"Hắc Long Thành, gặp đại họa rồi!"
Người ngoài trong thành không khỏi nghĩ như vậy. Chiến thuyền trên không trung không nói một lời, đã hủy hoại tất cả những gì Hắc Long Thành tự hào nhất.
Công sự phòng thủ, ngọn núi thấp phía sau phủ Ninh, chính là bảo vật của Hắc Long Thành.
Công pháp võ học, kỳ trân dị bảo, cùng với những phòng luyện công dùng để bồi dưỡng đệ tử trong tộc.
Có thể nói, vũ khí phòng thủ mất đi còn có thể xây lại, nhưng ngọn núi thấp kia là tinh hoa tâm huyết tích lũy qua bao thế hệ của Hắc Long Thành.
Đó là kho báu của một phương thế lực.
Dưới một pháo này, tất cả hóa thành hư vô, không còn tồn tại.
"Người không liên quan, mau rời khỏi Hắc Long Thành, nếu không, hậu quả tự chịu."
Chiến thuyền không tiếp tục phát động tấn công, mà truyền đến một giọng nói.
Tô Thuyên trong lầu cao nghe vậy, trên mặt viết đầy vẻ không thể tin nổi.
Đúng lúc này, phủ Ninh cuối cùng cũng có động tĩnh. Tinh nhuệ của Hắc Long Thành đều xuất hiện, dưới sự dẫn dắt của Thành chủ Ninh Hải bay lên không trung.
"Kẻ nào tới đây! Hắc Long Thành ta có chỗ nào đắc tội sao? Xin hãy cho biết!"
Ninh Hải giận dữ, không còn vẻ trấn tĩnh như trước đây khi xuất hiện trước mặt người dân Hắc Long Thành, nhưng dù vậy, ông ta vẫn cố nén cơn giận.
Nắm đấm đủ cứng, thực lực đủ mạnh, thì dù có đánh tới tận cửa, người khác cũng phải phục tùng.
"Có chỗ nào đắc tội sao?"
Trên chiến thuyền vang lên một giọng nói, tiếp đó một bóng người từ trên boong tàu bay lên, đối diện với đội ngũ Hắc Long Thành, quát lớn: "Nhìn mặt ta cho kỹ, nói cho ta biết, giữa chúng ta có thù oán gì!"
"Giang Thần!"
Tại cuộc tỷ thí ở Thánh Viện năm xưa, khuôn mặt tuấn dật này đã sớm được người Hỏa Vực biết tới, cho nên rất nhanh đã có người nhận ra.
Mặc dù biết Giang Thần và Hắc Long Thành có thù, nhưng khi thấy hắn tới đánh Hắc Long Thành, mọi người vẫn cảm thấy không thể tin nổi.
Bất kể Giang Thần có phi thường đến đâu, thì giữa hắn và Hắc Long Thành vẫn luôn cách biệt một thứ.
Đó chính là nội tình. Hắc Long Thành là thế lực đã tồn tại gần ngàn năm, không phải ai muốn giải quyết cũng được, trừ khi thực lực đủ mạnh.
Từng có người nói, Giang Thần nếu thực sự muốn đối kháng với Hắc Long Thành, cần phải có mười năm, trong mười năm đó không ngừng trưởng thành.
Kết quả hôm nay lại hay, trực tiếp giết tới tận cửa.
Đám người Hắc Long Thành đang mù mịt thấy Giang Thần liền bừng tỉnh đại ngộ. Khuôn mặt cương nghị, nhuốm màu tang thương của Ninh Hải phủ đầy mây đen.
Những người phía sau ông ta ai nấy đều giận dữ.
Khi đã rõ kẻ địch là ai, họ không còn kiêng dè nữa.
Vốn dĩ họ còn lo lắng kẻ sở hữu chiến thuyền chắc chắn là một vị đại năng nào đó, nên mới dám giận mà không dám nói.
"Giang Thần, lúc trước đáng lẽ nên giết ngươi!"
Ninh Khiếu Phong, cha của Ninh Hạo Thiên, lạnh lùng quát.
"Trả mạng con ta đây!"
Ninh Tỉnh Sư sát khí đằng đằng, đôi mắt hổ vằn tia máu.
"Con ông? Là ai?" Giang Thần vẻ mặt đầy nghi hoặc, cố gắng suy nghĩ mà vẫn không nhớ ra nổi.
"Đáng ghét!"
Ninh Tỉnh Sư thét dài một tiếng, không nói hai lời, vận dụng toàn lực tung ra sát chiêu chí mạng.
Người như cơn lốc lao tới, uy năng đôi chưởng kinh người, muốn đánh cho Giang Thần tan xương nát thịt.
"Ồ? Chính là gã chết trong tay ta lúc kiểm tra nhập môn Thiên Đạo Môn phải không? Tên là gì nhỉ?"
Giang Thần không thèm để ý, ánh mắt sáng lên như vừa nhớ ra một người quen cũ.
"A a a!"
Ninh Tỉnh Sư đương nhiên không thể nhẫn nhịn, lực đạo chưởng ấn càng lúc càng hùng hậu.
"Kẻ ở Thông Thiên Cảnh sơ kỳ mà cũng dám tới chịu chết sao!"
Giang Thần cười nhạo một tiếng, tùy tiện vung một chưởng.
Chưa kịp chạm thân, Ninh Tỉnh Sư đã bị chấn bay ra ngoài, hộc máu tươi, nếu không có người đỡ lấy, e rằng đã ngã xuống đất.
"Thông Thiên Cảnh?!"
Người Hắc Long Thành đồng loạt kinh hãi. Nửa năm trước, biểu hiện của Giang Thần vẫn còn rành rành trước mắt, nhưng so với bây giờ thì đúng là khác biệt một trời một vực.
Trong nửa năm mà trưởng thành đến mức này, thật khó mà tin nổi.
Chiến lực của Hắc Long Thành vốn không mạnh bằng Thiên Đạo Môn.
Ninh Tỉnh Sư vừa bị một chưởng đánh bay, đã là chiến lực rất lợi hại trên bàn cờ của Hắc Long Thành rồi.
"Xem ra, Hắc Long Thành gặp rắc rối lớn rồi."
Cộng thêm chiến thuyền, sự xuất hiện của Giang Thần mang tính uy hiếp không hề nhỏ.
"Giang Thần, ngươi tưởng như vậy là có thể một mình đối kháng cả Hắc Long Thành sao?"
Giọng nói trầm thấp của Ninh Hải mang theo cơn giận, khí thế bức người, uy nghiêm của một vị thành chủ bộc phát ra hết thảy.
"Chứ sao nữa?"
Giang Thần vẫn phong thái nhẹ nhàng, nhìn quanh bốn phía, cười nhạo: "Những thứ Hắc Long Thành các ngươi tự hào đã không còn tồn tại, chỉ dựa vào đám gà yếu các ngươi mà cũng muốn chặn ta?"
"Chặn ngươi? Là giết ngươi!"
Ninh Hải không nói nhảm, dẫn người cùng xuất thủ.
Với tư cách là thành chủ, thực lực của ông ta là Thông Thiên Cảnh lục trọng thiên, con cả Ninh Khiếu Phong là Thông Thiên Cảnh tứ trọng thiên.
Ngoài ra còn có bốn vị Giáp cấp trưởng lão Thông Thiên Cảnh ngũ trọng thiên, chín vị Ất cấp trưởng lão Thông Thiên Cảnh tam, tứ trọng thiên.
Có thể nói đây là lực lượng mạnh nhất của Hắc Long Thành.
Cũng nhờ hai phát pháo Diệt Thế kia làm kinh động toàn bộ Hắc Long Thành, nên mới bị liệt vào cấp bậc địch tập cao nhất.
Giang Thần cười lạnh, thân hình đột ngột bay cao lên.
Ninh Hải và những người lao tới liền phát hiện pháo Diệt Thế kia đang nhắm thẳng vào họ, sau khi Giang Thần né sang một bên, nó liền khai hỏa.
"Mau tránh ra!"
Ninh Hải sợ tới mức hồn phi phách tán, thầm nghĩ Giang Thần thật tàn nhẫn, muốn một hơi tiêu diệt toàn bộ chiến lực của Hắc Long Thành.
May thay, pháo Diệt Thế uy lực không tầm thường nhưng không phải vũ khí tấn công chính xác, đạn pháo ánh lam không phải là phát bắn tức thời.
Cho nên dưới sự nhắc nhở của Ninh Hải, người Hắc Long Thành tản ra né tránh, chỉ có một vị trưởng lão Ất cấp phản ứng chậm một nhịp, bị đạn pháo bắn trúng, người liền biến mất khỏi thế gian.
"Hủy diệt khẩu pháo đó!"
Ninh Hải không dám lơ là nữa, thay đổi mục tiêu, muốn hủy diệt chiến thuyền cùng với khẩu pháo Diệt Thế.
Tuy nhiên, các đòn tấn công của họ khi chạm vào chiến thuyền đều bị chặn lại, dư lực khuếch tán trên không trung.
"Tiếp tục! Dùng công thế mạnh nhất!"
Ninh Hải không bỏ cuộc, bất kể là loại phòng ngự nào cũng có giới hạn chịu đựng.
Hơn nữa ông ta phát hiện, khi chiến thuyền chống đỡ đòn tấn công, ánh lam lóe lên trên nòng pháo Diệt Thế sẽ biến mất, sau đó mới xuất hiện trở lại.
"Chiến thuyền là một thể thống nhất, chỗ dựa lớn nhất của Giang Thần chính là con thuyền này, dù là giết hắn hay hủy thuyền đều có thể hóa giải nguy cơ."
Ninh Hải kinh nghiệm phong phú, hít sâu một hơi, giơ tay lên hô lớn: "Tất cả, chiến!"
Tức thì, ngoài đám chủ lực Hắc Long Thành trên không, một lượng lớn quân lính mặc giáp trụ xếp thành hàng ngũ, dưới sự dẫn dắt của đội trưởng, điều khiển từng con thuyền bay lao tới.
Trên thuyền đặt nỏ máy, binh sĩ thì cầm cung nỏ đồng loạt bắn.
Người đông nhưng không loạn.
Chiến thuật: kiến tha lâu đầy tổ.
Binh sĩ Tụ Nguyên Cảnh dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Thần Du Cảnh, ngưng tụ lực lượng vào một điểm để tấn công Giang Thần.
Cùng lúc đó, những công sự phòng thủ ít ỏi còn lại của Hắc Long Thành đều được đem ra.
Máy bắn đá, đại pháo, nỏ máy không ngừng oanh tạc về phía chiến thuyền.
"Duy trì tấn công không gián đoạn vào chiến thuyền."
Ninh Hải ra một mệnh lệnh, như vậy có thể kiềm chế pháo Diệt Thế.
"Giang Thần, ta sẽ cho ngươi nếm trải thế nào là hối hận. Đồng thời, cũng để ngươi hiểu rõ, nội tình của Hắc Long Thành đáng sợ đến mức nào."
Giang Thần bĩu môi, hỏi: "Thật sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng đại pháo là thủ đoạn duy nhất của ta?"