Giang Thần từ trong ký ức biết được, Ninh phủ chia làm bốn viện Đông, Nam, Tây, Bắc. Đông viện là nơi hắn đang ở hiện tại, cũng là nơi ở của mỗi người thừa kế Ninh phủ. Ba viện còn lại đều là của anh em phụ thân hắn, tức là các chú bác của hắn.
Tây viện là nơi nhị thúc ở, tuy nhiên ông ta và phụ thân hắn là anh em cùng cha khác mẹ, quan hệ hai bên vốn chẳng tốt đẹp gì. Hiện tại phủ chủ Ninh phủ là gia gia của Ninh Thần, nhưng từ sau chuyện ở Hắc Long Thành xảy ra, ông chưa từng xuất hiện, nói là đang dưỡng bệnh, không gặp bất cứ ai.
Lúc này, Tây viện đang khí thế hung hăng, ý đồ bất thiện.
"Đại nương khỏe."
Một thanh niên chừng mười bảy mười tám tuổi không chút kiêng dè xông vào, y phục gấm trắng, dáng người thẳng tắp, diện mạo bất phàm, nhưng hai cánh môi mỏng mím chặt lại lộ ra vẻ cay nghiệt đầy áp bức.
"Ninh Kiến, là ngươi dẫn người xông vào Đông viện?" Cao Nguyệt lạnh lùng nói, trên người ẩn hiện uy nghiêm vô hình.
Giang Thần ở bên cạnh thầm đoán mẫu thân mình tuyệt đối không phải người phụ nữ bình thường.
Thế nhưng Ninh Kiến không nhìn ra, cười khẽ: "Đại nương, Đông viện vốn là nơi ở của người thừa kế tiếp theo của Ninh phủ, nay đại bá bị bắt, Ninh Thần bị phế, mạch của đại bá đã không còn ai, chẳng lẽ không nên dọn chỗ ra sao?"
"Dọn ra?" Giang Thần không ngờ mình vừa đến thế giới này đã gặp phải chuyện như vậy.
Ninh Kiến này lớn lên cùng Ninh Thần trước kia, nhưng quan hệ luôn không tốt, cái gì cũng muốn so bì với Ninh Thần. Dù cho không so lại, cũng sẽ dùng đủ loại lời lẽ mỉa mai khiêu khích.
"Ngươi nói dọn là dọn sao?" Cao Nguyệt hỏi.
"Đại nương, đạo lý rất đơn giản, đại bá không ở đây, vị trí gia chủ không thể truyền cho kẻ phế nhân bị tước đoạt kinh mạch này. Dù người có sinh thêm một đứa nữa, cũng phải là dòng giống của đại bá, mà đại bá thì đang bị giam ở Hắc Long Uyên rồi."
"Láo xược!"
Nghe hắn thản nhiên nói về chuyện đau lòng của mình, Cao Nguyệt đột ngột đứng dậy, tay áo vung lên, một luồng kình phong quét ngang mặt đất lao đi.
Ninh Kiến không hề có sức phản kháng, người đã bị thổi bay ra ngoài cửa.
"Đại nương, người..." Ninh Kiến bị dọa không nhẹ, hắn luôn coi Cao Nguyệt là phụ nữ bình thường, không ngờ bà lại có thực lực như vậy.
Giang Thần cũng rất kinh ngạc, trong ký ức, mẫu thân gả vào Ninh phủ chưa từng ra tay lần nào.
"Đây ít nhất là thực lực của Thần Du cảnh." Giang Thần chưa từng tu luyện, nhưng nhãn lực lại cực kỳ tốt.
Dù là ở vị diện thế giới nào, phàm nhân muốn có được sức mạnh đều là hấp nạp linh khí thiên địa tụ vào bản thân, không ngừng trở nên mạnh mẽ. Trong quá trình này, sự mạnh yếu được phân chia theo một hệ thống cảnh giới.
Tại Cửu Thiên đại lục, những cảnh giới quen thuộc là Ngưng Khí cảnh, Tụ Nguyên cảnh, Thần Du cảnh, Thông Thiên cảnh.
Ngưng Khí cảnh là sự khởi đầu của mỗi người, tụ linh khí thiên địa hóa thành chân khí lưu trữ trong cơ thể, từ một đến chín, cho đến khi chân khí đạt tới cửu trọng thiên đỉnh điểm, bước thêm một bước nữa sẽ đạt tới Tụ Nguyên cảnh.
"Chuyện của người lớn, không tới lượt đứa trẻ như ngươi lên tiếng! Thực sự muốn chúng ta dọn đi, thì hãy để cha ngươi tới đây!" Cao Nguyệt không chút nể tình quở trách.
Ninh Kiến không hề rời đi, con ngươi xoay chuyển, nói: "Đại nương, có lẽ thái độ của con có vấn đề, nhưng con nói sai chỗ nào sao? Dù người có giết con, cũng không thay đổi được sự thật là Đông viện đã suy tàn."
Lời này rất độc địa, Cao Nguyệt không biết nên phản bác thế nào, bả vai khẽ run lên.
Giang Thần biết mình nên làm gì đó, bèn xuống giường, lớn tiếng nói: "Ninh Kiến, ta có phải phế nhân hay không, không tới lượt ngươi định nghĩa."
"Ninh Thần, hóa ra tỉnh rồi sao? Thần mạch của ngươi bị đoạt, kinh mạch còn sót lại không thể chống đỡ ngươi tu luyện, còn có thể đạt được thành tựu gì chứ?"
Hắn không cho Giang Thần cơ hội nói chuyện, lại nói: "Ta hiện tại là Ngưng Khí cảnh thất trọng thiên, ngươi trước kia là cửu trọng thiên, nhưng giờ cũng chỉ là nhị trọng thiên mà thôi!"
Ninh Thần trước kia từng đạt tới cửu trọng thiên, nhưng sau khi xảy ra chuyện bị đoạt mạch, chân khí theo đó thất thoát, cảnh giới hiện tại đã rơi xuống Ngưng Khí cảnh nhị trọng thiên.
"Đây chỉ là tạm thời, dù sao Đông viện thế nào, cũng không tới lượt ngươi ở đây ồn ào!" Giang Thần quát lên.
Ninh Kiến tức giận, đột nhiên lại cười lên, quỷ dị nói: "Nửa tháng nữa là Đông Liệp, ngươi đã trưởng thành, phải tham gia. Với trạng thái hiện tại của ngươi, đến lúc đó mọi người sẽ biết ngươi có bị phế hay không."
"Vậy sao? Vậy thì đến lúc đó cứ chờ xem." Giang Thần không phải muốn tranh cãi thắng thua với đối phương, mà là muốn đuổi tên đáng ghét này đi.
"Miệng cứng!"
Ninh Kiến bĩu môi, phất tay áo bỏ đi. Hắn không vội nhất thời, như vừa nói, Đông Liệp sắp bắt đầu rồi. Đó mới là lúc vở kịch hay được diễn ra.
Giang Thần năm nay mười sáu tuổi, đã trưởng thành, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sắp tham gia Đông Liệp lần đầu tiên. Thế nhưng, đúng như Ninh Kiến nói, trạng thái hiện tại của hắn quả thật chẳng khác gì phế nhân. Tại Đông Liệp, nếu không đạt tới Ngưng Khí cảnh lục trọng thiên, sẽ vô cùng nguy hiểm.
Ninh Kiến vừa đi, Cao Nguyệt mệt mỏi ngồi xuống.
"Mẫu thân, người yên tâm đi, con tuyệt đối sẽ không nhường Đông viện đâu." Giang Thần vừa nói vừa quan sát sắc mặt mẫu thân, không khỏi cảm thấy nghi hoặc.
Cao Nguyệt phát hiện con trai mình đã có thay đổi so với trước kia, giống như trưởng thành chỉ sau một đêm. Nhưng nghĩ lại cũng phải, trả cái giá lớn như vậy, cũng nên trưởng thành rồi. Cao Nguyệt đắng chát nghĩ.
"Mẫu thân yên tâm, con nhất định sẽ cứu phụ thân ra ngoài!" Giang Thần lại nói.
Cao Nguyệt mở to đôi mắt, không thể tin nổi nhìn sang, thứ bà nhìn thấy trên mặt con trai chính là sự kiên định chưa từng có.
Cơ thể này của Giang Thần hiện tại, kinh mạch yếu ớt không chịu nổi, cảnh giới giảm xuống Ngưng Khí cảnh nhị trọng thiên. Nhưng không sao cả, vì Giang Thần đã không còn là Ninh Thần trước kia nữa.
Hắn đến từ Thánh Vực Lăng Thiên Điện, bí tịch bảo điển nhiều vô kể, quan trọng hơn là hắn đã thuộc nằm lòng. Lý do lúc trước ghi nhớ những thứ mình không dùng được là để hiểu rõ điểm mạnh điểm yếu, nhằm hỗ trợ khi người bên cạnh chiến đấu. Không ngờ có ngày lại có thể tu luyện!
---❊ ❖ ❊---
Ninh phủ không phải là phủ đệ đơn giản được bao quanh bởi bốn bức tường, diện tích của phủ là cả một tòa sơn thành. Bốn viện được xây dựng tại vị trí tương ứng với hướng của thành trì. Lúc này, Ninh Kiến trở về Tây viện, kể lại chuyện vừa xảy ra cho cha hắn, cũng là chủ nhân Tây viện - Ninh Thiên Hùng.
"Con nhi vô dụng, không thể đuổi được bọn họ."
"Vốn dĩ cũng không nghĩ sẽ thành công, không cần để ý. Mục đích là thăm dò phản ứng của gia gia con, chỉ là người phụ nữ kia có tu vi thật khiến người ta bất ngờ."
Ninh Thiên Hùng là một người đàn ông trung niên vô cùng vạm vỡ, mặc thú bào, gương mặt vuông vức, để râu, đầy vẻ hoang dã, đôi mắt sáng như đuốc. Ông ta không nhận ra Cao Nguyệt mạnh đến mức nào, dù sao con trai ông ta mới chỉ ở Ngưng Khí cảnh, ai cũng có thể thổi bay.
"Thăm dò phản ứng của gia gia?" Ninh Kiến tò mò nhìn sang.
"Đông viện không người, vì sự phát triển của Ninh thị, gia gia con đương nhiên hy vọng ta kế thừa Ninh phủ. Nhưng lại sợ người khác bàn tán, lại sợ làm lạnh lòng những người ở Đông viện, nên cứ đóng cửa không ra, không gặp bất cứ ai. Lúc này, Đông viện chủ động nhường lại là tốt nhất."
Ninh Kiến tức giận nói: "Nhưng xem ra, tên Ninh Thần đó không cam tâm!"
"Không cam tâm thì đã sao? Chúng ta cứ gặm nhấm sản nghiệp của Đông viện từng chút một, dù sao cũng đều là của Ninh phủ, gia gia con sẽ không có ý kiến gì. Còn về tên Ninh Thần đó... Kiến nhi, nửa tháng nữa là Đông Liệp, đến lúc đó con hãy thể hiện cho tốt, khiến tên Ninh Thần đó không còn mặt mũi nào, rồi ta sẽ nhân cơ hội thỉnh cầu gia gia con, sau đó chúng ta có thể dọn vào Đông viện."
"Cha yên tâm, con đảm bảo sẽ thành công."
Ninh Kiến rất tự tin, Giang Thần hiện tại đối với hắn không hề có bất kỳ sự đe dọa nào.