyện này còn không giảm nhiệt. Không có biện pháp, bởi vì không ai biết kết quả của cuộc quyết đấu ra sao. Trừ bỏ hai đương sự, không ai biết rốt cuộc ai thắng ai thua. Người ta chỉ biết, cả hai đối thủ lúc bước chân ra khỏi lôi đài, sắc mặt đều đen thui giống nhau.

Bang chủ của Thương Lan bị thích khách của Thứ truy nã. Đây là tin tức mới nhất. Từ đó suy ra, người thua cuộc trong lôi đài là Thất Tử? Như vậy, mỹ nhân sẽ về tay ai?

Giờ phút này, mỹ nhân trong lòng mọi người đang ở tổng đàn bang phái xử lý chuyện rối rắm. Kể từ lúc Long Môn rơi vào chuyện phiền toái, những kẻ chờ cơ hội như hổ rình mồi đương nhiên không bỏ qua, nhất là người của Cẩm Y.

Kỳ thật, không riêng gì Cẩm Y. Ngay cả Khổ Độ cũng nhăm nhe muốn quấy rối.

Minh Độ Thiên ở cuộc họp cấp cao đã ra cấm lệnh. Nhưng anh ta không thể một tay che trời. Bộ hạ dưới trướng vẫn có người âm thầm trái lệnh. Ai cũng muốn thừa dịp này trừ khử Long Môn, khiến Long Môn biến mất khỏi Nam Uyên đại lục. Kể từ sau khi Long Môn quật khởi đứng lên, Khổ Độ chịu không ít đả kích. Hơn nữa, có Long Môn ở phía trước, áp lực của Khổ Độ lên Thứ liền yếu bớt.

Trong đại sảnh bang phái của Khổ Độ.

Riêng một mình Chư Cát Hầu đứng bên cạnh Minh Độ Thiên, những người còn lại đều đứng trước mặt, nhìn chằm chằm vào vị bang chủ băng lãnh, giống như chỉ chờ một câu lệnh của anh ta thôi, tất cả sẽ đồng loạt cầm kiếm đứng lên ra trận.

“Bang chủ, vì sao không động thủ? Chẳng lẽ bởi vì…”

Ở đây, rất nhiều người từng theo chân Minh Độ Thiên trong thời kỳ beta, tự nhiên biết chuyện giữa anh và Hỉ Ca. Cho nên, bọn họ cho rằng sở dĩ Minh Độ Thiên không đụng tới Hỉ Ca là vì niệm tình cũ. Minh Độ Thiên lạnh lùng đảo mắt, Chư Cát Hầu buộc phải nuốt nghẹn nửa câu chưa kịp nói vào bụng. Chư Cát Hầu thấy có chút kỳ quái. Lúc trước, khi nhắc tới tên Hỉ Ca, biểu tình của Minh Độ Thiên sẽ không giống như hiện tại. Đã xảy ra chuyện gì sao?

“Không ai được phép động đến Long Môn. Dám kháng lệnh, trực tiếp trục xuất khỏi bang phái.” – Minh Độ Thiên chỉ nói một câu. Vài người trong lòng bất mãn nhưng không ai dám mở miệng phản bác.

Tan hội, Minh Độ Thiên một người rời đi trước. Mà nhiều người quyết định ở lại chờ nghe ý kiến của Chư Cát Hầu. Dù sao, Chư Cát Hầu chính là tâm phúc của Minh Độ Thiên, có thể nói là dưới một người trên vạn người. Đáng tiếc, lần này Chư Cát Hầu cũng không hiểu nổi suy nghĩ của Minh Độ Thiên, chỉ có thể lắc đầu kêu mọi người tán đi trước.

Phàm là giang hồ, nhất định có tổ chức.

Khổ Độ là giang hồ, tương tự, bên trong cũng có phân chia tổ chức. Hơn nữa, không chỉ có một tổ chức. Minh Độ Thiên độc tài, nhưng con mắt nhìn người nhìn việc của anh ta rất tinh chuẩn. Tất cả mệnh lệnh của anh ta đều vì sự phồn vinh của Khổ Độ. Có điều, bao nhiêu người sẽ can tâm tình nguyện vĩnh viễn chịu sự sai khiến của anh ta đây??? Người bất mãn đương nhiên có. Bất quá, bọn hắn không dám đối kháng trực tiếp với Minh Độ Thiên. Cho nên, bọn hắn chỉ có thể lựa chọn phục tùng mệnh lệnh. Minh Độ Thiên biết thủy tắc vô ngư*, anh đôi khi sẽ mắt nhắm mắt mở, tùy tiện để người dưới trướng lén lút làm trái mệnh lệnh một chút, miễn bọn họ không đụng tới điểm mấu chốt là được. (*thủy tắc vô ngư = nước tồn đọng sẽ không có cá còn sống, ý nói sự việc cứng ngắt quá hay gò ép quá đều không tốt)

Ở phương diện này, Minh Độ Thiên đúng là một lãnh đạo tài năng.

Không chạm tới Long Môn, không phải vì vấn đề tình cảm cá nhân, ở trong lòng Minh Độ Thiên còn có một khúc mắc rất trọng yếu. Đó là bí ẩn trong mối quan hệ giữa Hỉ Ca và Thương Lan công hội. Thời điểm Hỉ Ca còn là phó bang chủ của Vực Sâu, cô đã có thể điều động phó bang chủ của Thương Lan là Thanh Lam giúp cô đánh kiến thành lệnh. Biểu hiện rõ ràng, quan hệ giữa hai người rất tốt. Hiện tại, Thương Lan đột nhiên động thủ với Thứ. Chuyện này có chút quỷ dị. Minh Độ Thiên sớm hay muộn sẽ ra tay đối phó với Long Môn. Nhưng mà, anh nhất định không phải là người đầu tiên ra tay. Nếu Cẩm Y nôn nóng, đợi không kịp, anh đương nhiên nhường phần thử lửa cho bọn họ. Mà anh, nhân cơ hội này, đứng ở ngoài quan sát thực lực của Long Môn sâu cạn ra làm sao.

“Hai đứa… sao lại xảy ra chuyện này?” – Sở Nhị không gặp được Hỉ Ca, chỉ có thể gọi điện thoại qua chất vấn. Phải nói là anh bị Thất Tử liệt vào sổ đen, không có cơ hội chạy đến Nam Uyên để gặp người. Cho dù anh lợi hại đến mấy mà bị một đám thích khách biến thái quấn lấy chân thì cũng phải thúc thủ.

“Anh họ đừng kích động. Bọn em chỉ đi cục dân sự, ký cái tên mà thôi.”

Còn dám nói “mà thôi”!! Không thông báo một tiếng liền bị người cuỗm mất. Đúng là khinh người quá đáng!!! Dù sao, trong nhận định của Sở Niệm thì mọi chuyện đều là lỗi của A Thất. Khẳng định tên biến thái kia đã đạp hư em gái của anh!!!!!!!!!!!!!!

Hỉ Ca không thể làm gì khác hơn, phải ra sức an ủi Sở Niệm đang kích động. Cô chỉ sợ anh ấy xúc động đậy, không nói hai lời chạy thẳng về nhà đem A Thất ra quyết đấu người thật việc thật. Cô vừa mới kết hôn nha, không muốn trở thành góa phụ. Ách… cũng không nghĩ mất đi một anh họ.

“Anh họ à, A Thất đối với em tốt lắm.”

“Hắn dám không tốt!!!!!!” – Sở Niệm muốn phun lửa.

“… à, ừ… nếu không, lần sau kết hôn em sẽ nói trước với anh một tiếng?” – Hỉ Ca toàn tâm muốn an ủi anh họ, ai dè nói xong mới phát hiện cô nói hớ. Ngẩng đầu, A Thất đang hung tợn nhìn cô chằm chằm. Chết rồi!!!!

“Này ~~ anh đừng nháo!!” – điện thoại còn đang mở, cô không muốn Sở Niệm lại chịu thêm kích thích nào khác. A Thất mới mặc kệ. Hắn đem Hỉ Ca ôm vào trong ngực, thuận thế nghiêng đầu nói nhỏ vào tai cô.

“Em chuẩn bị muốn tái hôn?” – sắc mặt của A Thất khiến Hỉ Ca cảm thấy áp lực thật lớn. Cô giả ngu cười ngây ngô… haiz… đúng là cái miệng hại cái thân.

Đáng tiếc, Sở Niệm ở bên kia không biết Hỉ Ca đang đối mặt với nguy cơ. Anh tiếp tục thêm dấm chua vào thùng.

“Đúng đúng. Hiện tại em liền ly hôn với tên kia. Anh lại kiếm cho em vài tên nam nhân tốt gấp trăm lần!”

“Ngươi nằm mơ đi!!!” – A Thất rống vào thông tấn khí.

“Nằm mơ hay không, đợi ta trở về liền biết.” – Sở Niệm tiếp tục khích tướng.

Nghe hai người rống qua rống lại, Hỉ Ca nhịn không được ôm tai. Có cần khoa trương như vậy không? Cô thật không ngờ anh họ thoạt nhìn khí chất xuất chúng như vậy, nguyên lai cũng có lúc sẽ nói những lời thô lỗ a. Về phần ông xã của cô, người lúc nào cũng duy trì nụ cười tươi rói, không ngờ sẽ lộ ra biểu cảm thứ hai, đó là cuồng nộ, đúng là không dễ dàng mà. Hai người rống hơn nửa giờ, thế nhưng còn chưa mỏi miệng, rốt cục Hỉ Ca nhịn hết nổi, trực tiếp ngắt thông tấn khí. Vốn dĩ còn muốn hôm nào kêu A Thất mang cô đi thăm nhà Sở Niệm. Hiện tại liền quên đi.

“Bà xã ~~~ em không thương anh ~~~~” – A Thất ủy khuất chu môi. Biểu hiện hoàn toàn bất đồng với vừa rồi. Hỉ Ca toàn thân nổi da gà. Trải qua thời gian tôi luyện, Hỉ Ca đã chậm rãi quen dần với biểu tình làm nũng của A Thất, cô đưa tay xoa đầu hắn.

“Ngoan~”

“Lần sau không cho phép nói như vậy.”

“Vâng.” – tái kết hôn sao? Xin miễn. Kết hôn một lần là đủ rồi. Đời này, trừ bỏ A Thất, cô không nghĩ sẽ gặp được người thứ hai có thể khiến cô động tâm.

Lúc Khờ Dại xông vào phòng, Hỉ Ca còn đang ngồi trên đùi A Thất, tình nồng ý mật.

“Ách… thật quấy rầy…” – Khờ Dại nói mà không hề có ý định sẽ rút lui. A Thất càng không có ý định dừng tay. Hai tên da mặt dày y chang nhau!!! Hỉ Ca hai má đỏ ửng, ngượng ngùng đứng lên, đẩy A Thất qua một bên, quay đầu nhìn Khờ Dại.

“Chuyện gì vậy?”

“Hiện tại bang phái đang nội loạn. Có người bất mãn với sự lãnh đạo của ngươi.” – giọng điệu của Khờ Dại mười phần vui sướng. Ai bảo Hỉ Ca áp bức khổ ải người ta quá làm chi. Xem đi, cuối cùng cũng có người khởi nghĩa rồi. Oh yeah!!

“A? Là ai?”

“Tuyết Nhiễm Sương Hoa.”

Hỉ Ca nhíu mày, suy nghĩ nửa ngày, hoàn toàn không có ấn tượng gì với cái tên này. Cho dù cô là bang chủ, cũng không có nghĩa cô nhớ hết tên bang chúng trong bang. E hèm, ngay cả những người có tố chất lợi hại, cô cũng không nhớ hết. Trí nhớ siêu nhân kiểu này chỉ có Cuồng Vũ mới làm được.

Khờ Dại kéo một cái ghế, bĩu môi ngồi xuống, bộ dáng “ta biết trước ngươi không hề biết”.

“Người này mới gia nhập khoảng một tháng trước. Thực lực không tồi. Hắn vừa vào bang phái liền đi tìm ta, muốn gia nhập tinh anh đoàn. Bất quá, ta từ chối.”

Tinh anh đoàn của Long Môn không chỉ cần thực lực, còn cần lòng trung thành tuyệt đối. Người vừa gia nhập bang phái mà muốn vào tinh anh đoàn? Sự việc này căn bản không có khả năng xảy ra.

“Sau đó thì sao?”

“Trong vòng một tháng, hắn tổng cộng tìm ta 3 lần để xin xỏ. Ta vẫn không đồng ý.”

“Vì cái gì?” – Hỉ Ca khó hiểu hỏi. Một tháng, nói nhiều không nhiều nói ít không ít, đủ để khảo sát một người. Dựa theo tính cách của Khờ Dại, nếu hắn nhận định thực lực của ai là “không tồi” thì nghĩa là người kia thuộc hàng cao thủ. Nếu không thể tham gia vào tinh anh đoàn chủ lực thì cũng có thể tham gia vào tinh anh đoàn dự bị a~

“Thứ nhất, hắn trước kia là người của Huyết Sát. Thứ hai, miệng lưỡi không sạch sẽ, cùng thành viên khác náo loạn vài lần.”

“Không có thứ ba à?” – Hỉ Ca cười cười.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »