Nghe thấy bốn chữ "cổ thư thực đơn", tay Robert run lên, cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
Tên này không định buông tha cho mình sao?
Sao hắn cứ mãi không bỏ được cái thói xấu này thế nhỉ?
Gặp ai cũng phải giới thiệu qua cái kiệt tác kia một lần!
Đúng là muốn ăn đòn mà!
Thế nhưng Krum không hề bị thực đơn trong lời nói của hắn thu hút. Ngôi sao Quidditch của chúng ta rõ ràng không phải người nông cạn như vậy, cậu ta bị thứ khác hấp dẫn hơn.
"Cậu... đang nói tiếng Anh sao? Không, không đúng." Krum nghi hoặc nhìn hắn, đầy mặt là dấu chấm hỏi, "Là... tiếng Bulgaria? Không, cũng không phải, thứ ngôn ngữ này... chẳng lẽ mình nghe hiểu được?"
Cậu ta có chút ngơ ngác.
"Đó là bùa chuyển ngữ." Trần Tiểu Đông lấy ra một sợi dây chuyền đeo trên cổ, mặt dây là một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, sau khi mở ra bên trong nhét một lá bùa giấy gấp gọn, "Nó có thể chuyển lời cậu nói thành ngôn ngữ tôi nghe hiểu, và ngược lại."
Nói đi cũng phải nói lại, bùa chú đúng là một loại đạo cụ thần kỳ. Ngoài việc lúc chế tạo khá phiền phức ra, giống như Trần Tiểu Đông, mỗi sáng đều phải dậy sớm một tiếng để vẽ bùa, thì những lá bùa này có thể bảo quản trong thời gian dài, lại chỉ mỏng như tờ giấy, muốn nhét vào đâu cũng được.
Nghĩ kỹ lại, thứ này còn dễ giấu hơn cả đũa phép ấy chứ?
Krum ngẩn ngơ nhìn lá bùa kia, dường như bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Vất vả học ngoại ngữ mấy tháng trời, vậy mà không bằng một tờ giấy?
"Các con ơi, có một tin vui muốn báo cho các con đây!" Nam phù thủy không biết từ đâu chui ra, phấn khích hét lớn, "Tin tức mới nhất, tuyết lớn dưới núi đã tạnh rồi! Hơn nữa nhiệt độ đang ấm dần lên, tuyết chắc sẽ tan rất nhanh, muộn nhất là ngày kia sẽ thông đường, đến lúc đó các con có thể gặp lại bạn bè của mình rồi!"
Các phù thủy nhỏ gượng gạo giật giật khóe miệng.
Cái này, hình như hoàn toàn không vui nổi chút nào!
Lee không nhịn được mà càm ràm: "Ông chú ở cửa chẳng phải nói tối nay là có thể gặp bạn bè rồi sao!"
"Vốn dĩ là vậy, nhưng không ai biết tại sao nhiệt độ lại tăng nhanh đột ngột, đến trưa tuyết đã bắt đầu tan rồi!" Nam phù thủy nhún vai, "Bây giờ lên núi vẫn quá nguy hiểm, ta nghĩ ngoài trừ vài phù thủy vốn đã ở gần điểm cuối sẽ đến vào tối nay hoặc ngày mai ra, những người khác vẫn phải đợi đến ngày kia mới bắt đầu lên đường được."
Hình như... cũng có lý.
Các phù thủy nhỏ không biết nói gì hơn.
George dường như cuối cùng cũng nhớ ra căn cứ bí mật của mình ở đâu, cậu hắng giọng một tiếng, bước tới bên cạnh Angelina, nhỏ giọng hỏi: "Angelina, tớ có thể, có thể mời cậu tham quan căn cứ bí mật của tớ sau khi khai giảng không?"
Angelina chớp chớp mắt: "Căn cứ bí mật? Nghe hay đấy... chỉ hai chúng ta thôi sao?"
Vốn dĩ George còn định nói có thể có người khác, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Angelina, cậu liền ngộ ra! Một kiểu giác ngộ không cần thầy dạy!
George ưỡn ngực, vỗ bồm bộp vào lồng ngực mình: "Tất nhiên! Cậu tưởng còn ai nữa chứ? Đương nhiên là chỉ có hai chúng ta đi cùng nhau rồi!"
"Chà, ví dụ như Fred chẳng hạn." Angelina cố ý nói, ngón tay vô thức xoắn lấy mái tóc dài chưa búi của mình, ánh mắt có chút mơ màng, giọng điệu chua chát, "Tớ cứ tưởng hai cậu là dính lấy nhau mãi mãi chứ, lúc nào cũng không tách rời."
...Oán khí lớn thật.
George hắng giọng: "Đương nhiên không phải!"
Đáp lại cậu là ánh mắt nghi hoặc của Angelina.
"Tuyệt đối không phải!" George hét lớn, "Người duy nhất tớ muốn cùng sống cả đời chỉ có mình cậu thôi!"
Nhà hàng trở nên yên tĩnh, Krum đang dưới sự xúi giục của Trần Tiểu Đông thử món "bún giấm ớt địa ngục" liền giật bắn mình, chiếc dĩa trong tay rơi xuống đất, điều này giúp cậu ta nhặt lại được một cái mạng, nhưng tiếng động trầm đục khi dĩa chạm sàn khiến đám đông đang ngẩn người sực tỉnh lại.
"Wow!" Nam phù thủy Charlie mắt sáng rực lên, anh giơ tay vỗ liên hồi, "Đây là gì thế? Tỏ tình à? Chàng trai, ta đánh giá cao cậu đấy!"
Fred và Lee khoác vai nhau, nháy mắt ra hiệu, khoa chân múa tay, thổi sáo ầm ĩ. Alicia và Thu cười khúc khích giữ chặt Angelina, không để cô chạy thoát. Emma đẩy Angelina từ phía sau, kết quả là cô ngã nhào vào lòng George.
Tiếng hò reo của các phù thủy nhỏ càng lúc càng lớn.
Đến lúc này, ngay cả Angelina vốn có tính cách hào sảng cũng cứng đờ cả người, đầu óc trống rỗng, không biết phải làm sao.
Sau đó, cô nghiến răng, dậm chân một cái, ngẩng đầu đặt một nụ hôn thật mạnh lên môi George, khiến cậu đứng hình ngay tại chỗ.
"Ồ——" Tiếng hét của các phù thủy suýt nữa làm tung nóc nhà hàng Cự Long, nam phù thủy Charlie vui vẻ hét lớn: "Làm tốt lắm, cô gái!"
"Mọi người đừng đi đâu cả! Ta có rượu trái cây nồng độ thấp, tối nay các con cứ thoải mái mà uống! Cạn ly vì chàng trai và cô gái trẻ của chúng ta nào!"
Đáng tiếc là câu nói phía sau của anh đã bị nhấn chìm trong đám đông, nên khi Robert vui vẻ uống cạn một ly lớn nước trái cây chua chua ngọt ngọt, cả người liền không ổn.
Đây! Là! Rượu!
Sau đó, Robert liền không biết gì nữa.
Sáng sớm hôm sau, khi Robert tỉnh lại vẫn còn chút ngơ ngác.
Ơ, mình đang ở đâu đây?
"Oa, Robert, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!" Cái đầu to của Trần Tiểu Đông ghé sát vào, ồn ào kêu lên, "Dù biết cậu không uống được rượu, nhưng thế này thì hơi quá đáng rồi đấy? Chỉ là nước trái cây lên men một chút thôi mà?! Một ly đã gục, cậu đúng là làm mới nhận thức của tớ đấy."
Robert bực bội đẩy hắn ra, cậu có thể làm gì chứ? Nồi này bắt buộc phải để tên Dika kia gánh! Vẽ cho cậu cái loại ma văn quỷ quái gì thế không biết, chẳng thấy tác dụng đâu, chỉ toàn là say khướt ngất xỉu mấy lần rồi!
Vậy mà Trần Tiểu Đông còn ra vẻ nghiêm túc nói: "Con trai ra ngoài, nhất định phải bảo vệ tốt bản thân đấy..."
Bảo vệ cái khỉ khô gì chứ!
Robert hoàn toàn nổi cáu, túm cổ Trần Tiểu Đông định sống mái một phen.
Bữa sáng vẫn giải quyết tại nhà hàng Cự Long, nhưng nam phù thủy Charlie đã không còn ở đó. Hôm nay người cầm chảo là một nữ phù thủy, tay nghề bùa chú thực phẩm dở tệ đến mức không có bạn bè, nếu không phải sợ bị đuổi khỏi nhà hàng Cự Long, Robert có lẽ đã tranh cái xẻng nấu ăn trong tay bà ta rồi!
Cái này, cái này, quá đáng sợ!
Trần Tiểu Đông vừa ăn vừa càm ràm, món này còn không ngon bằng bún giấm ớt địa ngục của hắn. Robert không hiểu nổi sao tên này có thể thốt ra những lời đó, lương tâm không thấy đau sao?!
Rõ ràng hai người làm ra món ăn dở tệ như nhau mà!
"Cậu không thể nghĩ như vậy được!" Trần Tiểu Đông lý lẽ biện minh cho mình, "Tớ là người mang từ tận nước Hoa sang loại giấm lâu năm đã ủ hơn 30 năm, cùng với tương ớt đang làm mưa làm gió khắp vùng Tây Nam hiện nay! Sợi bún cũng là tớ mang từ vùng Ba Thục về đấy! Hương vị làm sao có thể tệ được!"
"Vậy tại sao cậu không ăn!" Robert trừng mắt nhìn hắn, "Đừng tưởng tớ không thấy, tối qua cậu ăn mì nước thịt heo!"