Người đàn ông trung niên kia là cha của Đường Thiên Tuấn, một trụ cột của Đường gia, có tu vi Thiên Tôn đỉnh phong.
Ông ta nghe tin con trai yêu quý bị giết thảm, vội vã chạy đến Thần Võ thành, muốn nắm bắt tin tức đầu tiên.
Kết quả vừa đến chẳng được bao lâu thì biết tin có người mang tin tức tới tận cửa.
"Này các vị, kẻ đó ngay cả Tinh Tôn cấp của Kim Nhãn tộc còn không giết nổi, các người làm được sao?" Giang Thần tỏ vẻ không mấy yên tâm.
"Ngươi lấy đâu ra lắm lời vô ích thế!" Đường Minh tức giận nói.
"Nếu ta nói tin tức cho các người, kết quả các người chạy đi rồi bị hắn giết, chẳng phải đó là tội lỗi của ta sao?" Giang Thần nghiêm túc nói.
Nghe vậy, người của Đường gia cảm thấy cạn lời, kiểu người như thế này họ mới gặp lần đầu.
"Đường gia là bá chủ Chân Võ giới, gần một năm nay lại có thêm sự trợ giúp mạnh mẽ, cho nên không cần ngươi phải bận tâm. Dù chúng ta có chết hết thì cũng chẳng liên quan gì đến ngươi."
Ông nội của Đường Minh, cũng chính là người đứng đầu phân bộ này, Đường Ngao, cũng là Thiên Tôn đỉnh phong.
Trong mắt Giang Thần, đời này ông ta không còn hy vọng trở thành Tinh Tôn, đi đến bước này đã là cạn kiệt mọi tiềm năng rồi.
"Nếu đã như vậy, thì ta cũng yên tâm rồi."
Nói xong, dung mạo Giang Thần thay đổi, lộ ra "chân dung" thật sự.
Người Đường gia ban đầu còn ngơ ngác, sau đó nhận ra điều gì đó, liền liên tục lùi lại.
"Sao nào? Ta không những mang tin tức đến cho các người, mà còn đưa cả người đến đây, thù lao đã hứa đâu?" Giang Thần nói.
"Ngươi... ngươi... ngươi!"
Đường Ngao biết rõ hắn là Tinh Tôn, không dám cứng đối cứng, trong lòng kêu khổ.
"Còn ngươi nữa, chẳng phải nói muốn giết người thân bạn bè của ta sao? Tại sao bây giờ lại sợ hãi như vậy?"
Giang Thần nhìn Đường Minh đang tái mét như thấy quỷ, cảm thấy buồn cười.
Đường Minh chỉ là một Võ Tôn nhỏ bé, càng không phải đối thủ của hắn.
"Các người phát lệnh truy nã ta, ta tự mình tìm đến tận cửa, phản ứng này của các người thật sự khiến người ta thất vọng đấy." Giang Thần nói.
Thậm chí cả người đàn ông trung niên đang đằng đằng sát khí cũng quên mất việc báo thù, vô thức lùi bước về sau.
"Nói đi, Đường gia các người có sự trợ giúp mạnh mẽ nào, nếu còn tiếp tục im lặng, ta bắt đầu khai sát giới đây." Giang Thần nói.
"Chúng ta... Đường gia chúng ta có mối quan hệ tốt với Linh tộc ở Trung Tam giới!" Đường Ngao phản ứng nhanh nhất, nói.
Giang Thần bỗng nheo mắt lại, hắn chú ý thấy lúc đối phương nói chuyện, có một đạo thần hồn đã chạy thoát ra ngoài, là đi tìm viện binh.
Giang Thần vờ như không biết, cười lạnh một tiếng: "Vậy sao? Linh tộc ở Linh vực chẳng phải sắp bị giết sạch rồi ư?"
Nghe hắn hiểu biết về Trung Tam giới không ít, Đường Ngao không dám tùy tiện mở miệng, tránh để lộ sơ hở.
Phải cầm cự đến khi viện binh tới!
Ôm suy nghĩ đó, Đường Ngao hỏi: "Rốt cuộc ngươi có thù oán gì với Đường gia chúng ta, trong danh sách kẻ thù của Đường gia không hề có tên ngươi."
"Ồ? Hóa ra Đường gia các người còn có danh sách kẻ thù cơ à, thú vị thật đấy."
Giang Thần nhún vai, cảm thấy cần phải gây áp lực.
"Các người phát lệnh truy nã hóa ra là để tìm ta tán gẫu, tiếc là ta không có tâm trạng đó."
"Cuồng vọng!"
Đột nhiên, người đàn ông trung niên phía sau hắn quát lớn: "Ngươi tưởng mình đã vô địch thiên hạ rồi sao? Dám ngang ngược như vậy, thật sự coi Đường gia ta là dễ bắt nạt à?"
Nói xong câu này, ông ta lùi ra ngoài cửa.
Cùng lúc đó, vô số luồng khí tức mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống, rơi ngoài cửa.
"Chính là kẻ này đã tàn sát Kim Nhãn tộc sao?"
"Kim Nhãn tộc hạ mình quá thấp, tuy nói là đáng đời, nhưng tôn nghiêm của Cổ tộc không phải thứ mà nhân tộc có thể tùy ý chà đạp."
"Hôm nay ngươi tự chui đầu vào lưới, không thoát được đâu."
"Nhân tộc, giết!"
Bốn cường giả Cổ tộc khác nhau, chiến lực trung bình còn mạnh hơn cả Tây Ngang.
"Ha ha ha ha!"
Đường Minh cũng lủi nhanh ra sau lưng đám Cổ tộc, đắc ý nói: "Đồ ngu xuẩn, có cơ hội không ra tay, lại còn bày đặt làm màu, giờ thì hối hận rồi chứ?"
Giang Thần quay đầu nhìn Đường Ngao, cười lạnh: "Hóa ra đây là sự trợ giúp của các người."
Đường Ngao hừ lạnh một tiếng, khí thế cũng đầy đủ.
"Nhưng vấn đề là các người không có cơ hội chạy thoát đâu, giờ tính sao đây?" Giang Thần hỏi một câu, trong mắt lóe lên tia hàn mang.
"Có thể kéo một cường giả trẻ tuổi như ngươi làm vật chôn cùng, cũng không lỗ." Một vị trưởng lão Đường gia lạnh lùng nói.
"Chậc chậc chậc, tiếc là các người phải thất vọng rồi."
Giang Thần tạm thời chưa ra tay với họ, làm vậy quá rẻ rúng cho những kẻ này.
Hắn muốn phá tan lòng tin và quân bài tẩy của đám người này.
"Nhân tộc, chúng ta đang nói chuyện với ngươi đấy!"
Đám Cổ tộc ở cửa thấy Giang Thần không đáp lại, từng tên đều nổi trận lôi đình.
"Các người là cái thá gì mà đòi nói chuyện với ta!?" Giang Thần vặn hỏi.
Định kiến là không tốt, nhưng Giang Thần đã không còn chút thiện cảm nào với đám Cổ tộc tự cho mình là cao quý này.
Bốn cường giả Cổ tộc giận dữ, bọn chúng trong tộc mình đều còn trẻ, tương đương với thiên tài trẻ tuổi của nhân tộc, đang lúc huyết khí phương cương.
Bị một nhân tộc sỉ nhục, chỉ có thể dùng máu của hắn để rửa sạch.
Người Đường gia thấy Giang Thần không biết sống chết như vậy, rất vui lòng được thấy cảnh này.
"Ra đây một trận chiến."
Đám Cổ tộc không vào cửa ra tay, ngược lại lùi ra chỗ trống, chờ Giang Thần đi ra.
Điều này khiến người Đường gia vô cùng lo lắng, sợ Giang Thần chạy mất.
May mà Giang Thần không làm thế, sải bước đi ra cửa, buồn cười nói: "Các người định lên từng tên, hay là cùng lên một lượt?"
Câu này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, người Đường gia càng thêm yên tâm.
"Nhân tộc, ngươi có thể toàn thân trở ra sau khi gây náo loạn ở Hoàng Kim thuyền, chứng tỏ ngươi đã đối phó được với chiến lực mạnh nhất trên thuyền là Tây Ngang."
"Nhưng Tây Ngang trong Cổ tộc chẳng đáng nhắc tới, Kim Nhãn tộc cũng không giỏi chiến đấu, ở đây bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể dùng một tay giết hắn."
"Cho nên ngươi đừng tự cho mình là ghê gớm, không phân biệt được tình thế."
Cân nhắc việc Giang Thần có thể không biết sự lợi hại của chúng nên mới như vậy, bốn tên Cổ tộc lên tiếng.
"Rồi sao nữa? Các người nói câu này là muốn ta lộ ra vẻ sợ hãi và hoảng loạn, rồi cầu xin tha mạng sao?"
Giang Thần bước từng bước lên phía trước, phớt lờ ánh mắt muốn giết người của chúng, cười lạnh: "Có phải rất khó chấp nhận khi một nhân tộc dám đối mặt với các người như vậy, cảm thấy bị xúc phạm và sỉ nhục đúng không?"
Những lời này nói trúng tâm tư của đám Cổ tộc.
"Ngươi đúng là không thấy quan tài không đổ lệ!"
Người của Cổ tộc không ngồi yên được nữa, một tên có thân hình vạm vỡ như trâu mộng bước ra.
Da hắn đen sạm, cơ bắp tràn đầy sức bùng nổ, như một tòa tháp sắt, chỉ riêng chiều cao đã đạt tới hai mét ba.
Thoạt nhìn khó thấy được đặc điểm Cổ tộc của hắn ở đâu, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy khi hắn tức giận, mạch máu dưới da như nham thạch chảy dưới lòng đất, vô cùng nổi bật.
Hai bên má hắn có vân hoa đối xứng, cũng có huyết quang đang biến đổi.
Hắn thở ra một hơi, mũi có thể phun ra tia lửa.
"Viêm Thần tộc!"
Giang Thần khá am hiểu về Cổ tộc, liếc mắt đã nhận ra thân phận đối phương.
Trong hệ thống đẳng cấp rộng lớn của Cổ tộc, địa vị của Viêm Thần tộc đã coi là rất cao.
Tên Viêm Thần tộc này đầy sát khí, khuôn mặt thô kệch vô cùng đáng sợ.
Hắn tung một quyền, toàn thân nóng hừng hực, cả người bốc lên một ngọn lửa rực cháy.
Lời tác giả: Hôm nay sáu chương.