Giang Thần lòng như lửa đốt, nhưng vẫn biết mình không được phép rối loạn. Càng là những lúc như thế này, lại càng phải bình tĩnh.
Sau khi tiễn Nam Công đi, Giang Thần lập ra kế hoạch, kết quả phát hiện ra mình đã sớm suy tính từ trước, đó chính là "Huyền Binh kế hoạch". Chỉ có điều, cái chết của Thiên Phong đạo nhân không chỉ khiến kế hoạch của hắn buộc phải thực thi, mà còn chỉ được phép thành công, không được phép thất bại.
Quyết tâm chịu chết, Giang Thần vốn dĩ đã có, thế nên hắn nhận ra chẳng có gì phải vội vàng cả.
Giang Thần nhìn hai chiếc hộp gỗ trên bàn, lấy ra chiếc lá kia, không nói một lời ngậm vào miệng.
Đột nhiên, miệng hắn tựa như biến thành suối phun, nguồn sinh mệnh lực cuồn cuộn không ngừng chảy vào cơ thể. Toàn bộ quá trình này không những không đau đớn mà trái lại vô cùng dễ chịu, khắp lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn nở ra.
Chẳng bao lâu sau, khắp cơ thể xuất hiện cảm giác tê mỏi nhè nhẹ, tần suất rất cao nhưng không hề đau đớn. Giang Thần nhận ra đây là đang tu bổ những vết thương trên cơ thể.
Bất cứ thứ gì cũng sẽ có lúc hao mòn, cơ thể con người cũng vậy, dù là cảnh giới Thông Thiên cũng không ngoại lệ. Mỗi lần ra tay, mỗi lần va chạm trực diện với người khác, cơ thể đều sẽ chịu tổn thương, dù cho là khả năng tự chữa lành từ cảnh giới mang lại hay là các thủ đoạn trị liệu, đều sẽ để lại những vết thương nhỏ li ti. Nó giống như những vết nứt trên tường, tuy không ảnh hưởng đến kết cấu bức tường, nhưng dù sao vẫn tồn tại.
Chiếc lá trong miệng Giang Thần đang xóa sạch những "vết nứt" này, giúp cơ thể khôi phục về trạng thái nguyên sơ nhất.
Dần dần, sinh mệnh lực chảy vào sâu trong cơ thể, những Thần mạch chưa hồi phục tựa như hai hạt giống chôn dưới đất, với tốc độ cực nhanh mà đâm chồi nảy lộc. Khi Thần mạch khôi phục, cảm giác cơ thể bị căng ra lại ập đến, hơn nữa lần này còn mãnh liệt hơn.
"A!"
Chín sợi Thần mạch cuối cùng cũng hoàn toàn hồi phục, trở thành Cửu Tiêu Thần mạch chân chính.
Cảm giác mà Thần mạch hoàn chỉnh mang lại chính là cả con người đang thăng hoa, một sự cường đại không thể diễn tả bằng lời đang lan tỏa trong lòng.
Trời dù cao, cũng không cao bằng lòng người.
Thiên hạ, cứ việc nhìn xuống.
Cửu Tiêu, Cửu Tiêu, Cửu Trọng Tiêu.
Người mang Cửu Tiêu Thần mạch, chính là Thiên Đế.
"Dù trước kia ta có tưởng tượng thế nào đi nữa, cũng không thể hình dung được cảm giác khi Thần mạch hoàn chỉnh, bởi vì nó quá mạnh mẽ, thực sự quá mạnh mẽ!"
Giang Thần đưa tay lên trước mắt, năm ngón tay nắm chặt, sinh ra hào khí muốn nắm giữ cả đất trời.
Nguy cơ của Hắc Long thành, chẳng đáng nhắc tới.
"Kỳ mạch bát khai, Thần mạch cửu toàn!"
"Bất kỳ thiên tài nào, trong búng tay đều sẽ tan thành tro bụi."
Cảm giác mê hoặc lòng người này mãi một khắc sau mới dần tan biến. Nhưng niềm vui trong lòng hắn thì không hề giảm đi chút nào.
Cửu Tiêu Thần mạch hoàn chỉnh, tạm chưa bàn đến việc nâng cao tốc độ tu hành. Thần mạch, không chỉ dùng để tu hành. Người tu hành khi đạt tới cảnh giới Thông Thiên, công thể đại thành, mười hai kinh mạch chính trong cơ thể coi như hữu danh vô thực, sức mạnh đến từ bản thân, được thúc đẩy thông qua Thiên chi hoàn.
Thần mạch hoàn chỉnh tự thành một hệ thống, hơn nữa còn vượt xa những gì mà mười hai kinh mạch chính và kỳ kinh bát mạch có thể so sánh. Nói đơn giản, Giang Thần bây giờ không chỉ có thể phát lực thông qua Thiên chi hoàn, mà còn có chín sợi Thần mạch. Thiên chi hoàn và Thần mạch, cả hai độc lập với nhau. So với những người Thông Thiên cảnh khác, Giang Thần tương đương với việc có thêm Thần lực trợ giúp.
Sức mạnh của đất trời được hấp thụ vào Thần mạch, hóa thành Thần lực, có uy lực xuất Thánh nhập Thần.
Tất nhiên, chuyện tu hành xưa nay chưa bao giờ là chuyện một bước lên mây, muốn mượn dùng Thần lực của Thần mạch cũng cần phải trải qua quá trình học tập, nhập môn, thuần thục rồi mới đến tinh thông. Do người sở hữu Thần mạch quá ít, kiến thức về phương diện này vô cùng khan hiếm, đặc biệt là mỗi Thần mạch đều khác nhau, phần lớn đều cần tự mình mò mẫm.
Giang Thần chỉ còn chưa đầy ba tháng, không muốn đem quỹ thời gian hữu hạn này đổ vào những khả năng vô hạn. Hắn mở chiếc hộp thứ hai, định sử dụng Cửu Chuyển đan, sau đó thông qua Thần mạch để tu luyện.
Cách dùng Cửu Chuyển đan, Giang Thần rất rõ ràng. Hắn dùng lưỡi dao rạch một đường trên ngực, rồi nhét linh đan vào trong. Linh đan chạm vào máu tươi liền hóa thành chất lỏng, thấm vào trong tim. Trong lúc xử lý vết thương, máu huyết toàn thân vừa vặn vận chuyển một vòng, dược hiệu bá đạo bắt đầu phát huy tác dụng.
"Mạnh thật!"
Giang Thần tinh thần chấn động, linh đan đột phá phẩm cấp mười quả nhiên phi phàm, mỗi giây mỗi phút hắn đều cảm thấy bản thân đang thay đổi. Khi tu luyện, cảm giác này càng mãnh liệt hơn. Hơn nữa, trạng thái này sẽ duy trì trong một khoảng thời gian rất dài, cho đến khi Cửu Chuyển đan được hấp thụ hoàn toàn.
Đến đây, Giang Thần đã vạn sự sẵn sàng, chỉ cần tu luyện theo thời gian là được. Hắn cũng thực sự làm như vậy, trong một tháng tiếp theo, hắn đều chìm đắm trong việc tu luyện điên cuồng, chỉ là cứ vài ngày lại quay về Chung Linh sơn để kiểm tra tiến độ của Huyền Binh kế hoạch.
Những ngày tháng phong phú luôn trôi qua rất nhanh, hai tháng sau, cảnh giới của Giang Thần đã đạt tới Thông Thiên cảnh nhị trọng thiên. Tốc độ đột phá này không hề chậm hơn lúc còn ở Thần Du cảnh, mà tốc độ này ở trong cảnh giới Thông Thiên thì lại vô cùng khủng khiếp. May mà Giang Thần thời gian này đóng cửa không ra ngoài, ngay cả Ứng Vô Song cũng ít khi tới, cho nên người biết chuyện không nhiều.
Ngày hôm nay, sân nhà của Giang Thần có khách ghé thăm. Đó là một trong số ít người hắn quen biết ở Long Vực, Phi Nguyệt công chúa. Nàng từ Thánh Viện tới Anh Hùng điện, trên người đeo thẻ bài tạm thời, đây cũng là lần đầu tiên hai người gặp nhau tại Anh Hùng điện.
"Sắp được nghỉ rồi, chúng ta phải trở về Long Vực, có muốn đi cùng không?"
Phi Nguyệt không khách sáo, cũng không cho Giang Thần cơ hội khách sáo, đi thẳng vào vấn đề. Thánh Viện có cơ quan điểu để đón đưa đệ tử tu nghiệp, còn Anh Hùng điện thì không, Phi Nguyệt đặc biệt chạy tới hỏi thăm, điều này nằm ngoài dự đoán của Giang Thần.
Giang Thần liếc nhìn chiếc phi thuyền cải tiến đang đỗ cách sân không xa, nói: "Đa tạ ý tốt của công chúa, ta nghĩ mình nên tự mình trở về thì hơn."
"Ồ?"
Phi Nguyệt không biết mình có nên ngạc nhiên hay không, dù sao thì nhận được câu trả lời, nàng cũng không rời đi, rõ ràng mục đích hôm nay tới đây không chỉ có vậy.
"Ta đã là Thông Thiên cảnh rồi." Phi Nguyệt đột nhiên nói.
"Vậy thì thật là chúc mừng..."
Giang Thần theo bản năng nói, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, trên mặt tràn đầy vẻ chấn động.
"Ta đã tin tưởng ngươi, ngươi cũng nên tin tưởng ta." Phi Nguyệt nói.
Giang Thần nhớ lại cuộc đối thoại lần trước, vốn tưởng Phi Nguyệt sẽ vì thế mà từ bỏ, không ngờ nàng thực sự dám đột phá Thông Thiên cảnh mà không khai mở kỳ mạch. Đối với nàng mà nói, những gì Giang Thần nói có thật hay không tạm thời chưa bàn tới, dù cho là thật, việc hắn có nguyện ý truyền thụ hay không mới là điều quan trọng.
"Ngươi chắc cũng biết ta và vị hôn phu của ngươi là kẻ thù sống còn chứ?" Giang Thần hỏi.
"Biết."
"Ngươi cũng biết mâu thuẫn giữa ta và hắn sắp bùng nổ, lần này trở về rất có thể sẽ xảy ra." Giang Thần nói tiếp.
Phi Nguyệt cười bất lực, nói: "Lần trước khi chúng ta trò chuyện, ta đã điểm đầy bốn mươi chín Thần huyệt, tính đến nay đã gần ba tháng, ta đã cân nhắc suốt hai tháng, dưới ánh nhìn khác lạ của mọi người, ta đã không đi khai mở kỳ mạch."
Nói xong, Phi Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Giang Thần, từng chữ từng chữ nói: "Bây giờ, đã đến lúc ngươi thể hiện thành ý của mình rồi chứ?"
Giang Thần sực tỉnh, giao dịch giữa hai người vốn không liên quan đến Ninh Hạo Thiên. Giang Thần dạy nàng phương pháp khai mở kỳ mạch, nàng nói cho hắn biết bí mật về Tôn tàng.
"Kể cho ta nghe về cái Tôn tàng này đi."