Khác với Giang Thần không biết gì về Trừ Ma Điện, Đỗ Dũng Ba lại biết khá nhiều tình hình nơi đây.
"Nhiều người ra vào Ma Uyên như vậy, vì sao người biết đến Trừ Ma Điện lại không nhiều?" Vì tò mò, Giang Thần bèn hỏi.
"Cường giả cấp Võ tự chỉ cần tin tức linh thông đều sẽ nghe ngóng được về Ma Uyên, sau đó mới biết đến sự tồn tại của Trừ Ma Điện."
"Ngoài ra, Trừ Ma Điện vô cùng khiêm tốn, hầu như đứng ngoài thế sự, không có chuyện gì để người ta bàn tán cả." Đỗ Dũng Ba nói: "Sở dĩ chúng ta biết được Trừ Ma Điện là do một người bạn từng gặp trong cấm địa kể lại."
Giang Thần gật đầu đã hiểu.
Trừ Ma Điện chưa bao giờ công khai tuyên truyền về mình, đều dựa vào sự truyền miệng của người khác, chỉ những vòng tròn nhất định mới biết đến.
Hơn nữa, dù có người biết đến Trừ Ma Điện cũng sẽ thấy chẳng có gì đáng để bàn luận.
Trừ Ma Điện cứ tồn tại theo cái cách tách biệt với thế giới như vậy.
"Giang Thần, huynh nhìn chỗ này xem."
Sau khi trò chuyện, hai bên đã trở nên thân thiết, gọi thẳng tên nhau, không còn quá nhiều khách sáo.
Ở phía bên kia quảng trường có một vách đá phẳng lì do người ta đẽo gọt mà thành.
Trên vách đá có ba chữ lớn: Trừ Ma Bảng.
Giang Thần mỉm cười, xem ra Trừ Ma Điện cũng không hoàn toàn vứt bỏ cái lối cũ của Thánh Viện.
Vẫn còn nhớ khi hắn gia nhập Thánh Viện ở Cửu Thiên Giới, nơi đó cũng có hai tấm bảng xếp hạng.
Trảm Yêu, Trừ Ma.
Gộp lại chính là Trảm Yêu Trừ Ma.
Không ngờ Trừ Ma Điện lại bảo lưu được truyền thống này.
Trên Trừ Ma Bảng có hơn trăm cái tên, toát ra khí tức cổ xưa.
Không chỉ là dấu vết trên mặt đá, mà những cái tên này đều nằm trên các điểm giao nhau dọc ngang như bàn cờ.
Nếu thứ hạng thay đổi, cái tên sẽ di chuyển như quân cờ trên bàn cờ vậy.
Đây là cách làm thịnh hành từ mấy trăm năm trước.
Hiện nay người ta đều kết hợp kết giới và linh trận, bảng xếp hạng có linh tính, tự động thay đổi.
"Lọt vào top hai mươi sẽ nhận được phần thưởng Huyền Nữ để lại; lọt vào top mười có cơ hội nhận được một trong ba mươi sáu môn thần thông, bảy mươi hai môn võ học." Đỗ Dũng Ba nói.
Ba mươi sáu thần thông, bảy mươi hai tuyệt học.
Những thứ này Giang Thần đã nghe danh từ lâu, thậm chí còn từng lĩnh giáo.
Không ngờ lại được truyền ra từ nơi này.
"Hửm?"
Giang Thần bỗng phát hiện ra, ba cái tên đứng đầu Trừ Ma Bảng đều đang để trống.
"Nghe đồn nếu xếp vào top ba thì có khả năng nhận được sự chỉ dẫn truyền thừa của Huyền Nữ." Lần này Đỗ Dũng Ba đã rút kinh nghiệm, không nói là di tích mà là truyền thừa.
"Trừ Ma Bảng là của Trừ Ma Điện, chẳng liên quan gì đến Huyền Nữ cả." Giang Thần khẽ nói.
Đỗ Dũng Ba hiểu ý câu nói này, ý bảo Trừ Ma Điện cố tình để trống top ba để khích lệ người khác đến Ma Uyên rèn luyện.
"Nhưng mà, Huyền Môn có thể giúp người vào trong đạt được sự thăng tiến, còn có thể xếp hạng thời gian thực, điều này không giả chứ?"
Đỗ Dũng Ba vẫn ôm hy vọng, nhỡ đâu mà nhận được truyền thừa của Huyền Nữ thì trong thời đại lớn này, đúng là phát tài rồi.
Giang Thần cười không đáp, mục đích của hắn không phải là cái này.
Hắn nảy sinh hứng thú nồng nhiệt với Huyền Môn, đi tới bên cạnh khung cửa, vươn tay ra.
Khung cửa làm bằng ngọc thạch lạnh buốt, ngoài ra không có gì đặc biệt.
Xem ra trước khi mở ra, áo nghĩa của Huyền Môn sẽ không hiển lộ.
Nếu không thì Trừ Ma Điện cũng sẽ không cho phép người khác tùy ý chạm vào.
Hắn thu tay về, tất cả mọi người kể cả chính hắn đều không chú ý tới nơi lòng bàn tay vừa chạm vào, bên trong ngọc thạch phát ra ánh sáng kỳ lạ.
Ngay sau đó, Giang Thần định quay về đình viện.
Không ngờ trên đường về, có đệ tử Trừ Ma Điện tới nói Huyền Thanh sư tỷ mời hắn qua đó.
Huyền Thanh sư tỷ?
Giang Thần nhíu mày, chẳng phải đây là hậu nhân của Huyền Nữ kia sao?
"Không phải là muốn gây phiền phức đấy chứ?"
Đỗ Dũng Ba có chút không yên tâm, bảo Giang Thần đừng đi.
Nhưng Giang Thần cảm thấy không phải, ra hiệu cho người kia dẫn đường.
Chẳng bao lâu sau, Giang Thần tới sâu trong đảo, nơi này yên tĩnh hơn bên ngoài nhiều, là nơi ở của thành viên nội bộ Trừ Ma Điện.
Trong một tòa viện xây bên vách núi, Giang Thần gặp được hậu nhân của Huyền Nữ này.
Vẫn như lúc nãy, vẫn đẹp đẽ động lòng người, nhất là trong phòng ánh sáng lờ mờ càng làm cho làn da nàng thêm trắng trẻo.
"Huyền Thanh cô nương."
Giang Thần phát hiện khách đến chỉ có một mình mình, trong lòng không khỏi thấy hơi kỳ quặc.
"Giang Thần công tử, mời ngồi."
Huyền Thanh vốn không quan tâm đến mọi việc ở bên ngoài lúc nãy giờ mỉm cười.
Một cái nhíu mày một nụ cười, khuynh quốc khuynh thành.
Giang Thần đã hiểu được ý nghĩa của câu nói này.
"Huyền Thanh cô nương, hy vọng cô không phải dùng ta để đuổi hổ đón sói."
Tuy nhiên, Giang Thần sẽ không sa vào sắc đẹp, hắn nói thẳng vào vấn đề.
Hắn nhìn ra được Huyền Thanh không thích vị hoàng tử kia nhưng lại không thể từ chối.
Giờ đây trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, chỉ cần truyền ra chút tin đồn, đối phương có thể thoát thân, còn mình lại rước họa vào thân.
"Biểu hiện lúc nãy ở bên ngoài, Giang Thần công tử có vẻ không phải là người sợ phiền phức nhỉ." Huyền Thanh mím môi cười nói.
"Tự mình tìm phiền phức và người khác gây phiền phức cho mình, vẫn có sự khác biệt."
Giang Thần nói: "Huyền Thanh cô nương, Giang mỗ có việc quan trọng trong người, nếu là vì muốn kết giao bạn bè thì ta xin lỗi, đợi ta xử lý xong việc quan trọng sẽ tự phạt ba chén."
Hắn tỏ thái độ sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào.
"Công tử, vậy thì ta nói thẳng. Huynh có biết Thiên Tặng Chi Nữ không?" Huyền Thanh cũng không vòng vo, nói thẳng.
Giang Thần kinh ngạc, Tuyết Nhi của hắn chính là Thiên Tặng Chi Nữ, còn bị Thần Điện nào đó đón đi.
Nhưng đối phương nhắc đến chuyện này, chắc không phải là nói về Tuyết Nhi.
Bỗng nhiên, hắn phản ứng lại, Cửu Thiên Huyền Nữ chính là Thiên Tặng Chi Nữ.
"Xem ra công tử đã biết, vậy công tử cũng nên hiểu, Thiên Tặng Chi Nữ không chỉ có thể trở thành Thần Vương mà còn giúp người khác trở thành Thần Vương."
"Cái này ta hiểu, cô nương cứ nói tiếp đi."
Huyền Thanh gật đầu, nói: "Hậu đại của Huyền Nữ hầu như đều là nữ, lại có thuyết huyết mạch truyền thừa, nên vận mệnh quy túc của mỗi hậu nhân Huyền Nữ đều giống nhau."
"Không thể nào, danh tiếng của Cửu Thiên Huyền Nữ ở Huyền Hoàng Đại Thế Giới lẫy lừng như vậy, ai dám làm gì hậu nhân của Huyền Nữ?" Giang Thần không thể tưởng tượng nổi.
"Họ tất nhiên sẽ không công khai cướp đoạt chúng ta, nhưng từ lúc chúng ta sinh ra đến khi trưởng thành, những người xuất hiện bên cạnh chúng ta đã được định sẵn."
"Năm ta tám tuổi, ta nảy sinh tình cảm với một cậu bé đột nhiên xuất hiện, ngày hôm sau, cậu bé đó vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của ta."
"Một bàn tay vô hình thao túng vận mệnh của ta, khi nó giáng xuống, ta thậm chí còn không biết bàn tay này đến từ hướng nào."
Nói đến đây, Huyền Thanh đã lệ rơi đầy mặt.
Giang Thần há miệng, vẫn tiếp tục im lặng.
"Tất nhiên, quan trọng nhất là trước đây hy vọng thành Đế và thành Thần hầu như không có, mỗi một Huyền Nữ đều chỉ có thể chấp nhận số phận, thậm chí có những Huyền Nữ còn rất vui vẻ với điều đó."
"Nhưng thời đại lớn đã tới, ta không muốn như vậy, ta muốn tự mình nắm giữ vận mệnh của chính mình!"
Huyền Thanh đột ngột đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói ra tâm nguyện lớn nhất đời mình.