Anh bị một người quấn chặt lấy, hai cánh tay ôm ghì lấy cổ, đôi chân ngọc uốn cong như vòng cung khóa chặt lấy thắt lưng anh, ngoài ra, còn có một loại ma lực khiến Bang Ngạn không thể thoát thân... Anh không thể cử động. Người phụ nữ bên dưới dường như hoàn toàn không để ý đến sự can thiệp của người ngoài, vẫn đang chìm đắm trong cơn mê.
"Động đậy là tao bắn chết mày!"
Gã đàn ông nói bằng giọng lạnh băng, chậm rãi tiến lại gần Bang Ngạn, chĩa nòng súng vào trán anh.
"Mày gan lớn thật, dám cưỡng bức tình nhân của Onassis!"
Claudia lúc này mới tỉnh táo lại, cô ta trượt khỏi người Bang Ngạn, khoác áo ngủ rồi bước ra xa.
Bang Ngạn vô cùng chật vật, anh chậm rãi đưa tay vơ lấy chiếc quần...
"Không được mặc, cứ thế này, tao đưa mày tới Monaco, diện kiến chủ tịch của chúng tao."
Gã đàn ông gầm lên, dùng khẩu súng lục nện mạnh vào mặt Bang Ngạn, miệng anh tràn đầy máu tươi.
Gã đàn ông lắc lư khẩu Colt trong tay đầy đắc ý. Bang Ngạn bất ngờ tung một cú móc hàm, đánh thẳng vào ngực gã. Tên kia không kịp phòng bị, đập mạnh vào tường, khẩu súng rơi khỏi tay.
Bang Ngạn lách mình, nhảy đến cạnh giường, rút khẩu Walther giấu sau bình hoa từ phía sau ra, nắm chặt trong tay.
"Không được nhúc nhích!"
Bang Ngạn ngẩng đầu lên, thứ anh nhìn thấy là một nòng súng đen ngòm và đôi mắt lạnh lẽo của người phụ nữ.
Đầu tóc rối bời, quần áo xộc xệch, Claudia đã chộp lấy khẩu Colt rơi trên sàn, nhắm thẳng vào Bang Ngạn.
"Bỏ súng xuống. Nếu không tao sẽ bắn nát thứ đó của mày."
Bang Ngạn đành phải tuân theo.
Anh không thể ngờ được, người phụ nữ yêu nghiệt vừa dùng hết mọi thủ đoạn để quyến rũ mình, trong chớp mắt đã trở nên tàn nhẫn đến thế.
"Hừ! Mặc cái thứ che thân của mày vào đi!"
Người phụ nữ cười lạnh, ngồi xuống ghế tựa, vắt chéo đôi chân đung đưa nhẹ nhàng.
Bang Ngạn nhanh chóng mặc lại quần áo.
"Nghe cho kỹ đây, trước mắt chỉ có hai con đường cho anh chọn."
"Con đường thứ nhất là đường chết. Dù anh có thoát khỏi tay tôi, cũng không thoát khỏi nanh vuốt của Onassis."
Bang Ngạn hiểu rõ, người phụ nữ này tuyệt đối sẽ không để anh chọn con đường đó, việc cô ta quyến rũ anh rõ ràng là có mục đích.
"Con đường thứ hai, anh phải luôn chờ lệnh tôi, tôi bảo anh giết ai, anh phải giết kẻ đó. Nghe rõ chưa?"
"Hơn nữa, tiền bạc không thành vấn đề, sau khi xong việc, tôi sẽ có trọng thưởng!"
Bang Ngạn im lặng không đáp.
"Chỉ cần anh tuân theo chỉ thị, tiền đồ chắc chắn vô lượng, đảm bảo anh sẽ không bao giờ thiếu tiền tiêu."
"Nếu anh muốn chọn con đường thứ nhất, hãy giơ tay trái lên, chọn con đường thứ hai thì giơ tay phải."
Bang Ngạn không chút do dự giơ cao tay phải.
Claudia mỉm cười hài lòng, cô ta vứt khẩu súng sang một bên, lao vào lòng Bang Ngạn, reo lên: "Tôi biết ngay anh sẽ làm theo ý tôi mà. Nhìn cái bản lĩnh lúc nãy của anh xem, đúng là một con báo đực, tuyệt đối không phải loại hèn nhát chỉ biết co đầu rút cổ!"
Bang Ngạn còn một thắc mắc: "Tại sao cô lại chọn tôi?"
"Còn nhớ trận chiến đó không? Lúc ấy anh không có súng trong tay mà vẫn đánh bại được mấy tay sát thủ chuyên nghiệp của tôi, quả thực thân thủ bất phàm. Tôi đã nhắm trúng anh rồi. Anh là một ngôi sao sát thủ thiên tài, thứ tôi cần chính là loại người như anh!"
Claudia lại đổi sang bộ dạng xuân tình dạt dào, cô ta quay đầu quát gã đàn ông kia:
"Đứng đó làm gì, cút ra ngoài cho tao!"
Ngay khi gã đàn ông vừa đi khỏi, cô ta liền kéo Bang Ngạn đang không mấy tự nguyện lại gần. Màn kịch mới bắt đầu, là sự nỗ lực của cái xấu? Hay là sự tiếp nối của cái đẹp? Cô ta hạ xuống lệnh đầu tiên cho Bang Ngạn: "Đến châu Âu!"