Tôi trầm ngâm một lát, rồi nói: "Đúng vậy, anh có biết tại sao cậu ta lại gọi là Khuất Bảng Tam không?"
Tạp Mao Tiểu Đạo lắc đầu hỏi: "Tại sao?"
Tôi nói: "Chữ 'Bảng' là do tôi thêm vào sau, tự cậu ta xưng là Khuất Tam, bảo rằng mình đã chuyển thế ba lần, giống như các vị Phật sống ở Tây Tạng."
Tạp Mao Tiểu Đạo nheo mắt hỏi: "Thế cậu có biết thân thế hai kiếp trước của cậu ta không?"
Tôi lắc đầu: "Không biết. Tính tình cậu ta bình thản, lạc quan, nhưng lại rất kín tiếng về chuyện quá khứ, chưa bao giờ kể với tôi, hoặc có nhắc tới thì lập tức đổi chủ đề. Cảm giác của tôi là hình như trước đây cậu ta không có gì vẻ vang... Gọi là bạn bè, thì nên cho nhau một khoảng không riêng tư. Chúng tôi có thể thân thiết đến mức mặc chung một cái quần, nhưng nếu cậu ta không muốn, tôi tuyệt đối sẽ không hỏi sâu."
Tạp Mao Tiểu Đạo thở dài: "Cũng chính nhờ thái độ ấy, cậu ta mới chịu ở cùng cậu bấy lâu nay."
Thấy Tạp Mao Tiểu Đạo nói có ẩn ý, tôi không nhịn được hỏi: "Sao thế? Tự nhiên nhắc tới chuyện này, anh chẳng lẽ quen cậu ta sao?"
Tôi chợt nhớ, khi ở Mao Sơn Thanh Trì Cung, Khuất Bảng Tam hình như cũng từng nói những lời tương tự.
Tạp Mao Tiểu Đạo trầm ngâm một lát: "Tôi có một nghi ngờ, nhưng cậu có thể nói cho tôi biết, tại sao cậu ta lại thành ra thế này không?"
Tôi nói: "Cậu ta bảo có thể là do quá trình chuyển thế tu luyện gặp chút trục trặc. Chuyện này vốn dĩ quá phức tạp, xưa nay cũng hiếm nghe nói có ai thành công cả, nên đối với kiếp thứ hai, cậu ta hầu như không có ấn tượng gì, hình như chỉ còn sót lại một ít ký ức, nhưng mỗi lần nhớ lại thì đau đầu vô cùng, sống không bằng chết. Còn kiếp thứ nhất, hình như là một thân phận không thể nói ra..."
Nghe tôi nói xong, Tạp Mao Tiểu Đạo gật đầu: "Đã vậy thì cứ thuận theo tự nhiên thôi."
Tôi nói: "Hình như anh biết chút gì đó, có thể kể cho tôi nghe không?"
Tạp Mao Tiểu Đạo xua tay: "Không, tôi cũng biết không nhiều, phần lớn cũng chỉ là suy đoán thôi. Hiện tại cậu và cậu ta đang sống rất tốt với nhau, biết nhiều quá chưa chắc đã tốt, sẽ rất gượng gạo. Nói không chừng cậu ta còn sinh tâm phản nghịch mà bỏ đi, nếu thế thì lại càng không hay."
Tôi trầm ngâm, nghĩ thầm suốt thời gian qua cùng sống chung, tôi và Khuất Bảng Tam cũng đã hiểu nhau. Nếu cậu ta thực sự muốn rời đi, nhất thời tôi e rằng cũng khó mà chấp nhận nổi.
Vậy nên tôi cũng không hỏi thêm nữa.
Câu chuyện về Khuất Bảng Tam dừng lại ở đó, Tạp Mao Tiểu Đạo hỏi tôi những chuyện xảy ra sau khi chia tay với anh ta.
Đối với một vị tiền bối trên con đường tu hành, tôi không giấu giếm nhiều, kể lại từng chuyện một xảy ra sau đó. Sự kiện xảy ra trong khoảng thời gian này đúng là có hơi nhiều, lại còn đầy thăng trầm. Kể được một nửa, Ngũ ca đến gọi chúng tôi đi ăn cơm.
Trong bữa ăn không bàn luận gì nhiều. Ngũ ca làm cả đống đồ ngon, giúp tôi, kẻ đã chịu khổ cực ở Mao Sơn, bỏ công lấp đầy cái bụng.
Còn thằng nhãi Khuất Bảng Tam này đã trở nên khá thân với cô gái tên Mạc Đan, ra vẻ làm nũng, đòi người ta đút cho ăn.
May mà cô bé kia tốt bụng, cứ tưởng nó còn nhỏ nên cũng không từ chối.
Chuyện này khiến tôi, kẻ biết rõ nội tình của Khuất Bảng Tam, vô cùng khinh bỉ, còn Tạp Mao Tiểu Đạo ngồi bên cạnh nhìn, cũng biểu lộ một vẻ mặt khó coi kỳ quặc.
Ăn xong, hai người lại ngồi uống trà dưới giàn nho. Ngũ ca cũng đến, tiếp tục nói chuyện về những việc trong khoảng thời gian này.
Khi tôi kể đến Đông Hải Bồng Lai Đảo, nghe xong, Tạp Mao Tiểu Đạo nhẹ nhàng vỗ bàn: "Chuyện về Đông Hải Bồng Lai Đảo, trước đây tôi cũng từng nghe sư phụ nhắc qua. Thủ đoạn của Hải Công Chúa rất lợi hại, không thua kém gì mấy phái đạo môn ở Trung Nguyên. Nếu có chen chân vào Thập Đại cao thủ thiên hạ, e rằng cũng có thể xếp vào hàng đầu. Cứ theo lời cậu nói, Triệu Công Minh kia quả thực lợi hại, nhưng hai người các cậu lại càng lợi hại hơn."
Tôi vội khiêm tốn: "Đều là Khuất Bảng Tam vận trù duy trắc, tôi chỉ đứng ngoài hóng hớt, làm tay sai mà thôi."
Tạp Mao Tiểu Đạo lắc đầu: "Cậu đừng có tự ti quá. Thực ra, mỗi lần gặp cậu, tôi đều có cảm giác như cách biệt ba thu, phải nhìn bằng con mắt khác. Sự thay đổi của cậu thực sự quá nhanh, có phần giống Lục Tả ngày trước, hình như còn nhanh hơn cả anh ta nữa... Sự tiến bộ của cậu, kỳ thực chẳng liên quan nhiều đến Lục Tả, mà là xuất phát từ những cơ duyên của chính cậu, cũng như ở bản thân cậu."
Tôi vẫn khiêm tốn, thì lúc này nhà trước có động tĩnh, chẳng mấy chốc vang lên tiếng bước chân, thì ra là Tam thúc nhà họ Tiêu trở về.
Gặp lại lần nữa, tất nhiên không thể thiếu cảnh náo nhiệt. Đặc biệt khi thấy Tiêu Khắc Minh mất tích đã lâu nay bỗng nhiên xuất hiện, điều này khiến Tam thúc kích động đến nỗi tay chân run lên, nắm chặt vai anh ta.
Tam thúc gió bụi tới nơi, chúng tôi mời ông ngồi, dâng trà. Sau khi uống một ngụm trơn cổ, ông mới hỏi chuyện gần đây của Tiêu Khắc Minh.
Nhắc tới đây, đương nhiên không tránh khỏi chuyện anh ta tự ý rời bỏ Mao Sơn. Chuyện này lúc đầu nhắc đến rất đau, nhưng nói nhiều rồi, Tạp Mao Tiểu Đạo trông có vẻ không để tâm lắm, thêm vào đó lại được Tiêu lão gia tử thấu hiểu, nên anh tỏ ra rất đường hoàng.
Tam thúc còn bênh vực người nhà hơn Ngũ ca, trực tiếp nói: "Hy vọng sau này bọn chúng đừng có hối hận, mà phải lót mông chạy tới mời Tiểu Minh."
Nói tới chuyện này, Tạp Mao Tiểu Đạo im lặng một lát, rồi mới nói: "Tuy tôi đã ra khỏi Mao Sơn, nhưng thực ra với Mao Sơn vẫn còn ngàn mối quan hệ tơ vò, căn bản không cắt đứt được. Không những tiểu cô còn ở Mao Sơn, làm truyền công trưởng lão, mà Đào Đào và cha mẹ Lục Tả cũng ở đấy. Nếu Mao Sơn thực sự gặp phải chuyện gì, kỳ thực tôi cũng không thể thoát được."
Tam thúc có vẻ lo lắng: "Nói vậy, thì tiểu muội ở Mao Sơn cũng không an toàn lắm?"
Tạp Mao Tiểu Đạo cười: "Cũng không sao. Hiện giờ cô ấy là truyền công trưởng lão, thân phận cao quý, còn có đại sư huynh trên triều đình thường xuyên giúp đỡ, ai dám động đến cô ấy?"
Tam thúc mở miệng, như có điều gì e ngại, không nói ngay. Trái lại, Ngũ ca ở bên cạnh lo lắng tiếp lời: "Nói về địa vị cao quý, nào có ai bằng vị trí Chưởng giáo chân nhân của anh? Thế mà kết quả sao? Vẫn bị người ta hất văng, hất đến giờ còn trơ trọi một mình. Vậy nên, người ta muốn hạ bệ anh, thì quản quái anh có là cái gì? Chẳng phải anh nói Phù Quân chưa được truyền dạy 'Thần Kiếm Dẫn Lôi Thuật' sao? Nói không chừng trong lòng hắn ta đang không thoải mái, mà chuẩn bị giở trò quỷ gì đây?"
Tạp Mao Tiểu Đạo nói: "Không thể nào? Hơn nữa, theo tôi biết, tiểu cô có biết 'Thần Kiếm Dẫn Lôi Thuật' hay không còn chưa chắc đã. Dù Phù Quân có trách, cũng đâu thể trách đến đầu cô ấy được?"
Ngũ ca nói: "Đó là suy nghĩ của anh, nhưng Phù Quân sẽ không nghĩ thế. Hắn ta có thể sẽ nghĩ: ta đây là Chưởng giáo Mao Sơn hiển hách, thế mà ngay cả phép trấn phái là 'Thần Kiếm Dẫn Lôi Thuật' cũng không biết, tình thế nào mà chịu cho nổi? Cho nên chuyện của Lục Ngôn mới ầm ĩ tới vậy. Hơn nữa, anh thử nghĩ xem, có kẻ còn dám làm chuyện bịt kín đường đi, khiến anh không thể quay về, thì sao anh có thể hy vọng vào lòng nhân từ của kẻ khác?"
Nghe những lời này, Tạp Mao Tiểu Đạo có vẻ trầm mặc, hình như cũng hơi lo lắng. Tôi ở bên cạnh không nhịn được nói: "Có Trần lãnh đạo ở đấy, chắc sẽ không có vấn đề gì chứ?"
Tôi nói thế là vì biết quan hệ giữa Hắc Thủ Song Thành và Tiêu Ứng Nhan, tiểu cô của Tạp Mao Tiểu Đạo.
Lúc này, Tam thúc vẫn không nói gì bỗng thở dài.
Tạp Mao Tiểu Đạo hỏi: "Sao thế?"
Tam thúc nói: "Không có gì, chỉ là lần này vì chuyện của Lục Ngôn, tôi có đến Kinh Đô một chuyến, định tìm Chí Trình nhờ vả, kết quả không gặp được người."
A?
Tạp Mao Tiểu Đạo ngẩn ra: "Không thể nào, đại sư huynh sao lại không gặp chú được?"
Tam thúc lắc đầu: "Cũng không phải là không gặp, thực ra cũng tại tôi... Sợ anh ấy phải khó xử, nên tôi không báo trước liền tới thẳng Kinh Đô, định trông vào cái mặt già này, nhờ anh ấy gật đầu giúp một cái. Ai ngờ tới nơi thì không gặp người, thư ký của anh ấy bảo, dạo này anh cả nhà cậu xuất ngoại rồi, có nhiệm vụ cơ mật, nhất thời cũng không tìm được người."
Ngũ ca nhíu mày: "Lý do này, nghe có vẻ rất chiếu lệ nhỉ? Người như anh ta, không có việc gì thì xuất ngoại làm gì? Hơn nữa dù có xuất ngoại, bây giờ toàn cầu hóa rồi, đủ mọi phương tiện liên lạc, cũng đâu đến nỗi không tìm được người?"
Tạp Mao Tiểu Đạo nói: "Biết đâu đang làm nhiệm vụ bí mật thì sao?"
Tam thúc cười khổ: "Không rõ lắm. Trợ lý đó không phải Đổng Trọng Minh, mà là người khác, tên là Triệu Thụy Thụy gì đó. Tôi không quen cậu ta, mà người ta cũng hình như không biết tôi, chẳng thèm để ý. Tôi loanh quanh ở Kinh Đô hai ngày, đành phải về... Cũng may là chuyện của Tiểu Minh đã được cậu giải quyết, và Lục Ngôn cũng không sao, nếu không tôi áy náy đến chết mất."
Tôi nói: "Sao Tam thúc phải áy náy? Cháu người mạng tiểu cường, cứng lắm, không cần lo."
Tam thúc lắc đầu: "Lục Ngôn, vì Tiểu Minh, cháu đã thân phó Hoàng Tuyền, lại vì cái cánh tay của lão Ngũ, mà lao vào vùng đất hoang hung hiểm tột bậc... Cháu có đại ân với nhà họ Tiêu, ta nhất nhất ghi nhớ trong lòng, không dám quên."
Tôi cuống quýt xua tay: "Tam thúc đừng nói thế. Nếu tính như vậy, nếu không có sự tiến cử của Tiêu đại ca, cũng sẽ chẳng có ngày hôm nay của cháu, cháu đã chết từ lâu rồi, nào có tính toán cho rõ ràng được."
Tam thúc cười: "Chuyện nào ra chuyện đấy."
Hai người khiêm nhường lẫn nhau. Sau đó Tam thúc thở dài: "Không hiểu sao, ta cứ cảm thấy Chí Trình hiện tại, đã khác xa so với hồi trước."
Ngũ ca nói: "Đúng thế. Nếu là trước kia, chỉ cần chú ló mặt ra, thì đã có người tới đón ngay rồi, dù sao cũng là đại ca vợ cũ mà; còn bây giờ thì... hừ hừ."
Tam thúc nói: "Cũng có thể là thật. Suy cho cùng, anh ấy là người của cơ quan quốc gia, nhiều lúc cũng thân bất do kỷ."
Cuộc trò chuyện có phần nặng nề. Tối hôm ấy chúng tôi nói chuyện rất lâu, tới khuya mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tạp Mao Tiểu Đạo dậy, kéo tôi đi luận kiếm. Kết quả tôi bị anh ta cho ăn hành tơi tả. Vậy mà như thế, anh ta vẫn còn thái độ bề trên chỉ điểm cho tôi vài câu, rồi bảo tôi tiến bộ ghê gớm, nói không chừng qua một thời gian nữa là vượt mặt anh ta.
Xong việc, anh ta lại bắt tôi biểu diễn "Đại Lôi Trạch Cường Thân Thuật". Nhưng chuyện đó đâu phải lúc nào cũng làm được, tôi nào có thi triển ra, đành phải bỏ qua.
Chúng tôi ở nhà họ Tiêu thêm hai ngày, cho tới khi tôi dưỡng sức xong, thì lên đường tới Kinh Đô.
Lần này, chúng tôi sẽ đi bái phỏng vị Hắc Thủ Song Thành kia.