Ông Trùm Bất Động Sản

Lượt đọc: 297 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9. Ông lớn ngoại quốc

❊ ❊ ❊

Để phục vụ công tác thu hút đầu tư, Hồng Văn Sơn đích thân dẫn đoàn tới Bắc Kinh tổ chức họp báo giới thiệu khu đất Yên Chi Đồn. Đi cùng Hồng Văn Sơn có Thư ký trưởng Thành ủy Chu Văn Cẩm, Phó thị trưởng Hà Chấn Đông, Giám đốc Sở Xây dựng Vũ Chí Cường, Giám đốc Sở Quy hoạch Sa Kỷ Chu, và Cục trưởng Cục Tài nguyên Đất đai Vạn Minh Vũ. Có thể nói, ngoại trừ Thị trưởng Hạ Văn Thiên, tất cả những nhân vật thực quyền nắm giữ mảng bất động sản của chính quyền thành phố Đông Châu đều đã có mặt.

Đoàn của Hồng Văn Sơn hạ cánh tại khách sạn năm sao Bắc Kinh Hoa Viên, đây cũng là nơi đặt văn phòng đại diện của thành phố Đông Châu tại Bắc Kinh, buổi họp báo được tổ chức tại phòng hội nghị quốc tế của khách sạn này. Trước khi đi, Hồng Văn Sơn chỉ thông báo mang tính thủ tục với Hạ Văn Thiên, sau đó trực tiếp để thư ký của mình là Trương Tiểu Tuyền thông báo cho các lãnh đạo liên quan tới Bắc Kinh. Hạ Văn Thiên thừa biết Hồng Văn Sơn đang vượt quyền, tuy trong lòng không thoải mái nhưng ngoài miệng vẫn chúc Bí thư Hồng mã đáo thành công. Hồng Văn Sơn rất coi trọng tầm ảnh hưởng của truyền thông Bắc Kinh, ông ta tin chắc rằng Đông Châu là vùng đất phong thủy hữu tình, chỉ cần mồi câu ngon thì không lo không câu được cá lớn.

Ngày hôm sau buổi họp báo, các phương tiện truyền thông lớn tại Bắc Kinh đã đồng loạt đưa tin rầm rộ về thông tin thu hút đầu tư vào khu đất vàng Yên Chi Đồn của thành phố Đông Châu. Lần này, đội ngũ phóng viên báo đài tại Bắc Kinh đến rất đông đủ, hơn nữa đều là những cây bút dày dạn kinh nghiệm, điều này tất nhiên là nhờ vào sự vận động khéo léo của Đinh Năng Thông, Trưởng văn phòng đại diện thành phố Đông Châu tại Bắc Kinh.

Hồng Văn Sơn rất hài lòng với buổi họp báo lần này. Chiều tối, ông ta mở tiệc chiêu đãi lãnh đạo Bộ Xây dựng tại tửu lầu Ngự Thiện thuộc khách sạn Bắc Kinh Hoa Viên. Hiếm khi cán bộ ngành xây dựng Đông Châu tề tựu đông đủ như vậy, Hồng Văn Sơn tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội để cán bộ ngành xây dựng Đông Châu giao lưu với các lãnh đạo Bộ Xây dựng.

Tiễn lãnh đạo Bộ Xây dựng về, Hồng Văn Sơn cũng đã ngà ngà say. Vừa về đến phòng, có người nhấn chuông cửa, ông ta mở cửa ra xem thì thấy thư ký của mình là Trương Tiểu Tuyền.

“Bí thư Hồng, vừa rồi Trưởng văn phòng Đinh gọi điện cho tôi, muốn hẹn gặp ngài, không biết có thể gặp mặt thương gia nước ngoài được không ạ?” Trương Tiểu Tuyền dò hỏi.

“Thương gia nước nào?”

“Nghe nói là người Mỹ, họ rất quan tâm đến việc đầu tư vào Yên Chi Đồn!”

“Vậy còn không mau mời vào!”

Trương Tiểu Tuyền vội vàng gọi điện cho Đinh Năng Thông.

Chẳng bao lâu sau, Đinh Năng Thông dẫn một người nước ngoài đứng trước cửa. Người nước ngoài đó cao lớn gầy gò, trên chiếc mũi cao là đôi mắt xanh lạnh lùng nhạy bén, đứng sau lưng Đinh Năng Thông, cao hơn anh ta nửa cái đầu, chiếc cằm nhọn hơi nhếch lên, trông có vẻ rất điềm tĩnh và giữ kẽ.

“Bí thư Hồng, vị bạn người Mỹ này tên là William Matthews, là người đứng đầu Quỹ Knight thuộc Tập đoàn Stanley của New York. Ông ấy nhìn thấy tin tức họp báo nên rất quan tâm tới việc đầu tư vào khu đất Yên Chi Đồn, đặc biệt tìm tôi để xin được diện kiến và trò chuyện với ngài.” Đinh Năng Thông hào hứng giới thiệu.

Hồng Văn Sơn tất nhiên là cầu còn không được, ông ta cất công đến Bắc Kinh tổ chức họp báo về khu đất Yên Chi Đồn chính là để câu những nhà đầu tư lớn, không ngờ cá lớn lại cắn câu nhanh đến vậy, điều này khiến Hồng Văn Sơn vô cùng phấn khích.

Tuy nhiên, Hồng Văn Sơn dù sao cũng là người đã từng trải qua sóng gió chính trị, tâm tư vô cùng thâm sâu. Ông ta không hề lộ sắc nhưng vẫn giữ lễ độ, mời William Matthews ngồi xuống phòng khách. Đinh Năng Thông lấy hai chai nước khoáng từ tủ lạnh, rót mỗi người một ly, vừa định rót cho mình một ly thì Hồng Văn Sơn đã giục: “Năng Thông, thông báo cho Thị trưởng Hà qua đây gặp ông Matthews.” Đinh Năng Thông vội vàng đi mời Hà Chấn Đông.

Lúc này, William Matthews chớp chớp đôi mắt xanh, nhấp một ngụm nước khoáng, dùng tiếng Trung lưu loát nói: “Bí thư Hồng, tôi đã quan sát Đông Châu từ lâu. Theo xu thế phát triển kinh tế hiện tại của Trung Quốc, khu vực Hắc Thủy rất có khả năng trở thành cực tăng trưởng thứ tư của kinh tế Trung Quốc, tiếp nối khu vực kinh tế Đồng bằng sông Châu Giang, Đồng bằng sông Trường Giang và khu vực kinh tế Bắc Kinh - Thiên Tân - Hà Bắc. Mà Đông Châu lại đang nằm ngay trên điểm cực này. Các dự án đầu tư của Quỹ Knight chúng tôi chú trọng nhất đến tiềm năng phát triển của thành phố, nên chúng tôi thường chọn thành phố trước, sau đó mới chọn dự án. Thật đáng mừng là Quỹ Knight chúng tôi đều quan tâm đến cả Đông Châu và Yên Chi Đồn!”

Hồng Văn Sơn không ngờ vị người Mỹ trước mắt lại định vị kinh tế Đông Châu chính xác đến thế. Trước khi tìm hiểu ý đồ của đối phương, Hồng Văn Sơn muốn làm rõ lai lịch của Quỹ Knight hơn, vì ông ta không muốn lãng phí thời gian với những nhà đầu tư “tay không bắt giặc”.

“Ông Matthews, rất vui vì Quỹ Knight của ông đã để mắt tới Đông Châu, để mắt tới việc phát triển khu đất Yên Chi Đồn. Thành ủy và chính quyền thành phố Đông Châu chân thành chào đón mọi nhà đầu tư và nhà phát triển có chí hướng đến Đông Châu làm giàu. Tôi rất ngưỡng mộ phong cách làm việc của người Mỹ, thẳng thắn và cởi mở, vì vậy, tôi rất muốn nghe ông Matthews giới thiệu đôi chút về Quỹ Knight.”

Hồng Văn Sơn vừa dứt lời, có người nhấn chuông cửa. Hồng Văn Sơn đứng dậy mở cửa, Hà Chấn Đông và Vũ Chí Cường cùng bước vào. Hóa ra lúc Đinh Năng Thông đi mời Hà Chấn Đông thì Vũ Chí Cường cũng đang ở đó. Sau khi nghe Đinh Năng Thông giới thiệu, Hà Chấn Đông cảm thấy sự việc rất quan trọng nên đã rủ Vũ Chí Cường đi cùng. Do Phó thị trưởng Trần Hồng đang đi họp tại Bắc Kinh nên Đinh Năng Thông phải đi đón ở sân bay, không theo kịp. Sau khi mọi người chào hỏi giới thiệu qua lại, tất cả lại ngồi xuống.

“Tập đoàn Stanley của New York chúng tôi dựa lưng vào vài ngân hàng có thực lực nhất nước Mỹ, chuyên đầu tư bất động sản, hoạt động trải khắp hơn sáu trăm thành phố tại hai mươi bảy quốc gia. Bí thư Hồng, Thị trưởng Hà, hy vọng khi thuận tiện, hai vị có thể ghé thăm Mỹ, tôi nhất định sẽ làm tròn vai chủ nhà.”

William Matthews dường như đã nhìn ra sự lo ngại của Hồng Văn Sơn đối với Quỹ Knight, nên tung ra đòn chí mạng “trăm nghe không bằng một thấy”, chiêu này quả nhiên hiệu quả, Hồng Văn Sơn lập tức xóa tan nỗi lo ngại.

“Chấn Đông, nếu ông William đã nhiệt tình như vậy, thì chúng ta cung kính không bằng tuân mệnh. Chỉ là ông William tới Trung Quốc lần này chắc không chỉ vì mục đích khảo sát Đông Châu chứ?” Hồng Văn Sơn truy hỏi.

“Tất nhiên là không. Buổi họp báo về việc thu hút đầu tư khu đất Yên Chi Đồn của thành phố Đông Châu chỉ là một thu hoạch bất ngờ của tôi trong chuyến đi này. Tôi đến Trung Quốc lần này là để gặp gỡ các quan chức Ủy ban Olympic Bắc Kinh. Các vị biết đấy, Bắc Kinh đã giành quyền đăng cai Olympic thành công, các nhà đầu tư trên toàn thế giới đều đang dán mắt vào miếng bánh này, Quỹ Knight chúng tôi tất nhiên cũng không thể đứng ngoài cuộc.” William Matthews nói xong cười sảng khoái.

“Ông William,” Hà Chấn Đông chen lời, “Ông đến Trung Quốc một chuyến cũng không dễ dàng, đã đằng nào Quỹ Knight có ý định đầu tư vào Đông Châu, chi bằng nhân cơ hội này ghé qua khảo sát Đông Châu luôn được không?”

“Thị trưởng Hà nói trúng ý tôi rồi. Trung Quốc có câu ‘nhập gia tùy tục’, đã được Thị trưởng Hà nhiệt tình mời gọi, tôi cũng không khách sáo nữa. Tôi ngưỡng mộ nhất là học thuyết ‘quan hệ’ độc nhất vô nhị của Trung Quốc, thật thâm sâu và uyên bác. Tôi chân thành hy vọng chuyến đi Đông Châu lần này, Quỹ Knight có thể thiết lập mối quan hệ hợp tác chặt chẽ với Bí thư Hồng, Thị trưởng Hà và Giám đốc Vũ!” William Matthews hóm hỉnh nói.

“Ha ha ha,” Hồng Văn Sơn cười lớn, “Ông William, thực ra học thuyết quan hệ không phải là bằng sáng chế riêng của Trung Quốc đâu. Tại sao thương nhân người Mỹ Hammer lại có thể phát tài ở Liên Xô? Chính vì ông ấy đã tạo dựng mối quan hệ tốt với Lenin, thân thiết như anh em vậy.”

“Armand Hammer không chỉ có quan hệ rất mật thiết với các đời lãnh đạo Liên Xô, ông ấy còn kết tình bạn thâm giao với ông Đặng Tiểu Bình của các vị nữa đấy.” William Matthews đầy hứng thú nói.

“Đúng vậy, đó là vào thuở đầu Trung Quốc cải cách mở cửa. Ông Đặng Tiểu Bình được mời tham dự bữa tiệc tổ chức tại Simonton, phía tây bắc Houston. Phía Mỹ tham dự bữa tiệc này, ngoài các quan chức chính phủ, đa số đều là các ông trùm dầu mỏ tại Texas. Họ rất quan tâm đến việc đến Trung Quốc đầu tư khai thác dầu mỏ và tài nguyên khoáng sản. Tại bữa tiệc, một vị khách không mời mà đến đặc biệt bay từ California tới đã nhận được sự ưu ái đặc biệt của ông Đặng Tiểu Bình. Người này chính là Armand Hammer. Thực ra bữa tiệc không mời ông ấy, ông ấy đã mạo danh để lẻn vào phòng tiệc, vì ông ấy rất muốn trở thành một trong những thương nhân Mỹ đầu tiên đặt chân đến Bắc Kinh.” Hồng Văn Sơn kể lại như thể đang đứng ngay tại đó.

“Vậy sau khi Hammer gặp ông Đặng Tiểu Bình thì chuyện gì đã xảy ra?” William đầy hứng thú hỏi.

“Khi ông Đặng Tiểu Bình dẫn đoàn đại biểu Trung Quốc bước vào phòng tiệc, các doanh nhân Mỹ tới dự tiệc đã xếp hàng chào đón. Năm mươi doanh nhân cấp tổng giám đốc, một số người còn dẫn theo phu nhân, đã tham gia vào hàng ngũ này, Hammer cũng dẫn theo phu nhân chen vào giữa. Có một phiên dịch đi cùng. Ông Đặng Tiểu Bình lần lượt bắt tay chào hỏi các doanh nhân, khi đi đến trước mặt Hammer, ông Đặng Tiểu Bình hóm hỉnh nói với phiên dịch: ‘Cậu không cần giới thiệu tiến sĩ Hammer với tôi đâu’, rồi nhìn ông ấy cười, nắm tay Hammer và nói: ‘Chúng tôi đều biết ông, ông là người đã giúp đỡ Lenin khi Liên Xô cần giúp đỡ, bây giờ đến lượt ông tới Trung Quốc giúp đỡ chúng tôi rồi đấy!’. Hammer vô cùng ngạc nhiên và vui mừng nói: ‘Tôi rất sẵn lòng, nhưng theo tôi biết thì các ông không cho phép máy bay tư nhân vào Trung Quốc, mà tôi thì tuổi đã cao, không thể đi máy bay thương mại được’. Ông Đặng Tiểu Bình vung tay nói: ‘Chuyện này dễ thôi, ông chỉ cần gửi cho tôi một bức điện tín, nói cho tôi biết ông muốn đến lúc nào, tôi có thể thu xếp mọi việc cần thiết’. Ông Đặng Tiểu Bình còn sắp xếp để Hammer ngồi cùng bàn ăn với mình. Lúc đó rất nhiều quan chức Mỹ và các ông trùm dầu mỏ đều lộ vẻ ngưỡng mộ hoặc đố kỵ đấy!” Hồng Văn Sơn nói xong, cười lớn.

“Bí thư Hồng,” ông William tiếp lời, “Nói như vậy là tôi phải học tập ông Hammer rồi. Tôi biết Đông Châu đã xảy ra ‘vụ án Tiêu - Giả’, Mỹ đã liệt Đông Châu vào danh sách thành phố có rủi ro đầu tư cao, kinh tế Đông Châu đang gặp khó khăn tạm thời, đặc biệt là khó khăn trong việc thu hút đầu tư. Liệu Quỹ Knight chúng tôi đầu tư vào Đông Châu lúc này có chút hương vị giống như cách ông Hammer giúp đỡ Liên Xô năm xưa không nhỉ?”

“Ông William, tôi tin chắc rằng ông chọn Đông Châu cũng giống như Hammer chọn Liên Xô năm đó, cũng sẽ nhận được những khoản lợi nhuận hậu hĩnh!” Vũ Chí Cường chen lời.

“Giám đốc Vũ nói rất hay. Ông William, người Đông Châu chúng tôi không chỉ hiếu khách mà còn rất thực tế. Tôi đại diện cho tám triệu người dân Đông Châu, chân thành chào đón Quỹ Knight đến Đông Châu đầu tư!”

Hồng Văn Sơn nói xong, nhiệt tình đưa hai tay ra, William Matthews cũng vô cùng xúc động, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »