Làng Rainford, nằm ở cửa sông Thames, cách trung tâm London khoảng 42 km. Được bao bọc bởi những cánh rừng và ruộng lúa mạch, ngôi làng này có dân số chưa đầy một nghìn người. Trên một ngọn đồi ở Rainford, có một dinh thự cổ kính hai tầng, quấn quanh bởi những dây thường xuân. Từ đây, người ta có thể nhìn xuống dòng sông Thames với những rặng liễu rủ bên bờ và những bụi cây thường xanh mọc um tùm.
Xung quanh ngọn đồi được bao bọc bởi hàng rào sắt dài khoảng ba cây số. Bên trong hàng rào nuôi thả hươu sao, nơi đây còn là môi trường sinh sản của chim lôi và sếu núi. Những loài động vật nhỏ như chim lôi, sếu, cáo, rái cá thường xuyên chui qua hàng rào sắt để kiếm ăn, thực sự không thể nào diệt trừ hết được.
Buổi sớm mai ở nước Anh luôn đi kèm với tiếng hót líu lo của những chú chim nhỏ bay lượn giữa các tán cây, hòa quyện cùng hương thơm đậm đà của tách cà phê mới xay mà George mang đến. Y Đạt Bang Ngạn tỉnh giấc trong phòng ngủ ở tầng hai, khẽ ngáp một cái. Anh nằm trên chiếc giường từ thời vua George đệ Nhất, châm một điếu xì gà nhỏ và ngắn. Mùi vị đậm đà của loại xì gà Thổ Nhĩ Kỳ khiến đầu óc anh hoàn toàn tỉnh táo.
Bang Ngạn cởi bỏ bộ đồ ngủ, thay bằng một chiếc áo sơ mi dài đến đầu gối do Hà Lan sản xuất.
Anh bước xuống giường, mở cánh cửa sổ sát đất dẫn ra ban công. Ánh nắng trong trẻo và ấm áp, nhưng không khí tràn vào từ cửa sổ vẫn mang theo chút hơi lạnh. Đứng trên ban công nhìn xuống, có thể thấy những con vịt núi và uyên ương đang đùa giỡn trong hồ nước giữa bãi cỏ và rừng cây. Đối diện với khu rừng tạp, những bụi cây thường xanh trải dài vô tận nở đầy những bông hoa màu tím nhạt, như thể trải một tấm thảm Ba Tư lên mặt đất. Bang Ngạn dập tắt điếu xì gà, hít một hơi thật sâu. Anh quay lại phòng ngủ, ấn nút chuông điện gắn trên đầu giường, sau đó cởi áo sơ mi, trút bỏ hết quần áo trên người.
Cơ thể anh tráng kiện, tràn đầy sức sống hoang dã, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn như một con ngựa đua thuần chủng. Với vòng ngực 100 cm, chiều cao 180 cm và cân nặng 90 kg, cơ thể anh vừa có sự dẻo dai của một chiếc roi da, lại không thiếu đi sự mềm mại cần thiết. Anh bước vào phòng tắm bên trong, luân phiên dội những dòng nước nóng bỏng rát da thịt và nước lạnh buốt thấu xương dưới vòi sen. Sau khi tắm xong, anh lại đứng trước gương cạo râu.
Trong gương phản chiếu khuôn mặt đoan chính, tuấn tú của anh. Đôi mắt từng chứa đựng nỗi u sầu nay đã trở nên trầm ổn và điềm tĩnh hơn sau những thăng trầm của cuộc đời, đôi lúc lại thoáng qua một tia mỉa mai và lạnh lùng. Trên đôi môi có đường nét đẹp đẽ như được điêu khắc ấy, luôn treo một nụ cười ngọt ngào khiến phụ nữ phải mê đắm. Mái tóc đen mềm mại chải ngược lên cao. Sau khi thực hiện một ca phẫu thuật thẩm mỹ nhỏ ở Thụy Sĩ, ngoại hình của anh đã trở nên rất giống người Tây Âu.
Bang Ngạn rửa sạch bọt xà phòng trên mặt, dùng khăn tắm lau khô người rồi bước ra khỏi phòng tắm.
"Chào buổi sáng, thưa ông." Người hầu George đang dọn dẹp giường ngủ trong phòng cung kính chào anh.
George là người gốc Scotland, năm nay 40 tuổi. Anh ta vóc người gầy nhỏ, có đôi mắt màu xanh nhạt và mái tóc nâu.
"Chào buổi sáng, George." Bang Ngạn đáp lại với giọng điệu thoải mái, không hề có ý che đậy cơ thể trần trụi đang đỏ ửng vì lau bằng khăn tắm.
Anh lấy từ trong tủ ra một chiếc quần tây chất liệu nhẹ nhàng và một chiếc áo sơ mi cotton cài cúc phía trước để mặc. Sau đó, anh khoác thêm áo len rồi bước vào thư phòng cạnh cầu thang.
Hai bên tường thư phòng bày đầy giá sách, tường chính diện có một lò sưởi bằng đá. Phía trên lò sưởi treo tiêu bản đầu sư tử, da báo và các loài thú lớn săn được. Ở góc phòng có một tủ súng, qua lớp cửa kính cường lực có thể thấy mười mấy khẩu súng được bày bên trong. Dưới khung cửa sổ đối diện đặt một chiếc bàn làm việc lớn. Trong lò sưởi, củi đang cháy bùng bùng, phát ra tiếng lách tách. Trước lò sưởi đặt một chiếc ghế bành. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế có máy pha cà phê, một chiếc tẩu thuốc có vân thẳng, một chiếc gạt tàn màu trắng và tờ báo "The Times" số sáng. Dưới ngọn đèn cồn đang cháy, cà phê trong máy đang sôi sùng sục. Bang Ngạn rót cà phê vào cốc thủy tinh, uống một hơi hết hơn nửa cốc cà phê nóng hổi. Anh nhồi thuốc vào tẩu, nhặt một cành cây từ lò sưởi để châm lửa. Anh ngả người vào ghế bành, vừa hút tẩu vừa xem báo. Bang Ngạn là cố vấn biên tập của bộ phận thông tin hải ngoại thuộc tờ "The Times" (tờ báo được coi là có sức mạnh làm vận hành cả nước Anh vào những thời khắc quan trọng nhất). Bang Ngạn thỉnh thoảng viết những bài bình luận phân tích tình hình quốc tế, nhưng sở trường nhất của anh vẫn là các vấn đề về Viễn Đông và Đông Nam Á. Số báo sáng nay đăng bài bình luận dài năm nghìn chữ của anh, vạch trần một cách cay nghiệt lý do tại sao Mỹ liên tục thất bại ở Đông Dương.
Bang Ngạn ngậm tẩu, đọc xong bài viết của mình rồi lướt qua các trang khác. Anh uống cạn cốc cà phê, gõ tàn thuốc lên lò sưởi rồi đi ra hành lang.
Anh đi xuống cầu thang xoắn ốc, đến phòng khách được trang trí bằng vũ khí và giáp trụ thời trung cổ. Quản gia già Thomas, mặc bộ lễ phục đuôi tôm, đang đứng chờ sẵn ở đó. Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và vô cảm của ông ta, khảm một đôi mắt tròn màu xám giống như thủy tinh.
Hai người chào buổi sáng lẫn nhau. Khi Thomas mới bắt đầu phục vụ Bang Ngạn, ông từng tỏ ra không hài lòng với việc Bang Ngạn ăn sáng trong bộ dạng tùy tiện, nhưng xem ra giờ đây ông đã quen rồi và không nói gì nữa.
Phòng ăn nằm bên trong cánh cửa ở cuối phòng khách. Bang Ngạn và quản gia ngồi ở hai đầu chiếc bàn dài. Người hầu George, vợ anh ta là Kayla và cô hầu gái tóc đỏ Catherine đẩy xe thức ăn bằng bạc đến, bày lên bàn một bữa sáng thịnh soạn. Họ đặt thịt xông khói sốt mayonnaise, cá bơn xông khói, cà chua nướng, chân bò hầm, cháo yến mạch, bánh mì lúa mạch đen, cùng với trái cây, trà sữa... lên bàn.
Hương vị thức ăn quá nhạt, không hợp khẩu vị. Bang Ngạn máy móc ăn hết, trong thời gian ở Anh, anh đã không còn đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào đồ ăn nữa. Sau khi ăn sáng xong, Bang Ngạn vừa uống trà đen vừa đọc chỉ thị cho quản gia về việc giao dịch cổ phiếu ngành nhôm của Anh, đồng thời hỏi về số tiền gửi trong ngân hàng Thụy Sĩ. Sau đó, anh trở lại phòng ngủ, mở tủ quần áo, chọn một bộ vest màu xám đậm và chiếc cà vạt màu lạc đà trong số hơn ba mươi bộ vest chất liệu tốt, cắt may tinh xảo. Anh lại lấy thêm một chiếc áo sơ mi kẻ sọc xám nhạt và một chiếc mũ phớt màu xám từ một tủ khác.
Bang Ngạn đẩy bông hoa hồng chạm khắc trên tấm ván chân giường sang một bên, một lỗ hổng hiện ra, bên trong giấu một khẩu súng ngắn nhỏ. Khẩu súng dài tổng cộng 20 cm, còn ngắn hơn bàn tay của Bang Ngạn, hai nòng súng xếp chồng lên nhau, báng súng rất nhỏ, hai cò súng được khảm vào trong báng. Đầu ruồi và khe ngắm chỉ bằng hạt gạo, làm bằng bạc. Đây là loại súng ngắn dùng để bắn nhanh ở cự ly gần trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
Bang Ngạn mở khóa súng, nạp hai viên đạn vào phía sau hai nòng súng, đóng quy lát lại. Anh lại lấy từ trong lỗ hổng ra một thứ giống như chiếc vòng tay bằng da, trên vòng có một cái khóa, bên trong khóa có lắp một lò xo. Chỉ cần kéo căng lò xo, bộ phận khớp nối sẽ nới lỏng ra.
Bang Ngạn cởi áo len và áo sơ mi, dùng vòng da cố định khẩu súng vào mặt trong cánh tay trái, sau đó mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc xám vào.
Anh dùng mặt trong cánh tay trái vỗ mạnh vào eo, trong ống tay áo phát ra tiếng kim loại khe khẽ, khóa trên vòng da đã mở, khẩu súng trượt từ ống tay áo ra, rơi gọn vào lòng bàn tay trái của Bang Ngạn.
Bang Ngạn nhanh chóng dùng ngón cái gạt búa đập, cầm súng chắc chắn, họng súng hướng về phía kẻ địch giả định. Sau khi tập luyện hơn mười lần, anh vẫn cầm súng bằng tay trái, khoác áo vest và đội mũ lên.
Anh cầm chiếc đồng hồ vàng tự động hiệu Rolex có lịch để trên bàn, đeo vào cổ tay trái, bỏ bật lửa bạc, chùm chìa khóa và tiền lẻ vào túi áo khoác, bỏ hộp xì gà vào túi trong bên ngực phải.
Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ví tiền và hai chiếc bút máy. Trong ví có thẻ đăng ký người nước ngoài và giấy phép lái xe quốc tế. Trên cả hai giấy tờ này, quốc tịch của Bang Ngạn đều là Công quốc Liechtenstein. Bang Ngạn hiện tại là người Liechtenstein.
Liechtenstein là một quốc gia miền núi nằm giữa Thụy Sĩ và Áo, diện tích 157 km vuông, dân số chỉ có 16.000 người. Quốc gia xinh đẹp ở dãy Alps này thực hiện chế độ quân chủ, nhưng cuộc sống của người dân lại an nhàn, thoải mái. Thuế thu nhập chỉ 14%, thuế tài sản là 0,05%. Một trong những nguồn tài chính quan trọng của quốc gia là bán quốc tịch Liechtenstein cho người nước ngoài hoặc người không quốc tịch, mỗi người 100.000 Franc Thụy Sĩ. Để đối phó với thuế, không ít nhà tư bản đã mua quốc tịch Liechtenstein.
Dưới sự chỉ đạo của Claudia, Bang Ngạn rời Nhật Bản, đến châu Âu, mua quốc tịch Liechtenstein. Nếu anh còn muốn có một tước hiệu quý tộc, anh có thể mua nó ở San Marino, một quốc gia tí hon nằm ở phía Bắc Italy.
Anh bỏ ví vào túi trong bên phải, hai chiếc bút máy cài ở túi áo trước ngực. Một chiếc bút có gắn đèn pin, chiếc còn lại chứa hơi cay cực mạnh. Chín giờ rưỡi, Bang Ngạn xuống phòng khách tầng dưới, đi về phía gara bên trái ngôi nhà. Gara nằm gần khu rừng, trong rừng có một căn nhà nhỏ. Từ ngày 15 tháng 8 đã vào mùa săn bắn, hai con chó săn được nuôi để chuẩn bị cho việc săn chim lôi nghe thấy tiếng bước chân của chủ nhân liền sủa vang.
Trong gara đỗ ba chiếc xe: một chiếc xe Rover cổ dành cho quản gia, một chiếc xe Morris nhỏ dành cho vợ chồng người hầu George, và một chiếc Aston Martin DB4 đời 1963 sang trọng bậc nhất. Đây là xe của Bang Ngạn.
Bang Ngạn nhanh nhẹn ngồi vào ghế lái, kéo phanh tay bên phải, khởi động xe.
Chiếc Aston Martin DB4 màu xám đậm này, theo quy định lái xe bên trái của Anh, phanh tay nằm ở bên phải ghế lái. Loại xe hiệu suất cao mà nước Anh tự hào này rộng rãi và thoải mái, có thể chở cùng lúc bốn người đàn ông, ghế trước có thể lật ra phía sau.
Bang Ngạn lái xe băng qua cửa sông và khu rừng đối diện. Trong vườn, những bụi cây thạch nam mọc um tùm như một đại dương xanh. Khi chiếc xe lướt qua đại dương xanh này, thỉnh thoảng có thể thấy những chú gà rừng bay thấp, thu cánh lại thành hình lưỡi liềm, vẽ một đường bán nguyệt trên không trung rồi đáp xuống đất. Người bảo vệ trẻ tuổi Arthur nhận được điện thoại của quản gia, mở cổng dẫn ra làng cho chiếc xe. Trên cổng treo một tấm biển đồng ghi dòng chữ: "Tư gia, không phận sự miễn vào".
Nơi đây từng là biệt thự của Sir Hadley, Tổng đốc Anh tại Ấn Độ. Sau khi Hadley qua đời, con trai ông thừa kế, nhưng người con không đủ khả năng đóng thuế tài sản nên đã bán đấu giá cho Y Đạt Bang Ngạn.
Chiếc xe vừa ra khỏi cổng đã đến vùng đất của làng Rainford. Toàn bộ ngôi làng lấy nhà thờ và quảng trường làm trung tâm, được tạo thành từ vô số ngôi nhà xây bằng đá. Đi qua ngôi làng, đi tiếp khoảng ba cây số là đến đường cao tốc nối liền London và Southend. Chiếc xe chạy lên đường cao tốc, lao nhanh về hướng London. Xe đi qua vài thị trấn, chẳng mấy chốc đã đến London. Càng gần London, thời tiết càng tồi tệ. Do ô nhiễm khói bụi, bầu trời u ám, mặt trời đục ngầu, bao trùm bởi một bầu không khí hỗn loạn bất an.
Sau khi lên đường cao tốc, chưa đầy mười phút sau đã đến West Ham ở phía Đông Bắc London. Chiếc xe rời đường cao tốc từ đây, tiến vào nội đô London đông đúc. Hai mươi phút sau, đến phố Victoria ở trung tâm thành phố, Bang Ngạn đỗ xe trước ga tàu điện ngầm.
Bang Ngạn đi bộ đến quảng trường Burlington House trước nhà ga. Xung quanh quảng trường tập trung các tòa nhà của giới báo chí và xuất bản. Trụ sở tờ "The Times" nằm trong một tòa nhà bao gồm tòa tháp chính và tòa nhà bốn tầng xây thêm phía sau. Bang Ngạn băng qua sảnh tòa nhà chính, bước lên cầu thang tối tăm, đến tầng ba của tòa nhà bên trái. Bộ phận thông tin hải ngoại nằm ở đây.
Anh gõ cửa một căn phòng nhỏ, lập tức vang lên giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ: "Mời vào!"
Anh đẩy cửa phòng. Một cô gái tóc vàng mắt xanh đang ngồi trước máy đánh chữ mỉm cười với anh. Căn phòng u ám này dường như trở nên sáng sủa hơn nhờ sự hiện diện của cô. Cô là thư ký, tiểu thư Milton.
"Chào em! Lúc nào nhìn em cũng xinh đẹp cả."
Bang Ngạn đưa tay nâng cằm cô lên, khiến cô ngẩng mặt lên, rồi hôn nhẹ lên trán cô, sau đó ngồi vào bàn làm việc của mình bên cửa sổ. Những bản tin từ nước ngoài được máy đánh chữ in ra liên tục từ máy nhận tin của máy điện báo bên cạnh bàn làm việc.
"Sáng nay có tin tức gì quan trọng không?" Anh hỏi thư ký.
"Toàn là những tin tức nhàm chán thôi. Nhưng em đã in xong diễn biến vụ bạo động của sinh viên Hàn Quốc rồi ạ."
Tiểu thư Milton đặt xấp tài liệu đã in xong lên bàn làm việc của Bang Ngạn.
Mặc dù cô mặc một bộ vest đen, nhưng vẫn không thể che giấu được những đường cong tuyệt mỹ ở ngực và hông.
Bang Ngạn châm một điếu xì gà, xem xét tài liệu thư ký đưa tới.
Có vẻ như Hàn Quốc lại tuyên bố thực thi luật an ninh khẩn cấp. Nguyên nhân là do một lính Mỹ khi đi săn chim lôi trên đảo Jeju đã bắn chết một hướng dẫn viên thiếu niên người Hàn Quốc. Quân đội Mỹ tuyên bố sẽ đưa ra tòa án quân sự của nước mình để xét xử và lập tức đưa tên sát nhân về Mỹ, từ đó gây ra sự bất mãn cho sinh viên Hàn Quốc, dẫn đến các cuộc biểu tình quy mô lớn.
Bang Ngạn nhớ lại vụ lính Mỹ cưỡng hiếp phụ nữ ở Nam Triều Tiên. Nghĩ đến đó, anh đột nhiên nhớ lại cơ thể quyến rũ của những người phụ nữ từng có quan hệ với mình khi còn ở Tokyo, trong lòng cảm thấy một sự thôi thúc.
"Em yêu, em đã có hẹn ăn trưa với ai chưa?" Câu hỏi ấy tự nhiên thốt ra từ miệng Bang Ngạn.
"Chưa ạ, anh mời em ăn trưa ạ? Được đi ăn trưa với người đàn ông đẹp trai nhất tòa soạn "The Times" thì sẽ bị người ta trêu chọc mất thôi!" Tiểu thư Milton rạng rỡ hẳn lên.
Đúng lúc này, điện thoại trực tiếp trên bàn làm việc của Bang Ngạn reo lên. Anh cầm ống nghe: "Tôi là Hội lịch sử tự nhiên Hudson. Hãy đến đây ngay lập tức!"
Điện thoại cúp máy. Các cơ bắp trên mặt Bang Ngạn lập tức căng cứng. Anh đứng dậy, đặt tay lên vai tiểu thư Milton, dùng má cọ vào mái tóc cô, nói: "Xin lỗi, anh có việc gấp phải đi ngay. Lần tới nhất định anh sẽ mời em một bữa."
Hội lịch sử tự nhiên Hudson là mật danh của bộ phận tình báo thuộc Bộ Ngoại giao Anh. Sau khi Bang Ngạn đến châu Âu, Claudia định kỳ phái người liên lạc với anh, cung cấp kinh phí hoạt động, nhưng chưa bao giờ sắp xếp nhiệm vụ cụ thể.
Mà năng lực của Bang Ngạn đã sớm bị Bộ Ngoại giao Anh phát hiện, vì thế anh trở thành một điệp viên của bộ này, với mật danh là nhân vật Yz.