"Có muốn gia nhập đội ngũ của ta không? Đều là những cường giả tại khu vực thứ ba, xứng đáng với thực lực của ngươi đấy." Y Á nói.
"Ta là kẻ rắc rối quấn thân, đã quen đi lại một mình rồi." Giang Thần đáp.
Y Á khẽ cười: "Lý do từ chối này của ngươi ở khu vực thứ ba chẳng có chút thành ý nào cả, ai cũng biết khu vực thứ ba hiện tại không thể hành động đơn độc được."
Ồ?
Giang Thần vẫn chưa biết chuyện này.
Thấy hắn thực sự không biết, Y Á liền kể cho hắn nghe nguyên do.
Huyết tộc tại khu vực thứ ba không còn là những con cừu non chờ bị săn giết nữa, mà chúng đều có tổ chức và kế hoạch cụ thể.
Một người bay trên không trung, không biết chừng sẽ bị nhắm đến, từ đó rơi vào vòng vây.
"Chẳng phải ngươi cũng đang đi một mình sao?" Giang Thần tò mò hỏi.
"Ta đang tham ngộ một chiêu kiếm, cần một chút áp lực, trước lúc hoàng hôn sẽ quay về."
Nói đến đây, Y Á cũng nhớ tới việc của mình, bèn bảo: "Ngươi cứ suy nghĩ trước đi, nếu đã quyết định xong thì đến khu an toàn tìm ta."
"Được." Giang Thần nhận lời ngay.
Khi hai người sắp chia tay, hắn chợt nghĩ ra điều gì đó liền gọi đối phương lại: "Chiêu kiếm mà ngươi nói, có phải là chiêu vừa dùng để giết Huyết Vương không?"
"Ừm, vẫn chưa hoàn toàn thành công." Y Á cũng không giấu giếm hắn.
"Ta nghĩ là..." Giang Thần định nói ra điều mình vừa quan sát được.
"Tham ngộ quan trọng nhất là tự mình mày mò, một khi thành công sẽ hưởng lợi cả đời. Nếu đã quen được người khác chỉ điểm và giúp đỡ, thì không thể nào chạm tới đỉnh cao được." Y Á lên tiếng ngăn hắn lại.
Nghe vậy, Giang Thần gật đầu, thiện cảm dành cho người phụ nữ này tăng lên không ít.
Ngay sau đó, hắn quay lại chiến trường lúc nãy, tìm thấy Vạn Nhân Long đang xử lý vết thương.
Sau khi biết được lý do đốt nến từ miệng hắn, Giang Thần lắc đầu, khuyên đối phương nên tập làm quen với điều đó.
"Ngươi có vẻ như rất có kinh nghiệm nhỉ?" Vạn Nhân Long thấy dáng vẻ kẻ đi trước của hắn thì khá tò mò.
Chẳng lẽ Giang Thần cũng thường xuyên giúp người khác rồi bị phản bội?
Giang Thần chỉ cười không đáp, không muốn nói thêm.
"Khu vực thứ ba quá nguy hiểm, dựa vào một người là hoàn toàn không đủ, chi bằng chúng ta lập đội đi." Vạn Nhân Long đề nghị.
Lời này nhắc nhở Giang Thần, thế là hắn kể lại chuyện vừa rồi.
"Y Á? Người phụ nữ xếp hạng ba mươi sáu trên Thánh Chủ Bảng đó sao?" Không ngờ Vạn Nhân Long lại biết danh hiệu của đối phương.
Sau một hồi trò chuyện, Giang Thần biết được Y Á đến từ một Giới Tử thế giới cường đại của Nhân tộc, không chỉ gia thế kinh người mà thực lực bản thân cũng không hề tầm thường.
Giới Tử thế giới có hàng trăm hàng ngàn, lớn nhỏ khác nhau, là nơi cư ngụ của các tộc sinh linh. Mỗi Giới Tử thế giới đều có sự phân chia mạnh yếu.
Long Giới và Yêu Giới thì không cần bàn cãi, còn về phía Nhân tộc, cũng có một Giới Tử thế giới đang lớn mạnh dần lên. Đó chính là Thiên Hồng thế giới, Vạn gia chính là đến từ nơi đó, thuộc về một thế lực không hề yếu. Thế nhưng gia tộc của Y Á có thể nói là thống lĩnh cả Vạn gia. Vì vậy, gọi Y Á là người được vạn chúng chú mục cũng không quá lời.
"Đao Kiếm Minh mà cô ấy cùng người khác sáng lập chỉ thu nhận thiên tài trong số các thiên tài, ngươi có thể được công nhận thì đúng là chưa từng có tiền lệ." Vạn Nhân Long không kìm được mà thốt lên, sau đó giải thích thêm: "Ta nói chưa từng có tiền lệ là ý chỉ ở giai đoạn Võ Hoàng sơ kỳ."
Không phải ai cũng có thể sở hữu chiến lực như Giang Thần khi mới ở Võ Hoàng sơ kỳ.
"Vậy ta nên trân trọng cơ hội này sao?" Giang Thần cũng có chút động lòng.
"Tất nhiên! Đao Kiếm Minh thường xuyên ra vào những nơi hiểm địa ở khu vực thứ ba, không chỉ thu hoạch được nhiều Thánh Nguyên mà còn đi thám hiểm các di tích nữa." Vạn Nhân Long hào hứng nói.
Hắn không còn nhắc đến chuyện lập đội với Giang Thần nữa, cũng không dám mơ tưởng đến việc gia nhập Đao Kiếm Minh. Vạn Nhân Long dự định trước tiên sẽ đến khu an toàn để tìm đội ngũ phù hợp với mình.
"Những kẻ bỏ chạy lúc nãy đã tiêu hao quá nhiều, nguyên khí đại thương, chắc chắn cũng sẽ đến khu an toàn." Hắn không quên nhắc nhở Giang Thần: "Ở khu vực thứ ba, chỉ có một khu an toàn duy nhất!"
"Vậy thì đến đó thôi!"
Giang Thần cũng không định dễ dàng bỏ qua cho những kẻ đó, hai người liền hướng về phía khu an toàn.
Không lâu sau, cả hai phát hiện phía xa có một luồng hào quang phóng lên cao, chạm thẳng tới tận mây xanh.
Giang Thần nhận ra đó là kiếm mang của Y Á, đã có sự thay đổi rõ rệt, xem ra nàng đã thành công.
"Xem ra khu vực thứ ba này cũng khá thú vị đấy." Giang Thần bắt đầu cảm thấy mong chờ khu an toàn kia.
Là khu an toàn duy nhất, nó nằm ngay trung tâm khu vực thứ ba. Dưới sự bảo hộ của Thánh Linh, Huyết tộc sẽ không thể xâm phạm nơi này. Khu an toàn không nằm ngoài dự đoán, được xây dựng thành một tòa thành trì.
Có lẽ vì chỉ có duy nhất một tòa, nên khu an toàn náo nhiệt hơn Giang Thần tưởng tượng rất nhiều.
"Những Thánh Chủ đã chết sẽ sớm có người mới được đưa vào, thậm chí một số nơi Thánh Linh không công nhận Thánh Chủ, liền lợi dụng quy tắc để đưa thêm người vào thử luyện." Vạn Nhân Long giới thiệu với hắn: "Khu vực thứ tư và thứ năm mới thực sự khốc liệt, nghe nói các Võ Thánh cũng đang tận dụng cơ hội này để vào thử luyện, tất nhiên, chỉ có thể là Võ Thánh trẻ tuổi."
Cái gọi là Võ Thánh trẻ tuổi, ý chỉ những vị Võ Thánh vẫn còn đầy nhiệt huyết, vẫn tồn tại không gian để tiến bộ.
Giang Thần gật đầu, hắn muốn đến khu vực thứ năm để mở mang tầm mắt.
Khi đáp xuống trong thành, hắn nhận ra những gì Y Á nói về khu vực thứ ba đều là thật. Khắp nơi đều có thể thấy các đội ngũ đang chiêu mộ thành viên mới. Một số đội ngũ tuyên bố với bên ngoài là muốn đi đến những nơi có Huyết Hoàng ở khu vực thứ ba để lịch luyện, chiêu mộ những cường giả có dũng khí.
"Đây chẳng phải là Nhị thiếu gia của Vạn gia sao? Vạn gia các ngươi thật kiên cường đấy, bị đánh tàn một kẻ là ngay lập tức có kẻ thứ hai tới."
Đúng lúc Giang Thần và Vạn Nhân Long đang đi trong thành, một giọng nói chói tai vang lên.
Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, Giang Thần thấy một nam tử, ngũ quan đoan chính, thân hình trung bình. Chỉ là thái độ khi nói chuyện khiến người khác không nhịn được mà căm ghét.
Nghe thấy lời này, Vạn Nhân Long nghiến chặt răng, cơn giận khiến gương mặt hắn vặn vẹo. Đây là lần đầu tiên Vạn Nhân Long kích động đến thế.
Giang Thần trước đó cũng từng tò mò, Vạn Nhân Long là nhị ca của Vạn Nhược Hề, vậy đại ca của hắn đâu rồi? Bây giờ thì đã biết câu trả lời.
"Chậc chậc chậc, lần này còn dẫn theo một tên Võ Hoàng sơ kỳ đến đây sao? Là chê mình chết chưa đủ nhanh à?"
Tên kia lại chĩa mũi nhọn vào Giang Thần, dùng hắn để kích động Vạn Nhân Long.
Khi bước vào khu vực thứ hai, Tinh Tôn gần như không thấy đâu, khu vực thứ ba lại càng không cần phải nói, toàn bộ đều là Võ Hoàng. Võ Hoàng sơ kỳ đương nhiên là tồn tại yếu nhất.
"Liễu Trần Phong! Cút đi cho ta!" Vạn Nhân Long mắng.
"Còn biết nổi giận à? Chẳng lẽ những gì ta nói không phải là sự thật sao?"
Kẻ tên Liễu Trần Phong không những không rời đi mà còn được đà lấn tới, tiến lại gần trước mặt hai người.
"Ở khu an toàn, không được phép động thủ." Hắn đắc ý gào lên.
"Ồ? Thánh Linh đâu có nói ở khu an toàn không được động thủ." Giang Thần nói.
"Ha ha ha, Thánh Linh cũng đâu có bảo một tên Võ Hoàng sơ kỳ như ngươi chạy đến đây chịu chết? Đây là quy định chung, ngươi dám vi phạm chính là phạm đại kỵ." Liễu Trần Phong nhìn thẳng vào hắn, thách thức.
"Ồ? Hóa ra là vậy."
Giang Thần như thể không nghe ra sự mỉa mai của đối phương, gật đầu bừng tỉnh.
Liễu Trần Phong đang định cười nhạo hắn, kết quả lời còn chưa kịp thốt ra, một cái bóng đen đã ập tới trước mắt. Đồng tử co rút lại ở giây cuối cùng, hắn nhìn rõ đó là một nắm đấm, nện thẳng vào mặt mình.
Bốp một tiếng, sức mạnh khổng lồ đánh cho hắn hoa mắt chóng mặt, ngã gục xuống đất không gượng dậy nổi.