Tại khách điếm, Giang Thần ngăn cản Diêu Vân Đồng đang định bước ra ngoài.
Hắn không nói nhiều, chỉ bảo: "Nàng ra ngoài cũng không cứu được phụ thân nàng đâu."
Dẫu rất tàn khốc, nhưng Diêu Vân Đồng đã bình tĩnh trở lại.
Giang Thần một mình bước ra cửa, nhìn thấy Ngải Lượng đang đùng đùng nổi giận.
Phải nói rằng, hắn có một cảm giác rất kỳ lạ.
Đầu tiên là La Thành đại sư, sau đó là Hắc Phong kiếm khách, cuối cùng lại đến lượt bản tôn ra trận.
E rằng Ngải Lượng nằm mơ cũng không thể ngờ được chân tướng là gì.
"Ngươi cũng thật là dám bước ra đấy." Ngải Lượng lạnh lùng nói.
"Hỏa khí lớn như vậy, rốt cuộc là làm sao?" Giang Thần cố tình hỏi, khóe miệng lộ ra một tia cười nhạt.
Đối với Ngải Lượng mà nói, câu hỏi này chẳng khác nào xát muối vào vết thương.
"Bớt nói nhảm đi, ngươi định làm rùa rụt cổ cùng với người đàn bà kia mãi sao?"
Nói đoạn, Ngải Lượng không quên bồi thêm một câu: "Với bản lĩnh của ngươi, dù có trốn cả đời cũng không thể nào chống lại Lôi Thần Tông đâu."
"Lôi Thần Tông các ngươi còn chưa đủ tư cách để khiến ta phải trốn cả đời đâu."
Một câu nói của Giang Thần suýt chút nữa khiến Ngải Lượng bất chấp quy củ trong thành mà ra tay.
Vào giây phút cuối cùng, hắn vẫn nhịn được.
"Ta đang định tìm các ngươi để bàn bạc về chuyện này đây." Giang Thần nói.
Nghe vậy, Ngải Lượng lộ vẻ hoang mang, không hiểu ý của Giang Thần là gì.
"Nửa tháng sau, ta và Diêu Vân Đồng sẽ đến gặp ngươi, nói rõ chuyện này." Giang Thần nói tiếp.
Ngải Lượng nghe hiểu ý hắn, nhưng vẫn không mấy thấu đáo.
"Ngươi định bàn ra kết quả gì?" Ngải Lượng buồn cười hỏi.
"Ví dụ như các ngươi không làm khó phụ nữ nhà họ Diêu nữa?" Giang Thần hỏi ngược lại.
Ngải Lượng cố nhịn cười, cơn giận cũng vơi đi không ít, hắn nói: "Nói cho ngươi biết, điều đó là không thể, trừ khi ngươi có thể lấy ra thứ gì đó xứng đáng!"
"Vậy cũng chưa chắc, chẳng phải vẫn chưa bàn bạc sao? Hơn nữa tông chủ Lôi Thần Tông còn chưa trao quyền cho ngươi, nên đừng nói chắc nịch như vậy."
Ngải Lượng đảo mắt, đang suy tính xem Giang Thần định giở trò gì.
"Ngươi muốn tranh thủ nửa tháng yên ổn?"
Hắn thăm dò một câu, nhưng không nhìn thấy đáp án trên mặt Giang Thần.
"Được thôi, ta muốn xem ngươi bàn bạc ra cái gì. Nhớ kỹ! Chỉ nửa tháng thôi!"
Để lại một câu, Ngải Lượng dẫn người rời đi.
Giang Thần không cách nào bị đe dọa, việc tiếp tục buông lời hung ác cũng chẳng còn ý nghĩa.
Trở lại khách điếm, Giang Thần nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt Diêu Vân Đồng.
"Tin ta."
Chưa đợi nàng mở lời, Giang Thần đã lên tiếng trước.
Diêu Vân Đồng đáp lời, nhưng đôi mày liễu vẫn nhíu chặt.
Sóng yên chưa lặng, sóng mới lại xô.
Ngải Lượng vừa đi chưa được bao lâu, Dương Tĩnh - người đứng trong top 3 Nhân Bảng lại xuất hiện.
Hắn nghênh ngang bước vào Thiên Hộ khách điếm, vẻ mặt đầy khiêu khích.
"Đây chẳng phải là kẻ nói muốn đá ta khỏi top 3 Nhân Bảng sao? Sao đến Thông Thiên Thành rồi mà cứ trốn mãi không xuất hiện thế?"
"Ngươi còn muốn bị đánh thành đầu heo nữa à?" Giang Thần hỏi hắn như vậy.
Sắc mặt Dương Tĩnh trở nên mất tự nhiên, nhất là khi những người khác trong đại sảnh đều nhìn sang.
"Ở Thông Thiên Thành, ngươi thử ra tay với ta như thế lần nữa xem?"
Hắn giận dữ nói: "Ngay cả Ngải Lượng còn nhịn không ra tay với ngươi, chẳng lẽ ngươi dám vi phạm trật tự của Thông Thiên Thành sao?"
"Ngươi cho rằng ta không dám à?"
Giang Thần sa sầm mặt mày, sải bước đi về phía hắn.
Dương Tĩnh sợ hãi không thôi, liên tục lùi lại, giơ tay phải ra hiệu.
"Đừng qua đây, ta không có hứng thú động thủ với ngươi."
"Nhưng ta lại có hứng thú đánh ngươi." Giang Thần nói.
Khụ khụ khụ.
Lúc này, trong khách điếm truyền đến tiếng ho khan, không rõ phát ra từ đâu.
Nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy áp lực to lớn, không dám thở mạnh.
Đồng thời, tấm biển treo cao trong đại sảnh đang phát sáng, năm chữ hiện lên rõ ràng.
"Muốn đánh thì ra ngoài mà đánh."
Tấm biển như đang lên tiếng, nhắc nhở Giang Thần về quy củ nơi đây.
Giang Thần không nghĩ ngợi nhiều, thu lại sát khí, ánh mắt cảnh cáo kẻ trước mặt.
Dương Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, hắn thực sự sợ Giang Thần động thủ.
Thực ra, Giang Thần cũng không muốn vì hắn mà phá vỡ trật tự Thông Thiên Thành, gây ra phiền phức không đáng có.
Chẳng qua là, hù dọa hắn một chút vẫn được.
"Biết Thịnh yến Vu tộc chứ? Đừng nói là ta không cho ngươi cơ hội, đến lúc đó, chúng ta so tài một phen!" Dương Tĩnh nói ra mục đích của mình.
"Còn hai tháng nữa nhỉ? Ngươi không thấy đến lúc đó ngươi chỉ có thể cầu xin tha mạng sao?" Giang Thần nói rất nghiêm túc.
Dương Tĩnh tự nhủ không được tức giận, ít nhất không được biểu hiện ra ngoài, nếu không chính là bản thân mình thua.
"Ta rất tò mò đến ngày đó ngươi có dám bước ra khỏi Thiên Hộ khách điếm, bước ra khỏi Thông Thiên Thành hay không."
Để lại một câu, Dương Tĩnh bước ra cửa, dường như cảm thấy chưa đã, hắn quay đầu lại nói: "Đồ đệ của Võ Thánh kia đã rời bỏ ngươi, không biết cô nàng Linh tộc chí tôn này có kết cục tương tự hay không."
Giang Thần nheo mắt, thản nhiên nói: "Vậy có lẽ ngươi phải thất vọng rồi."
Dương Tĩnh cười lớn một tiếng, không nói gì thêm, nghênh ngang rời đi.
"Người trẻ tuổi ở đây miệng lưỡi cũng không tệ chút nào."
Giang Thần thầm nghĩ, đi đến trước mặt tiểu nhị, nói: "Vừa rồi có chút nóng nảy, mong ngươi chuyển lời xin lỗi của ta tới chủ quán."
"Được thôi." Tiểu nhị mỉm cười, sảng khoái đồng ý.
Giang Thần trở về phòng, lại một lần nữa tiến vào Thiên Cung.
"Tu hành một thời gian rồi hãy đến, Lăng Tiêu Điện không dễ xông qua như vậy đâu." Nguyệt Nga nói.
Trong khoảng thời gian này, Giang Thần đã thất bại không dưới mười lần.
Tại Lăng Tiêu Điện, không được sử dụng bất kỳ ngoại lực nào, phải dựa vào bản lĩnh của chính mình để vượt qua.
"Thời gian quý báu lắm."
Giang Thần than thở một tiếng, lại bước vào Lăng Tiêu Điện.
Thọ Tinh Đài, hắn nhất định phải lấy được!
Nguyệt Nga dõi theo bóng lưng hắn bước vào Lăng Tiêu Điện, trầm mặc không nói, ánh mắt có vài phần phức tạp.
Ngày hôm sau, Giang Thần chật vật bước ra từ Lăng Tiêu Điện.
Dẫu chỉ là một đạo pháp thân, nhưng đau đớn lại là thật.
Giang Thần mình đầy thương tích, vội vàng vận công khôi phục, không muốn pháp thân này tiêu tán.
Ở một phía khác, bản tôn của Giang Thần cũng đã đến tạp hóa phô để mở cửa hàng.
Cửa hàng mới nằm trong trung tâm thương mại, nhân khí hoàn toàn khác biệt, khách hàng từ các đại lục khác chiếu ảnh tới có thể nhìn thấy trực tiếp bảng hiệu của tạp hóa phô.
Bên ngoài cửa, đã tụ tập không ít khách hàng đến vì đạo khí.
Trước khi chính thức kinh doanh, bỗng nhiên có một đội người xuất hiện.
Người của thương hội lập tức nhận ra đó là người của Khí Huyền Các, chiếu ảnh từ Thông Thánh Đại Lục tới.
Vị Mạc lão hôm qua cũng ở trong đội ngũ đó.
Tuy nhiên ông ta không phải người dẫn đầu, người đàn ông trung niên đi bên cạnh ông ta, được mọi người vây quanh như sao sáng mới chính là chủ nhân.
"Các chủ của Khí Huyền Các, Bạch Y."
"Tại sao ông ta lại đích thân tới đây?"
"Chuyện này còn không đơn giản sao? Khí Huyền Các vốn là cửa hàng linh khí nổi danh nhất, nay bị một tạp hóa phô đè đầu, tất nhiên là không phục."
"Không phục thì làm gì được, chẳng lẽ họ còn dám đập tiệm sao?"
"Ai mà biết được."
Dưới ánh nhìn của mọi người, đoàn người Khí Huyền Các bước vào tạp hóa phô.
"Ngươi chính là La Thành đại sư sao?"
Cũng giống như đại đa số mọi người, Bạch Y khi nhìn thấy Giang Thần đều ngạc nhiên trước vẻ ngoài trẻ tuổi của hắn.