Họ Chiến Đấu Vì Tổ Quốc

Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
***

❊ ❊ ❊

Nikolai Streltsov tới ga sớm hơn giờ tầu chừng một tiếng đồng hồ. Lúc ấy khoảng chín giờ sáng. Trời vừa mới mưa một trận nhỏ, trên đường bốc lên một mùi khác thường: không chỉ có mùi khói từ các lò tầu hỏa, mùi mazut hay mùi than xỉ, mà còn có mùi hương gia đình, mùi đất của bụi đường bị mưa nén chặt, mùi cỏ ướt; rồi là những đống gỗ ván tươi đồ sộ xếp gần kho hàng đó, bỗng xông lên nồng nặc tới chóng mặt, mùi gỗ thông, mùi nhựa của những cây gỗ đã sấy hấp khiến cho Nikolai trong chốc lát tưởng như đang đi trong rừng thông giữa buổi trưa oi bức, và tiếng ì ầm của mấy cái đầu tàu đang vận hành nghe cứ như tiếng rì rào của những cây thông cổ thụ. Trong một phút, Nikolai đứng dừng lại, nhắm nghiền mắt, khoan khoái hít lấy hương thông lặng lẽ mỉm cười trở về với thời thơ ấu, với những hồi ức cứ dai dẳng bám riết lấy anh. Rõ ràng là, dù sao đi nữa, thì anh cũng đã sinh ra và sống cho đến tám tuổi tại một đồn biên phòng trong rừng, ở tỉnh Vologda xa xôi. Và vậy đó, một phần tư thế kỷ những năm dài sống trong thảo nguyên mênh mông miền nam nước Nga đã không thể làm phai nhạt niềm lưu luyến bền chặt đối với hương rừng, với mùi thơm sảng khoái và đáng yêu của những cây thông... “Con người kể cũng lạ kỳ thật,” Nikolai suy nghĩ, vừa bước vào sân ga, vừa một lần nữa ngoái nhìn đống gỗ ván vàng nhạt bên kia đường. Giờ đây, mặt trời nhô ra khỏi mây đã chiếu rọi vào đó, phía trên hơi đen xạm vì ảnh hưởng thời tiết xấu, những tấm ván xù xì bốc hơi nhè nhẹ, tỏa ra rất xa mùi hương nồng của nhựa thông, cái mùi ấm cúng của những căn nhà tương lai, của một cuộc sống tĩnh tại.

Tối hôm trước, Nikolai sau khi gõ cửa, bước vào phòng ngủ tìm Olga. Nàng đang gỡ tóc để đi ngủ, đứng quay lưng về phía cửa. Không hiểu sao Nikolai thấy ngay cái cổ hơi gày đi, hai lỗ hõm tối đen dễ thương cạnh đôi tai nhỏ xíu. Cố nén tình cảm thương hại ngoài ý muốn, anh nói khẽ:

- Olga anh muốn yêu cầu em một điều, anh Alexander sẽ đến, em hãy cố gắng hết sức để anh ấy không nhận thấy... không nhận thấy rằng giữa hai chúng ta...

Nàng quay nhanh mặt lại phía anh. Nụ cười chịu đựng hé nở trên môi. Nàng sợ hãi ngước mắt nhìn anh thì thào:

- Kolya, em sẽ cố gắng, nhưng còn anh... liệu anh có biết tự kiềm chế không?

Nikolai gật đầu, bước ra, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại.

Và giờ đây, anh đang đi bách bộ trên sân ga, hút thuốc, nhớ lại cuộc nói chuyện với vợ hôm qua, nhớ nụ cười gượng gạo và tội nghiệp; hàm răng cắn chặt, anh cảm thấy tim mình quặn thắt vì thương hại cho Olga ngày trước, vì một nỗi đau lớn của con người.

Chiếc tầu hàng với đầu máy kéo F.D. chạy qua ầm ĩ, nặng nề. Hơi dầu nóng do chiếc tàu hàng khổng lồ để lại còn trùm lấy sân ga hồi lâu. Rồi chuyến tàu nhanh xuất hiện.

Chỉ có vài ba hành khách xuống ga nhỏ này. Nikolai vội vã từ cuối sân ga bước lại. Đứng ở gần toa số bảy là một người tầm thước, đôi vai rộng và vuông. Ông ta giơ cao khỏi đầu cái mũ phớt màu sẫm. Khuôn mặt gầy và xanh xao nhăn nheo lại vì nụ cười, và dưới đôi lông mày trắng long lanh cặp mắt hơi ươn ướt, mầu xanh sáng, nom giống như những mẩu băng của ngày đầu tháng một.

Nikolai bước những bước dài, rồi không kìm được nữa ù chạy như trẻ con, giang rộng đôi cánh tay ôm choàng lấy anh.

Dịch từ nguyên bản tiếng Nga: Они сражались за Родину - Михаил Шолохов
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mikhail Solokhov