Đệ thất giới, Thần Ngự Vực.
Tại một vùng đất hoang vu, bầu trời mây sấm giăng kín, những tia điện như giao long đang chớp động trong mây. Tiếng sấm rền vang chói tai, tựa như vòm trời sắp sụp đổ xuống vậy.
Ngay sau đó, hàng trăm, hàng ngàn tia chớp đồng loạt giáng xuống. Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ tưởng rằng đó là sự trừng phạt của ông trời. Mục tiêu của những tia sét oanh kích ấy, chính là đối tượng bị trừng phạt. Một con người! Pháp thân của Giang Thần!
Hắn đang độ kiếp, tấn thăng Vũ Hoàng trung kỳ. Mặc dù bản tôn phải trải qua cử tử nhất sinh trong cổ di tích mới có được Lôi Tủy để đột phá cảnh giới, nhưng pháp thân nhờ có sự bồi dưỡng tài nguyên từ Thiên Cung, nên gần như đã đạt đến cùng thời điểm tấn thăng. Cũng chẳng trách lúc trước Thanh Ma cứ khăng khăng muốn Giang Thần bản tôn ở lại Thiên Cung.
Việc độ kiếp hiển nhiên thành công mỹ mãn, sức mạnh cảnh giới của pháp thân này tăng vọt. Chỉ cần thuận lợi dung hợp với bản tôn, những sức mạnh này sẽ không hề mất đi. Tất nhiên, nếu bị kẻ khác giết chết trước khi dung hợp, pháp thân tiêu tán, thì vô số tài nguyên tiêu hao trong thời gian qua cũng sẽ đổ sông đổ biển.
Khi mây sấm bắt đầu tan dần, con hắc long đang bay lượn trên bầu trời liền lao xuống, đáp cạnh pháp thân của Giang Thần.
"Chuẩn bị xong chưa?" Hắc long hóa thành hình người, là một người đàn ông cao lớn khoác hắc giáp.
"Ừm." Pháp thân và bản tôn vốn cùng chung một ý thức, cho nên giờ đây hắn càng khao khát Long Quyền hơn bao giờ hết. Trước đó hắc long nói Long Quyền của hắc long nhất tộc quá mức bá đạo, Giang Thần tốt nhất nên nâng pháp thân này lên trung kỳ rồi hãy học. Lý do là sức sống của pháp thân vốn không bằng bản tôn. Bản tôn khi lâm vào cận kề cái chết, có khả năng kích phát tiềm năng, phá vỡ gông cùm xiềng xích. Thế nhưng pháp thân lại không có tình trạng đó, một khi sức sống giảm xuống đến mức độ nhất định, nó sẽ tiêu tán giữa đất trời. Quá trình học Long Quyền vô cùng nguy hiểm, hắc long không muốn đột nhiên công dã tràng.
Sau khi Giang Thần ra hiệu có thể bắt đầu, hắc long liền thi triển Long Quyền ngay trước mặt hắn. Đây là lần thứ hai Giang Thần nhìn thấy Long Quyền, lần đầu tiên là từ Ngao Nguyệt. Long Quyền của Kim Long nhất tộc và Hắc Long nhất tộc quả thực có sự khác biệt. Kim Long mang nhiều vẻ thần thánh, còn Hắc Long lại bá đạo hơn nhiều. Nhưng dù là loại nào, uy lực của nó đều vô cùng kinh người.
Kình quyền... không, nói là kình quyền thì không thỏa đáng lắm. Giang Thần phát hiện mỗi một quyền đánh ra, là toàn bộ sức mạnh cơ thể đều bùng nổ. Một quyền đánh vào khoảng không, hư không tựa như một tấm gương dính đầy keo, sau khi bị đánh vỡ vẫn có thể nhìn thấy những vết rạn rõ ràng. Một bộ quyền trôi qua, Giang Thần xem mà nhiệt huyết sôi trào, chỉ hận không thể học được ngay lập tức.
"Long Quyền thực ra là cách gọi trong phạm vi hẹp, bởi vì loài rồng chúng ta vốn không có nắm đấm."
"Còn tại sao không gọi là Long Trảo, cũng là vì môn kỹ kích này không hề nông cạn như vẻ bề ngoài."
"Đây chính là kỹ kích thuật hoàn mỹ nhất của sức mạnh cường thịnh Long tộc!"
Sau khi thị phạm xong, hắc long không hoa mỹ gì thêm, mà thẳng thắn nói với hắn: "Sở dĩ nhân tộc các ngươi gọi là Long Quyền, là vì bản năng sâu thẳm trong lòng các ngươi, khi phẫn nộ và đối mặt với kẻ địch, đều sẽ nắm chặt nắm đấm."
Sau khi giải thích khái niệm cho Giang Thần, hắc long bắt đầu dạy học chính thức: "Từng có người học qua Long Quyền, cho nên mới có sự phân chia mười ba thức, đại diện cho quá trình và đặc điểm tuần tự tiến dần."
"Thức thứ nhất: Phi Long Tại Thiên!"
---❊ ❖ ❊---
Trong khi pháp thân đang hăng say học tập môn võ học chí cực, thì nguy cơ của bản tôn trong cổ di tích vẫn chưa được giải trừ. Đối mặt với sự khiêu khích của Giang Thần và Đoạn Vân, Mạc Phàm vốn định thu kiếm lại nhưng rồi lại nảy sinh ý định khác.
"Xem ra bài học cho các ngươi vẫn chưa đủ sâu sắc."
Nói đoạn, Lãm Nguyệt Kiếm rục rịch, hào quang đại thịnh, uy lực mạnh hơn nhát kiếm vừa rồi không ít. Nhiều người lộ ra vẻ mặt cợt nhả, chờ đợi kết quả.
Gầm!
Đúng lúc này, tiếng rồng ngâm vang dội, vạn trượng kim quang hóa thành một dải lụa, lao vút tới. Mọi người kinh hãi, vội vàng cảnh giác. Lãm Nguyệt Kiếm chém vào kim quang, chỉ thấy tia lửa bắn tung tóe, Lãm Nguyệt Kiếm lập tức bị bật văng ra.
Mạc Phàm cuối cùng cũng động dung, Ngao Nguyệt cũng xuất hiện từ hư không.
"Cửu công chúa, đây là ý gì?" Mạc Phàm hỏi. Cửu công chúa là danh xưng của Ngao Nguyệt tại Thần Võ Giới, đại diện cho sự kính sợ của các thế lực đối với Long tộc.
"Thế còn ngươi đang làm cái gì?" Ngao Nguyệt tuy là nữ tử, nhưng khí thế không hề thua kém.
Mạc Phàm sững sờ, nghĩ đến điều gì đó, nhìn về phía Giang Thần, chậm rãi nói: "Ta hiểu rồi, nể mặt Cửu công chúa, ta không tính toán với bọn họ nữa."
Hắn vươn tay chộp vào không trung, Lãm Nguyệt Kiếm đang xoay tròn liền quay trở lại tay hắn.
"Không sao chứ?" Ngao Nguyệt không thèm để ý đến Mạc Phàm, quay sang nhìn Giang Thần, ân cần hỏi.
"Vẫn ổn, đa tạ đã giúp đỡ."
"Khách sáo cái gì." Ngao Nguyệt lườm hắn một cái, phong tình vạn chủng, khiến không ít người không thể rời mắt.
Thấy cảnh này, người ngạc nhiên nhất chính là cô gái tóc ngắn. Vốn tự tin vào nhan sắc của mình, khi nhìn thấy Ngao Nguyệt, cô biết mình đã bị lép vế. Ngao Nguyệt là kiểu nữ tử mà dù có gạt bỏ dục vọng, vẫn khiến người ta phải đắm say. Chưa kể thực lực và thân phận của nàng. Một nữ tử như vậy lại thân cận với Giang Thần như thế, khiến cô gái tóc ngắn nghi ngờ liệu mình có suy nghĩ quá nhiều hay không. Cũng may là cô chưa nhìn thấy những tuyệt sắc như Dạ Tuyết và Nam Cung Tuyết, nếu không chắc sẽ hoài nghi nhân sinh mất.
Do sự xuất hiện của Ngao Nguyệt, mọi người biết rằng muốn ép hỏi thông tin mà Đoạn Vân và Giang Thần biết là điều không thể. Đã có người tản ra, không muốn lãng phí thời gian.
"Đoạn Vân?" Đồng thời, theo ám hiệu của đồng bạn, Đường Luyến thông qua truyền âm hỏi ý kiến của Đoạn Vân. Là đi theo hành động cùng năm người bọn họ, hay là đi với Giang Thần và Ngao Nguyệt. Nếu không có gì bất ngờ, đi cùng nhau cũng không phải là không được.
"Ta đi cùng hắn, các ngươi thì sao?" Đoạn Vân vốn muốn từ chối thẳng thừng năm người kia, nhưng nghĩ đến việc mình có khả năng tìm được Thần Cung, làm vậy thì quá có lỗi với bạn bè. Thế là, hắn giao quyền lựa chọn cho năm người đối diện.
Cô gái tóc ngắn vô cùng ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ Giang Thần này thực sự là anh em thất lạc nhiều năm của Đoạn Vân?
"Vậy chúng ta cùng đi đi." Năm người bọn họ có quan hệ khá tốt với Đoạn Vân, không muốn vì chuyện này mà xảy ra hiềm khích, thêm vào đó có Ngao Nguyệt ở đây, cũng chẳng có gì phải lo lắng.
"Giang Thần!" Đúng lúc này, từ xa lại có một luồng sáng nhanh chóng áp sát. Cô gái tóc ngắn ban đầu còn tưởng là kẻ địch tập kích, sau đó mới phát hiện không phải.
Giang Thần và người tới lộ vẻ vui mừng.
"Lại là một đại mỹ nhân?!" Rất nhanh, người tới xuất hiện trước mắt, sau khi nhìn rõ, năm người cô gái tóc ngắn vô cùng kinh ngạc. Người tới là Bạch cô nương, khí chất độc nhất vô nhị, sức mạnh sâu không lường được. Cách ăn mặc áo trắng rất bình thường, nhưng đứng cạnh Ngao Nguyệt lại không hề kém cạnh.
"Khí tức đáng ghét." Ngao Nguyệt nhíu mũi ngọc, vẻ mặt khá chán ghét Bạch cô nương. Bạch cô nương lười đấu khẩu với nàng, thấy Giang Thần không sao, lúc này mới yên tâm.
"Đều không sao là tốt rồi, cùng hành động đi." Giang Thần nhìn hai người đi theo Bạch cô nương, cười nói. Thế là, một đội ngũ chiến lực không tầm thường đã được thành lập. Chỉ có điều, sự nghi kỵ của năm người cô gái tóc ngắn đối với Giang Thần và sự bất hòa giữa Ngao Nguyệt với Bạch cô nương, khiến đội ngũ này cũng chẳng khá hơn đội của Tiêu Huỳnh trước đó là bao.