Họ Chiến Đấu Vì Tổ Quốc

Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
***

❊ ❊ ❊

Lopakhin đã phải nỗ lực phi thường để được lòng chị chủ nhà: anh tình nguyện giúp chị ta tưới vườn rau, thậm chí với hai thùng nước đầy ắp, anh không bước từ tốn theo kiểu một người đàn ông đứng đắn mà còn lon ton chạy tế lên vui vẻ trước mặt người phụ nữ đang bước đi chậm rãi; củi thì anh bổ hăng tới mức những dăm gỗ trăn khô bắn tung tóe ra bốn phía cứ như những giọt hổ phách; không chút ngần ngại, tụt luôn đôi ủng đã được đánh sáng bóng, xắn quần đến đầu gối, sốt sắng dọn luôn cái chuồng bò mùa hạ, chân ngập ngụa đến tận mắt cá trong phân bò đặc quánh...

Chị chủ nhà vui lòng nhận mọi sự giúp đỡ ấy, nhìn Lopakhin lăng xăng tất tả với cái vẻ ranh mãnh vui vui, riêng có hai con mắt xám là cười cười, và chỉ thỉnh thoảng sửa lại chiếc khăn trắng trên đầu với một vẻ duyên dáng nặng nề. Nhưng giá mà lúc ấy Lopakhin nhìn thấy được nụ cười sởi lởi lõi đời của cô ả!..

Các chiến sĩ vẫn ngồi nguyên dưới mái nhà kho thì thầm trò chuyện. Mỗi người đều bận việc của mình nhưng không một cử động nào của Lopakhin và chị chủ nhà lọt qua được sự theo dõi luôn luôn tỉnh táo của họ. Nhưng chuẩn úy vẫn là người theo dõi Lopakhin sát nhất. Ông ngồi ghé lên ghế của cái máy cắt cỏ hỏng, để cạnh kho, nom như một nhà chỉ huy quân sự đang theo dõi kết quả của trận đánh trên chiến trường. Anh chàng súng máy Vasily Khmyz, nháy các chiến sĩ, giễu cợt nói:

- Chà đồng chí chuẩn úy ơi, đồng chí có một chỉ huy sở hệt như của một vị tướng. Từ đó mà quan sát thì không sót chỗ nào!

Chuẩn úy bực bội càu nhàu:

- Câm mồm, nhãi ranh! Người ta đang đổ sức ra vì lợi ích của tập thể, còn cậu thì cứ ăng ẳng.

Chuẩn úy vẫn còn chưa tin tưởng vào việc làm của Lopakhin, nhưng khi chị chủ nhà ngọt ngào gọi anh lính chống tăng tháo vát bằng một giọng trầm trầm phát từ trong ức ra, thì chuẩn úy tươi rói lên:

- Chà, đúng là một thằng giặc! Thật là chúa đào hoa! Cô nàng đã trân trọng gọi nó với cả tên bố rồi! Ả ta biết được từ lúc nào nhỉ? Các cậu nghe xem, cô ả gọi là Pyotr Fedotovich đấy! Chà, đúng là một tay thợ mỏ! thằng này thì chẳng bao giờ chịu thất bại, mà cũng chẳng bao giờ chịu côi cút đâu.

- Cắn câu rồi, - Nekrasov đắc ý nói, vừa hất đầu về phía chị chủ nhà, vừa hích tay vào hông chuẩn úy.

- Rõ ràng là cắn câu rồi! Mà mình thử hỏi cậu, làm sao mà không cắn câu được chứ? Hắn là một trang anh hùng, nhưng vóc người, vóc người cũng chẳng làm sao... Muốn xứng đôi vừa lứa với ả này thì phải là một anh chàng to cao như trục cầu, hay là đóng đinh gắn hai cậu cỡ bự vào để cho thân xác thằng bên trên vươn tới ngang cô ả. Nhưng Lopakhin đâu thèm tính tới chuyện đó, thằng chó đẻ! Tục ngữ nói đúng, rận bé càng hôi. Hắn thắng bằng chủ nghĩa anh hùng, cứ như ông tướng ấy... Chuẩn úy nhay nhay đôi môi, nhìn thẳng vào mặt Nekrasov và bất thần hỏi: - Cậu có lần nào nghiên cứu lịch sử cổ đại chưa?

- Tôi ít được học hành, - Nekrasov thở dài nói có vẻ tiếc, - cái chế độ Nga hoàng chết liệt và cảnh nghèo của bố mẹ đã không cho tôi học xong cái trường nhà xứ. Tôi không biết gì về những chuyện cổ đại, và cũng chẳng bao giờ động chạm với những thứ ấy. Cái gì tôi không biết thì tôi nói không biết, chứ chẳng khoe mẽ đâu.

- Cậu không được học thì thật hoài của, hoài của thật! - Chuẩn úy nói, giọng có vẻ chê trách và xoắn bộ ria ra cái vẻ mình hiểu biết hơn, - Ngày bé, tôi học hành các thứ khoa học cũng không phải dễ dàng gì. Thường thì có học môn lịch sử cổ đại, hay là môn lịch sử không đặc biệt cổ lắm hay là chẳng hạn một môn khoa học tai hại, đại loại như môn địa lý; nói thì cậu không tin, chứ có lúc cứ lộn tùng phèo cả lên. Nhưng mà dù sao rồi cũng vượt qua được tất cả và mỗi ngày một hiểu biết hơn. Rõ chưa?

- Tất nhiên là rõ, Nekrasov buồn rầu xác nhận, thấy ngợp trước trình độ học vấn của chuẩn úy mà trước đây vì công việc chiến đấu tất bật anh chưa kịp nhận thấy.

- Này chẳng hạn như ngày xua có một vị tướng lĩnh quân sự lừng danh là Alexander... Alexander... chà, cái trí nhớ quỉ quái! Chẳng làm sao nhớ ngay ra được họ của ông ta... Trí nhớ người ta là găng tay thủng.. Alexander...

- Suvorov? - Nekrasov rụt rè nhắc.

- Không phải Suvorov nào cả, mà là Alexander Makedonskov, đấy tên họ ông ta là thế đấy! nhớ được thật là chật vật. Trăm con quỉ dữ bắt nó đi! Đó là cái thời trước Suvorov kia, từ dưới triều vua Gorokh, khi loài người còn ít ỏi kia, ông tướng Alexander chiến đấu như thế này này: một, hai và hạ luôn! Đối với kẻ địch thì châm ngôn của ông ta là thế này: “Ta đã đến, ta đã thấy. Ta đã choảng”. Mà chó đẻ thật lão ta choảng tới mức một trăm năm sau kẻ địch còn run sợ chưa hoàn hồn. Và có còn sót ai mà lão chưa nện đâu! Quân Đức, quân Pháp, quân Thụy Điển, đó là chưa nói đến các loại quân Ý. Chỉ có sang nước Nga lão ta bị tổn thất nặng nề mới quay lưng, tháo trở về. Nước Nga rắn quá lão gặm không nổi!

- Thế lão ta người nước nào? - Nekrasov tò mò hỏi:

- Lão ta ấy à? Lão Alexander ấy hả? - Câu hỏi bất ngờ đến với chuẩn úy quá ư đột ngột ông vê mãi hàng ria, khổ sở nhăn trán, lẩm bẩm: - cái trí nhớ chó má thật! Trí nhớ người già cũng như của con chó già ấy: gọi đúng tên nó, nó chẳng vẫy đuôi, vì nó quên mất tên nó rồi. - Chuẩn úy đăm chiêu nín lặng một lúc, cuối cùng nói dứt khoát, - Lão ta có nước riêng của lão.

- Nước riêng của lão ư, thế là thế nào? - Nekrasov ngạc nhiên.

- Thế đấy, nước của lão ta, thế thôi. Nước của lão ta, thôi, đủ rồi. Rõ chưa? Trong lịch sử cổ đại người ta ghi như thế đấy. Lão ta vốn có cái nước riêng của lão, rồi sau tất cả tiêu ma hết, không ai để sinh sôi nảy nở nữa. Thôi, điều đó không quan trọng. Mình và Lopakhin đã nhắc tới lão Alexander đấy trong trường hợp như sau: mình bảo hắn: “Liệu hồn, Lopakhin ạ kẻo chết cháy với ả chủ nhà đấy, đừng có chơi khăm anh em về chuyện thức ăn”: còn hắn, cái thằng giặc thì lại cười, và nói: “Tôi có thói quen giống như Alexander Makedonskov: ta đã đến, ta đã thấy, ta đã choảng”. Thế là mình bảo hắn, rằng nếu con bê của chúng ta mà ăn thịt được chó sói thì đó cũng là ý Chúa vậy, cậu cứ hành động, chỉ có điều là nếu cậu có choảng thì choảng sao cho ả chủ nhà phải cống hiến chúng ta một con cừu, không được kém! Hắn đã hứa là sẽ chấp hành nhiệm vụ. Ừ, mà xem ra công việc của hắn cũng trôi chảy đấy. Cậu có nghe cô ả nói với hắn: “Anh Pyotr Fedotovich ơi, đưa hộ tôi cái xô nhé!” Thứ nhất là gọi kèm theo tên bố, thứ hai là cái tiếng anh như thế cũng có ý nghĩa lắm chứ, rõ chưa?

- Tất nhiên là rõ, - Nekrasov thích thú xác nhận - Xúp bắp cải nấu với thịt cừu non thì ăn được quá... Ả chủ nhà có mấy con cừu non thật đẹp, đặc biệt có một con cừu cái non béo múp tuyệt vời. Cái khối mỡ gần đuôi của nó cũng phải tới bốn cân đấy, không kém đâu! Nếu chị chủ nhà hậu hĩ thết một con cừu, phải cắt tiết đúng cái con tuyệt vời ấy mới được. Ngay khi đàn cừu đi ăn về tôi đã nhằm ngay con ấy rồi.

- Món canh củ cải đỏ nấu với thịt cừu và bắp cải non thì ngon phải biết, - chuẩn úy nói, vẻ mặt mơ màng.

- Bắp cải thì phải non, nhưng nấu canh củ cải đỏ thì khoai tây phải già, - Nekrasov sôi nổi hưởng ứng. Khoai tây non thì chẳng ngon lành gì, nấu canh nóng không hợp.

- Nấu với khoai tây già cũng được, - chuẩn úy tán thành. - Nhưng cho thêm hành phi vào cũng tốt, chỉ cần tí teo thôi...

Vasily Khmyz đã tới gần họ lúc nào không biết; anh nói nho nhỏ:

- Trước chiến tranh, bao giờ bà cụ tôi ra chợ mua thịt cừu cũng kèm theo bầu dục; nấu canh củ cải đỏ với các thức ấy phải nói là ngon tuyệt! Phải cho thêm một ít thìa là nữa. Có thìa là vào thì phải biết, thơm lừng cả nhà!

- Cho thìa là vào chỉ là trò vớ vẩn. Cái chính là bắp cải phải tươi và phải có cà chua. Đấy toàn bộ mấu chốt là ở đó! - chuẩn úy kiên quyết phản bác lại.

- Món canh củ cải đỏ mà cho cà rốt vào thì cũng chẳng sao, - Nekrasov mơ mộng thốt lên.

Chuẩn úy toan nói gì đó, nhưng đột nhiên ông nhổ một bãi nước bọt đặc sệt, cáu kỉnh càu nhàu:

- Thôi không họp chợ nữa! Đi lau vũ khí đi thôi, tôi sẽ kiểm tra đến nơi đến chốn ngay bây giờ đấy. Cứ gợi toàn những chuyện ngu xuẩn, nghe cồn cào cả ruột gan.

Dịch từ nguyên bản tiếng Nga: Они сражались за Родину - Михаил Шолохов
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mikhail Solokhov