Mọi người không cách nào nhìn rõ mọi thứ bên trong "Phong Hỏa Kiếm Vực", nhưng có thể cảm nhận được uy năng ẩn chứa bên trong đáng sợ đến nhường nào.
Cũng nhờ đang ở trong Ma Thụ, nếu không tất cả mọi người phải lùi xa ngàn dặm mới mong an toàn.
Trong Kiếm Vực, chí cường nhất kiếm đồng thời tập kích Lâm Thiên và Lâm Thiên Kiến.
Vô Cực Kiếm Hồn và Bất Tử Thần Điểu lao thẳng tới, xoay chuyển cực nhanh.
Hai loại võ hồn đại diện cho phong và hỏa, trong lúc dung hợp, sấm sét cũng bay lượn tứ tung.
Vĩnh Hằng Kiếm Hồn của Lâm Thiên Kiến cũng phát ra kiếm thức mạnh nhất.
Trong Phong Hỏa Kiếm Vực, thời gian như rơi vào trạng thái vĩnh hằng trong khoảnh khắc.
Trong lúc đó, Lâm Thiên Kiến "nhân kiếm hợp nhất", chém về phía Giang Thần.
Đây gần như là một kiếm không thể né tránh.
Cũng giống như rất nhiều kẻ địch không thể né tránh "Sát Na Kiếm Pháp" của Giang Thần vậy.
Thế nhưng Giang Thần không định né, hắn chính là vương giả trong Kiếm Vực, phong hỏa khắp nơi chính là tấm khiên hộ thân của hắn.
Cùng lúc đó, thế công dốc cạn toàn bộ sức mạnh trong tinh hải của Lâm Thiên đã ập đến.
Chỉ mang tựa như sao băng lướt qua chân trời, nhanh chóng và mạnh mẽ, va chạm trực diện với chí cường nhất kiếm.
Kiếm Vực lập tức dấy lên sóng to gió lớn.
Đồng thời Vĩnh Hằng Kiếm Hồn giáng xuống, bản thân Giang Thần trở nên hư thực bất định, không ngừng chớp nháy.
Tất cả diễn ra cực nhanh, ba luồng thế công đồng thời bùng nổ.
"Ngươi vậy mà không chết!!"
Lâm Thiên Kiến thất thố, thét lên chói tai.
Người trúng phải "Sát Na Vĩnh Hằng" - kiếm chiêu hoàn mỹ nhất của hắn mà vẫn không gục ngã, đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Sau khi hắn nói xong câu này, lập tức bị chí cường nhất kiếm của Giang Thần đánh trúng, chịu trọng thương.
Lâm Thiên không chạm vào mũi kiếm, nhưng khi sức mạnh va chạm, vì chênh lệch quá lớn, tâm mạch suýt chút nữa bị chấn đứt.
Đông Hoàng Chung võ hồn vỡ vụn, biến mất không dấu vết.
Một lúc lâu sau, Kiếm Vực dần bình lặng trở lại.
Ba người bên trong đều mang thương tích.
Thế nhưng sau khi Kiếm Vực tan đi, mọi người phát hiện chỉ còn Giang Thần là còn sức tái chiến.
Nói cách khác, hắn vẫn còn có thể xuất kiếm chém giết hai người còn lại.
"Đây không phải là sự thật!"
Đệ tử Kiếm Các không thể chấp nhận được, Lâm Thiên Kiến vốn như thần minh sao lại bại trận.
"Chúng ta đều quá coi thường thần thể rồi, sở hữu Bất Tử Thần Điểu cùng tứ tượng kiếm hồn, chắc chắn là Tứ Khí Đồng Tu."
"Lâm Thiên Kiến có kiếm hồn ngũ tượng vẹn toàn, nhưng vẫn không địch lại được sự biến thái của thần thể."
"Mạnh, thật sự quá mạnh."
"Điều lợi hại nhất là hắn không có bất kỳ thế lực nào bồi dưỡng, hoàn toàn dựa vào chính mình mới đi đến ngày hôm nay."
Tất cả mọi người đều nhìn thần thể Giang Thần với con mắt khác xưa.
Thần thể vốn nên là biểu tượng của sức mạnh, chỉ là Giang Thần độc lai độc vãng, ở Thiên Vũ Giới nơi các thế lực chia cắt này, hắn tỏ ra lạc lõng và không được coi trọng.
Không ngờ thần thể không cần ai vun đắp, dựa vào chính mình cũng có thể giẫm đạp cường giả của các thế lực đỉnh cao dưới chân.
"Thần thể quả nhiên bất phàm."
"Điều đáng sợ nhất là thần thể của Giang Thần là hậu thiên luyện thành, nghị lực và quyết tâm đó thật sự đáng sợ."
Thần thể có loại bẩm sinh, cũng có loại được tôi luyện như Giang Thần.
Khi sở hữu điều kiện trở thành thần thể, loại người này đi đến đâu cũng sẽ được mọi người săn đón.
Một khi trở thành thần thể, lại vì lời nguyền mà không thể thăng cấp cảnh giới.
Giờ nghĩ lại, dũng khí mà Giang Thần cần có khi chọn con đường này kinh người đến mức nào.
Thế nhưng người có mặt ở đây không biết rằng, năm đó Giang Thần chọn thần thể là nhờ một loạt cơ duyên xảo hợp.
Khi chưa hiểu rõ lời nguyền thần thể là gì, chỉ thấy thần thể nghịch thiên, thế là quyết đoán dung hợp Thiên Phượng Chân Huyết và Viêm Long Bản Nguyên.
Chuyện này mà nói ra, không biết sẽ khiến bao nhiêu người rớt hàm.
Lúc này, Giang Thần từng bước đi về phía Lâm Thiên Kiến và Lâm Thiên.
Mọi người nhớ lại lời Giang Thần nói lúc đến, không khỏi lo lắng thay cho họ.
Đệ tử Kiếm Các hoảng loạn không thôi, cường giả đang âm thầm bảo vệ định ra tay.
Thế nhưng trước đó, có người đã ra tay trước.
Là người sở hữu Song Đồng - Kỷ Nguyên!
Hắn như thiên thần giáng trần, nhảy vọt vào chiến trường, chặn trước mặt Giang Thần.
"Không thể tác chiến đơn lẻ." Kỷ Nguyên nói.
Lời này vừa thốt ra, cả hội trường ồ lên náo động.
Xem ra, Vu tộc không định thừa nhận chiến thắng này của Giang Thần.
Nguyên nhân cũng như lúc đầu đã nói, lấy một địch hai chỉ có Kỷ Nguyên mới làm được.
"Có gì khác biệt, ta đã thắng." Giang Thần tất nhiên sẽ không câu nệ mấy quy tắc vớ vẩn này.
"Vì đó là quy tắc."
Kỷ Nguyên mặt không cảm xúc, ánh mắt như mặt hồ tĩnh lặng, trên người hắn không còn thấy nhân tính, chỉ còn lại thần tính.
Hắn như đang trần thuật lại thiên địa pháp tắc, hoàn toàn không định tranh luận với Giang Thần.
Nghĩ đến tâm tính của Giang Thần, không ít người bắt đầu căng thẳng, đoán xem trận đại chiến giữa hai người liệu có sớm xảy ra hay không.
Hai bên nhìn nhau, ai cũng không chịu nhường nhịn.
Giang Thần nắm chặt Đạo Kiếm chưa vào vỏ, kiếm khí cuồn cuộn.
Về điều này, Kỷ Nguyên không có bất kỳ phản ứng nào.
"Thua chính là thua."
Vào thời khắc mấu chốt, Lâm Thiên bại trận đã điều chỉnh thương thế, vội vã chạy đến, giao ra kim hoàn của mình.
Lâm Thiên Kiến nghiến chặt răng, rất không cam lòng, nhưng cũng làm theo, giao kim hoàn ra.
Điều này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của Kỷ Nguyên, ánh mắt hơi khó hiểu nhìn về phía hai người họ Lâm này.
Lâm Thiên Kiến và Lâm Thiên không nói thêm với hắn, quay trở về chỗ ngồi.
"Hai người này nhìn thấy hy vọng đánh bại Kỷ Nguyên ở trên người Giang Thần!"
"Trước đại nghĩa, hai người họ biết rõ nặng nhẹ."
"Nhân tộc là chủ nhân của Cửu Giới, không còn là lũ kiến hôi bị vạn tộc giẫm đạp như năm xưa nữa!"
Những người còn lại ban đầu khó hiểu, nhưng nhanh chóng nhận ra, tinh thần nhân tộc ai nấy đều phấn chấn.
Kể cả Giang Thần, nhận lấy kim hoàn của hai người, đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Ngay sau đó, Kỷ Nguyên quay về vị trí cũ, không nói một lời nào.
"Ngươi đã có thể đi vào tầng thứ một trăm của Tạo Hóa để đoạt bảo." Hậu Cầm trong Vu tộc sau khi tính toán kim hoàn Giang Thần đang có, nhắc nhở một câu.
"Vẫn là để lại cho người khác đi."
Giang Thần nói một câu đầy ẩn ý rồi quay về chỗ ngồi.
Đến đây, có thể khẳng định thần thể nhân tộc sẽ quyết chiến với Kỷ Nguyên.
Vô số người kích động, vô số người thấp thỏm.
"Giang Thần, ta không hề bại dưới tay ngươi về kiếm thuật, ngươi chỉ dựa vào sự mạnh mẽ của thần thể để chống đỡ kiếm thế của ta mà thôi!"
Bên tai vang lên giọng nói không cam lòng của Lâm Thiên Kiến.
"Vậy ngươi nên thấy may mắn vì mình vẫn còn sống." Giang Thần đáp lại một câu.
"Ý gì?" Lâm Thiên Kiến tỏ vẻ không hiểu.
Giang Thần nhìn về phía La Thành, nói: "Ngươi sẽ được chứng kiến kiếm đạo chân chính."
Nghe vậy, Lâm Thiên Kiến sững sờ, đứng lặng hồi lâu không động đậy.
"Ta nên gọi ngươi là Lộ Bình, hay là Giang Thần?"
Thượng Quan Như và Hàn Thông Nhi mỉm cười, giọng điệu lộ ra vài phần trách móc.
Dù sao cũng từng vào sinh ra tử, kết quả phát hiện Lộ Bình mà mình quen thuộc vốn không hề tồn tại.
"Tiểu thư Thượng Quan, Lộ Bình là ta, ta chính là Lộ Bình, không có gì khác biệt."
Giang Thần nói: "Pháp thân ở bên ngoài, chẳng qua là để tu hành tốt hơn mà thôi."
"Thủ đoạn này của ngươi xứng đáng gọi là đại thần thông." Thượng Quan Như thán phục.
Hàn Thông Nhi gật đầu tán đồng.
"Nhất Khí Hóa Tam Thanh", lúc đầu không cảm nhận được sự mạnh mẽ của nó.
Nhưng theo thời gian, nó đã khiến bước chân của Giang Thần không ai có thể ngăn cản.
"Long tộc bản nguyên, không phải thứ nhân tộc có thể sở hữu."
Đột nhiên, một giọng nói xa lạ truyền đến.
Giang Thần sững người, sau đó nhìn về phía Long Phi, lập tức nhìn thấy một đôi mắt đang tỏa ra ánh vàng kim.