Sương Mù

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 02
Sau lễ hội kênh đào (1984)

❊ ❊ ❊

1

Bạn trai của Adrian, Haggerty, vừa khóc vừa kể với cảnh sát rằng chiếc mũ Adrian đội là thứ mà anh ta thắng được tại khu vui chơi ở công viên Bassey sáu ngày trước khi chết. Anh ta lấy làm tự hào về điều đó. "Anh ấy luôn đội nó, vì anh ấy yêu cái thị trấn đáng ghét này."

"Ồ, giờ không cần phải nói những chuyện đó nữa đâu." Cảnh sát Harold Gardner bảo Haggerty. Harold là con trai của David Gardner. Khi cha anh phát hiện ra thi thể của George Denbrough chỉ còn lại một cánh tay, anh mới 5 tuổi. 27 năm sau, vào ngày này, anh đã là một người đàn ông trung niên 32 tuổi, đầu hơi hói. Harold nhìn ra Haggerty đang rất đau buồn và khổ sở, nhưng anh lại thấy khó mà tin nổi. Người đàn ông trước mắt này — nếu còn có thể coi là đàn ông — đang tô son, một chiếc quần lụa bó sát vào cơ thể. Dù anh ta có đau thương, khổ sở đến đâu, anh ta vẫn là một kẻ kỳ quặc. Giống hệt như người bạn đã khuất Adrian Mellon của anh ta vậy.

"Nghĩ lại đi," sĩ quan Reeves, đồng nghiệp của Harold lên tiếng, "hai người rời quán bar Canal ra, rồi đi về hướng kênh đào. Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đồ ngu ngốc này!" Haggerty gào lên giận dữ. "Là bọn chúng giết anh ấy! Bọn chúng đẩy anh ấy xuống sông! Bọn chúng cũng từng làm thế ở khu Manke rồi!" Haggerty òa khóc.

"Hỏi lại lần nữa," Reeves rất kiên nhẫn, "hai người ra khỏi quán bar Canal. Rồi sao nữa?"

2

Ngay tại phòng thẩm vấn ở tầng dưới, hai cảnh sát đang tra hỏi Steve Dubay 17 tuổi; ở văn phòng công chứng trên lầu, lại có hai cảnh sát đang thẩm vấn John Garton 18 tuổi. Tại văn phòng cảnh sát trưởng ở tầng 5, cảnh sát trưởng Rademacher và trợ lý công tố viên của quận Tom Buddenhill đang chất vấn Christopher Unwin 15 tuổi. Unwin mặc quần bò bạc màu, chiếc áo phông lấm lem dầu mỡ, chân đi đôi giày da mũi to. Lúc này cậu ta đang ngồi đó thút thít. Rademacher và Buddenhill cho rằng cậu ta là mắt xích yếu nhất trong nhóm nhỏ này, nên quyết định bắt đầu từ cậu ta.

"Nhớ lại lần nữa đi." Buddenhill mặt đầy nghiêm nghị.

"Chúng cháu không cố ý giết anh ấy," Unwin vừa khóc vừa nói, "tất cả là tại cái mũ đó. Chúng cháu không thể tin nổi sau khi Garton nói những lời đó mà anh ta vẫn còn đội cái mũ đó. Chúng cháu chỉ muốn dọa anh ta thôi."

"Vì những lời anh ta nói ư?" Cảnh sát trưởng Rademacher truy vấn.

"Vâng."

"Chiều ngày 17, với John Garton?"

"Đúng, với Garton." Nói xong Unwin lại òa khóc. "Nhưng khi thấy anh ấy gặp rắc rối, chúng cháu đã cố cứu anh ấy, ít nhất là cháu và Steve muốn cứu anh ấy... chúng cháu thực sự không cố ý giết anh ấy!"

"Được rồi, Chris, đừng có lừa bọn ta," Buddenhill nghiêm giọng, "chính cậu đã ném Adrian xuống kênh đào."

"Là cháu, nhưng..."

"Sau đó ba đứa các cậu lại đến đồn cảnh sát tự thú. Ta và cảnh sát trưởng Rademacher rất tán thưởng thái độ của các cậu. Đúng không, cảnh sát trưởng?"

"Đương nhiên. Chris, đấng nam nhi phải dám làm dám chịu chứ!"

"Giờ thì đừng giở trò nữa. Cậu vừa thấy anh ta và bạn tình đồng tính của anh ta ra khỏi quán bar Canal là đã muốn ném anh ta xuống sông rồi, đúng không?"

"Không!" Christopher Unwin cố sức biện bạch.

Buddenhill lấy ra một bao thuốc lá Marlboro. Rút một điếu ngậm vào miệng, rồi đưa thuốc cho Unwin. "Làm một điếu không?" Unwin nhận lấy điếu thuốc. Buddenhill châm lửa cho cậu ta. Môi Unwin run lên không ngừng.

"Đó là lúc cậu nhìn thấy anh ta đội cái mũ đó?" Cảnh sát trưởng Rademacher lại truy hỏi.

Unwin rít một hơi thuốc thật mạnh, cúi đầu xuống.

"Vâng." Giọng cậu ta nhỏ đến mức gần như không nghe thấy gì.

Buddenhill nhoài người tới, ánh mắt sắc lẹm, tựa như mãnh thú nhìn thấy con mồi. Nhưng giọng ông vẫn rất ôn hòa. "Cái gì, Chris?"

"Cháu nói là vâng. Cháu nghĩ là vậy. Cháu ném anh ta xuống sông, nhưng không hề muốn giết anh ta." Cậu ta ngẩng đầu lên, gương mặt đầy đau khổ và tuyệt vọng. Kể từ lúc 7 giờ rưỡi tối hôm kia rời khỏi nhà, cùng hai người bạn thân đi tham gia đêm cuồng hoan cuối cùng của lễ hội kênh đào Derry, mọi thứ đã thay đổi. Cậu ta không thể hiểu nổi sự thay đổi đột ngột này trong cuộc đời mình. "Cháu không giết anh ta! Là gã dưới gầm cầu làm... cháu không biết hắn là ai?"

"Gã đó là ai?" Cảnh sát trưởng Rademacher không mấy hứng thú với điều này. Họ nghe loại chuyện này quá nhiều rồi, chẳng ai tin cả. Những kẻ bị cáo buộc giết người luôn dựng lên một gã bí ẩn nào đó.

"Một gã ăn mặc như chú hề xiếc," Christopher Unwin run rẩy, "còn cầm theo mấy quả bóng bay nữa."

3

Kể từ ngày 15 tháng 7 trở lại Derry, lễ hội kênh đào đã đạt được thành công vang dội. Đa số cư dân đều cho rằng, lễ hội đã nâng cao lòng dân và hình ảnh của thị trấn Derry rất nhiều... đương nhiên cũng mang lại nguồn lợi nhuận khổng lồ. Lễ hội kênh đào kéo dài một tuần là để kỷ niệm việc thông thương của con kênh đào chạy xuyên qua trung tâm thị trấn Derry.

Chính con kênh này đã mang lại công việc kinh doanh gỗ cho Derry từ năm 1884 đến năm 1910; cũng mang lại những năm tháng phồn vinh cho Derry.

Từ đông sang tây, từ nam ra bắc, toàn bộ thị trấn được trang hoàng mới mẻ. Cả trong lẫn ngoài các tòa nhà trong thị trấn đều được tu sửa. Mặt đường gập ghềnh mười năm không được sửa chữa cũng đã được làm phẳng như ban đầu.

Những chiếc ghế dài ở công viên Bassey và lan can gỗ bắc qua cầu Happy trên kênh đào cũng được sơn lại — vì trên đó thường xuyên bị bôi bẩn bởi những lời lẽ bài trừ đồng tính.

Bảo tàng lễ hội kênh đào được đặt trong ba gian hàng dọc phố, bên trong toàn là những hiện lãm do thủ thư thị trấn Derry là Mike Hanlon sắp xếp, ông cũng là một nhà sử học nghiệp dư. Những gia tộc lâu đời nhất của địa phương cũng đã cho bảo tàng mượn những báu vật vô giá của họ mà không lấy phí. Trong tuần lễ hội, có hơn 40.000 người đến xem thực đơn của các nhà hàng những năm 1890, các cột cáp, rìu và móc sắt của tiều phu những năm 1880, đồ chơi trẻ em những năm 1920, cùng hơn 2.000 bức ảnh và 9 bộ phim tài liệu phản ánh sự thăng trầm trăm năm của Derry.

Trong công viên Derry dựng lên một chiếc lều khổng lồ, mỗi tối đều có các buổi hòa nhạc góp vui.

Còn công viên Bassey là một khung cảnh cuồng hoan, hội chợ lớn do tòa thị chính tài trợ đang diễn ra ở đó. Cứ mỗi tiếng lại có một chuyến xe điện chạy vòng quanh các địa điểm tham quan, rồi dừng lại trước những chiếc máy đánh bạc gây đau thương.

Chính tại đó, Adrian đã thắng được một chiếc mũ, một chiếc mũ bằng giấy khiến anh mất mạng, trên đó có một bông hoa, còn có một dải ruy băng viết: "Tôi yêu Derry".

4

"Tôi mệt rồi." John Garton nói. Giống như hai người bạn của mình, cậu ta cũng ăn mặc như một ngôi sao nhạc rock. Tay áo chiếc áo phông màu xanh nhạt đã mòn sờn, lộ ra cánh tay săn chắc.

Mái tóc nâu sẫm của cậu ta rủ xuống khóe mắt, trông giống ca sĩ John Cougar hơn. Trên cánh tay cậu ta xăm những hình xăm màu xanh — một họa tiết bí ẩn, trông giống tác phẩm của trẻ con hơn. "Tôi không muốn nói thêm gì nữa."

"Nói về chuyện ở khu vui chơi chiều thứ Ba đi." Paul Hughes nói. Vụ giao dịch bẩn thỉu này khiến Hughes cảm thấy vừa mệt mỏi, vừa chấn động lại thất vọng. Ông nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy lễ hội kênh đào Derry dường như kết thúc bằng một sự kiện mà ai cũng biết nhưng không ai dám ghi vào danh sách sự kiện hàng ngày của lễ hội. Nếu ghi lại, thì phải là thế này: 9 giờ tối thứ Bảy: Buổi hòa nhạc cuối cùng, do ban nhạc trường trung học Derry và nhóm hát không nhạc đệm Merlman biểu diễn.

10 giờ tối thứ Bảy: Màn trình diễn pháo hoa lớn.

10 giờ 35 phút tối thứ Bảy: Nghi lễ tế Adrian Mellon; lễ hội kênh đào chính thức kết thúc.

"Cái khu vui chơi chết tiệt." Garton chửi bới không ngừng.

"Cậu đã nói gì với Mellon? Anh ta đã nói gì với cậu?"

"Ồ, Chris." Garton đảo mắt.

"Nói mau, Garton!" Đồng nghiệp của Hughes thúc giục.

Garton đảo mắt, rồi tiếp tục nói.

5

Garton nhìn thấy Mellon và Haggerty ôm ấp nhau, đi lại một cách e thẹn, cười khúc khích như con gái. Ban đầu cậu ta thực sự tưởng là hai cô gái, sau đó mới nhận ra là Mellon. Cậu ta nhìn thấy Mellon quay người lại hôn nhẹ lên Haggerty.

"Ồ, Chúa ơi, thật buồn nôn!" Garton ghê tởm hét lớn.

Unwin và Steve đi cùng nhau. Steve nói bạn đồng tính của Mellon tên là Haggerty. Khi một đứa trẻ ở trường trung học Derry đi nhờ xe anh ta, anh ta còn động tay động chân với đứa trẻ đó.

Mellon và Haggerty đi ngang qua ba gã thanh niên này, rời khỏi máy chơi game để đi về phía lối ra của khu vui chơi. Garton sau đó kể với cảnh sát Hughes và cảnh sát Conley rằng, chiếc mũ đồng tính đáng chết đó có viết "Tôi yêu Derry". Mấy chữ đó làm tổn thương lòng tự tôn của cậu ta với tư cách là một công dân Derry. Chiếc mũ cao bằng giấy đó trên đỉnh có một bông hoa to đùng, run rẩy, trông thật ngốc nghếch. Điều này càng làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ta với tư cách là người Derry hơn.

Khi Mellon và Haggerty khoác vai nhau đi ngang qua họ, Garton hét lớn vào mặt họ: "Tao sẽ bắt mày ăn cái mũ đó. Đồ khốn nạn chết tiệt!"

Mellon quay lại nhìn Garton, nháy mắt với cậu ta. "Cưng à. Nếu cưng muốn ăn gì đó, anh có thể tìm cho cưng thứ ngon hơn cái mũ nhiều."

Garton giận không kìm được, muốn cho gã đồng tính này một bài học. Chết tiệt! Chưa ai dám khiêu khích cậu ta như vậy.

Cậu ta đi về phía Mellon. Bạn của Mellon là Haggerty kinh hãi, muốn kéo Mellon đi, nhưng Mellon vẫn đứng đó, cười tủm tỉm. Garton sau đó kể với cảnh sát, cậu ta tin chắc lúc đó Mellon đang rất phấn khích. Cả ngày hôm nay ở lễ hội, anh ta đã mê mẩn hai chiếc bánh rán phủ đường. Anh ta quá vui, không nhận ra nguy hiểm trước mắt.

Nếu không phải vì Garton cảm thấy có gì đó chạm vào khuỷu tay mình, thì Mellon đã phải chịu khổ rồi. Garton quay lại thấy cảnh sát Frank McCann, tay cầm dùi cui.

"Đừng gây chuyện, nhóc con," McCann cảnh báo Garton, "đừng đụng đến họ, đi chơi đi."

"Ông biết nó gọi tôi là gì không?" Garton rất kích động. Chris và Steve cũng đi tới. Hai người họ linh cảm sẽ có chuyện, nên khuyên Garton đi nhanh. Nhưng Garton gạt họ ra, xem ra nếu còn khuyên nữa, Garton sẽ nổi điên. Cậu ta cảm thấy nhân cách của mình bị lăng mạ. Chưa ai dám khiêu khích cậu ta. Chưa bao giờ.

"Tôi thấy nó chẳng nói gì cả," McCann tiếp lời, "tôi thấy chính cậu là người mở lời trước."

"Được, nói tiếp đi. Tôi không muốn nhắc lại cho cậu đâu."

"Nó nói tôi là đồng tính!"

"Cậu cảm thấy không thoải mái, đúng không?" McCann tỏ ra thích thú. Câu hỏi này khiến mặt Garton đỏ bừng.

Sau một hồi tranh cãi, Haggerty cố hết sức lôi Adrian đi.

"Tạm biệt, cưng!" Adrian quay đầu lại vui vẻ hét lên.

"Câm miệng, đồ khốn," McCann gầm lên, "cút đi."

Garton lao về phía Adrian, McCann chộp lấy cậu ta. "Còn thế nữa, ta sẽ bắt giữ cậu."

"Để tao gặp lại mày, tao nhất định không tha cho mày!" Garton hét vào bóng lưng họ đang rời đi. Mọi người đều quay lại nhìn cậu ta. "Còn đội cái mũ đó tao sẽ giết mày. Thị trấn Derry không cần lũ đồng tính như các người."

Không quay đầu lại, Adrian Mellon vẫy tay trái — móng tay sơn màu đỏ cherry, vừa đi vừa đung đưa eo. Garton lại lao lên.

"Nói lại lần nữa: cậu còn nhúc nhích, ta sẽ không khách sáo đâu." McCann nói một cách ôn hòa nhất có thể.

"Được rồi, tin tôi đi, tôi nghiêm túc đấy."

"Đi thôi, Garton," Chris tỏ ra bồn chồn, "bỏ qua đi."

"Cậu thích loại người này à?" Garton tức giận hỏi McCann, phớt lờ Chris và Steve. "Có phải không?"

"Đối với những kẻ bất thường này, tôi không nói là thích hay không thích." McCann nói, "Điều tôi thực sự thích là hòa bình và yên tĩnh. Những gì cậu làm khiến tôi rất phản cảm. Cậu có muốn cùng tôi đi một chuyến tới đồn cảnh sát không?"

"Đi thôi, Garton," Steve nói khẽ, "chúng ta đi mua xúc xích ăn."

Garton đi rồi. Cậu ta vừa đi vừa chỉnh lại áo sơ mi một cách khoa trương, dùng tay vuốt mái tóc bên khóe mắt. Cảnh sát McCann nghe thấy Garton nói với bạn mình: "Chỉ cần lần sau gặp lại nó, tao nhất định không tha cho nó."

6

"Cháu muốn nói chuyện với mẹ cháu vài câu." Đây là lần thứ ba Steve Dubay yêu cầu như vậy.

"Cháu muốn khuyên mẹ cháu và cha dượng cứ tạm bợ mà sống với nhau. Nếu không đợi cháu về nhà, trong nhà chắc đã đánh nhau tan nát rồi."

"Đợi thêm lát nữa đi." Cảnh sát Charles Avelino nói. Cảnh sát Avelino và đồng nghiệp là cảnh sát Barney Morrison biết Steve đêm nay chắc chắn không về được, có lẽ vĩnh viễn không thể về được nữa. Đứa trẻ này hoàn toàn không nhận ra lỗi lầm lần này của mình nghiêm trọng đến mức nào.

"Khi cậu nhìn thấy Adrian ra khỏi quán bar Canal, đã xảy ra chuyện gì?" Cảnh sát Morrison tiếp tục hỏi.

"Cháu không muốn nói nữa."

"Tại sao?" Cảnh sát Avelino hỏi.

"Cháu đã nói quá nhiều rồi."

"Cậu đến đây là để nói chuyện," Avelino nói, "chẳng lẽ không đúng sao?"

"Ừm... nói là vậy... nhưng..."

"Nghe này," Morrison ngồi xuống cạnh Steve Dubay, lại ném cho cậu ta một điếu thuốc, "cậu thấy tôi và vị cảnh sát này có giống một cặp đồng tính không?"

"Cháu không biết —"

"Chúng tôi trông có giống không?"

"Không giống, nhưng..."

"Chúng tôi là bạn của cậu, Steve," cảnh sát Morrison nói nghiêm túc, "tin tôi đi. Ba người các cậu lúc này đều cần bạn bè. Bởi vì chỉ cần ngày mai đến, mỗi trái tim bị tổn thương ở thị trấn Derry sẽ tính sổ với các cậu, gào thét đòi nợ máu trả máu."

Steve Dubay hơi ngạc nhiên. Avelino nhìn thấu suy nghĩ của cậu ta; chắc cậu ta lại nghĩ đến cha dượng của mình rồi. Giống như những người khác ở đồn cảnh sát Derry, cảnh sát Avelino không thích những người đồng tính ở thị trấn Derry, cũng hy vọng quán bar Canal có thể bị đóng cửa vĩnh viễn — ông rất sẵn lòng đích thân lái xe đưa Steve về nhà. Thậm chí, ông còn sẵn lòng nắm lấy tay Steve, để cha dượng cậu ta dạy cho cậu ta một bài học tử tế. Avelino cảm thấy, mặc dù ông không thích những người đồng tính, nhưng điều đó không có nghĩa là những người đó đáng bị tra tấn, hành quyết. Adrian chết quá thảm. Khi họ vớt anh ta lên từ dưới gầm cầu kênh đào, đôi mắt anh ta mở to, tràn đầy sợ hãi. Steve vẫn chưa biết mình đã làm ra chuyện khủng khiếp gì với tư cách là đồng phạm.

"Chúng cháu không muốn làm hại anh ấy." Steve trở nên hơi bối rối, bắt đầu lùi bước.

"Đó là lý do tại sao cậu ở đây," Avelino rất chân thành, "cậu nói sự thật với chúng tôi, sẽ không có hại gì đâu. Phải không, nhóc?"

"Đúng là không có hại gì." Morrison cũng thêm vào.

"Hỏi lại lần nữa, cậu muốn nói gì?" Cảnh sát Avelino kiên nhẫn dỗ dành cậu ta.

"Ừm..." Steve bắt đầu chậm rãi kể lại.

7

Năm 1973, khi quán bar Canal mới mở cửa, Kittier hình dung khách hàng của mình sẽ là những hành khách xe buýt đường dài. Nhưng ông không ngờ đa số hành khách đó là phụ nữ và người mang theo gia đình, họ đều tự mang theo đồ uống. Còn những người xuống xe đa phần là lính và thủy thủ, họ cũng chỉ ghé vào uống một hai chai bia — thời gian dừng xe chỉ có 10 phút, không thể nào để họ uống thỏa thích ở đây được.

Mãi đến năm 1977, Kittier mới hiểu ra, nhưng tất cả đã quá muộn: ông đã nợ một đống nợ. Suy đi tính lại, ông quyết định đánh cược, đốt cháy quán bar để đòi tiền bảo hiểm. Tự phóng hỏa lại sợ bị phát hiện, thuê một kẻ phóng hỏa chuyên nghiệp lại không dễ tìm.

Thế là tháng 2 năm đó ông đã hạ quyết tâm, nếu đến ngày 4 tháng 7 mà công việc làm ăn không khởi sắc, ông sẽ bỏ lại mọi thứ ở đây để đến Florida thử vận may. Nhưng, ai mà ngờ ông trời có mắt, việc kinh doanh quán bar đột nhiên tốt lên, buôn bán phát đạt, ngày càng thịnh vượng.

Người ghé quán toàn là những chàng trai trẻ, lịch thiệp, và nhiều người ăn mặc kỳ lạ. Mãi đến khoảng năm 1981, Kittier mới biết khách hàng của mình gần như toàn là người đồng tính.

Giống như mỗi người đội mũ xanh đều là người cuối cùng biết vợ mình không chung thủy, Kittier hoàn toàn không hay biết gì về điều này, trong khi ở thị trấn Derry đây đã trở thành một bí mật công khai.

Nhưng khi Kittier biết hết mọi chuyện, ông cũng chẳng bận tâm, vì quán bar mang lại cho ông nguồn lợi nhuận khổng lồ. Hơn nữa, quán bar Canal là quán bar an ổn duy nhất ở thị trấn Derry, không ai vì tranh giành phụ nữ mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Người đến đây, dù có phải là đồng tính hay không, họ đều giữ mình an phận.

Nhưng những lời đồn thổi về quán bar Canal ở thị trấn Derry ngày càng nhiều, một thời tin đồn bay tứ tung. Có người nói, ở quán bar Canal, mỗi tối đều có đàn ông nhảy những điệu nhảy sát người, vuốt ve hôn hít nhau, xấu hổ không chịu nổi. Nghe nói trong quán bar còn có một căn phòng bí mật, có một người mặc quân phục Đức Quốc xã bẩn thỉu, cung cấp dịch vụ "đặc biệt" cho một số người.

Thực tế, tất cả những điều này đều là tin đồn. Khi những người từ bến xe đến quán bar Canal mua bia hoặc đồ uống, họ sẽ cảm thấy quán bar Canal cũng chẳng khác gì các quán bar khác — đương nhiên, khách hàng ở đây đa phần là người đồng tính, nhưng điều này không có nghĩa là họ là kẻ ngốc. Những nhóm nhỏ đồng tính ở đây đều biết thị trấn Derry cũng giống như New York hay Boston, ở đây rất nhỏ, nên làm việc gì cũng phải cẩn thận.

Haggerty chỉ bắt đầu đến quán bar Canal vào tháng 3 năm 1984. Lần đầu tiên anh đi cùng Adrian Mellon. Ban đầu anh còn tiết chế, nhưng sau đó ngay cả ông chủ quán Kittier cũng nhận ra mối quan hệ giữa Haggerty và Mellon đã không còn bình thường nữa.

Haggerty là một họa viên kỹ thuật của một công ty kỹ thuật. Mellon là một cây bút tự do, anh gửi bài cho bất cứ tạp chí nào. Anh luôn nói muốn viết một cuốn tiểu thuyết dài — có lẽ anh không nghiêm túc, vì cuốn tiểu thuyết này anh đã bắt đầu từ năm thứ ba đại học, đến nay đã 12 năm trôi qua.

Mellon ban đầu sống ở Portland, lần này đến thị trấn Derry là theo lời mời của một tạp chí, đến để viết một bài về kênh đào. Nhưng chỉ trong vòng ba tuần, anh đã gặp Haggerty, thế là mọi thứ thay đổi theo, cuối cùng anh đã dọn về sống chung với Haggerty.

8

Haggerty kể với hai cảnh sát rằng, mùa hè đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời anh — anh vô cùng hối hận, anh cảm thấy lẽ ra mình nên cẩn thận hơn từ sớm. Chúa luôn như vậy, giáng một đòn nặng nề vào lúc con người hạnh phúc nhất.

Sự yêu thích quá mức của Adrian đối với thị trấn Derry là bóng đen duy nhất trong lòng Haggerty lúc bấy giờ. Anh mặc một chiếc áo phông, trên đó viết "Maine không tệ, Derry tuyệt hơn". Anh sở hữu một bộ đồng phục trường trung học Derry, đương nhiên còn có chiếc mũ đó, anh nói bầu không khí ở thị trấn Derry thật quá tuyệt. Anh thậm chí còn nhặt lại cuốn tiểu thuyết mà mình đã hơn một năm không động bút.

"Anh ấy thực sự đang viết cuốn tiểu thuyết đó sao?" Cảnh sát Harold hỏi. Harold muốn Haggerty nói thêm một chút.

"Đương nhiên rồi. Anh ấy nói đó có thể là một cuốn tiểu thuyết kinh dị, anh ấy dự định viết xong trước sinh nhật vào tháng 10. Anh ấy cho rằng mình đã khá hiểu Derry, nhưng thời gian anh ấy ở đây quá ngắn, anh ấy thực sự không biết thị trấn Derry rốt cuộc là bộ dạng gì. Tôi muốn thuyết phục anh ấy, nhưng anh ấy không nghe."

"Vậy cậu nghĩ Derry rốt cuộc là bộ dạng gì? Haggerty?" Sĩ quan Reeves tiếp tục hỏi.

"Nó giống như một cô gái điếm chết đi mà khắp người bò đầy giòi bọ." Haggerty nói đầy phẫn nộ.

Hai cảnh sát lặng lẽ nhìn anh, chết lặng.

"Nơi này tệ hại tột cùng," Haggerty nói tiếp, "thật là một cái cống rãnh. Hai người các anh chẳng lẽ không biết sao? Các anh sống ở đây cả đời, chẳng lẽ không biết chút gì?"

Hai cảnh sát đều không trả lời. Một lát sau, Haggerty lại tiếp tục nói.

9

Cho đến khi Adrian Mellon bước vào cuộc đời anh, Don Haggerty vẫn luôn dự định rời khỏi thị trấn Derry. Anh ở đây ba năm, chủ yếu là vì anh thuê dài hạn một căn hộ có thể nhìn thấy cảnh đẹp hữu tình trên sông. Giờ thời hạn thuê sắp hết, Haggerty rất vui lòng rời khỏi nơi thị phi này. Không cần mỗi ngày ngồi xe đi làm. Không cần chịu đựng bầu không khí kỳ quái ở đây nữa. Thị trấn này khiến anh sợ hãi. Sự căm ghét đồng tính ăn sâu bén rễ đó — mục sư của thị trấn cũng như những bức tường bị bôi bẩn nát bét ở công viên Bassey đều không hề che giấu thái độ này.

Vì điều này Adrian còn cười nhạo anh. Anh nói: "Ở mỗi thị trấn của nước Mỹ đều có rất nhiều người căm ghét người đồng tính."

Thấy anh nghiêm túc như vậy, Adrian Hagerty quyết định đưa anh đến Công viên Bassey để xem thử. Giữa tháng 6, tức là một tháng trước khi Adrian Mellon qua đời, họ lái xe đến Công viên Bassey. Anh dẫn Adrian đến một góc khuất bốc mùi hôi thối tại Cầu Cười, bảo Adrian xem một chỗ có vẽ bậy những dòng chữ. Adrian quẹt một que diêm, chỉ thấy trên đó viết: "Đồ đồng tính biến thái. Cắt phăng cái thứ của mày đi."

Hagerty bình thản nói: "Tôi biết người ta nhìn nhận người đồng tính như thế nào. Hồi thiếu niên, tôi từng bị đánh nhừ tử tại một bãi xe tải ở Dutton; bên ngoài một tiệm đồ ăn nhanh ở Portland, có kẻ đã đốt giày của tôi, còn gã cảnh sát béo ú kia thì đứng nhìn, thậm chí còn cười cợt. Tôi thấy nhiều rồi. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy bất cứ thứ gì giống như ở đây. Nhìn chỗ này đi, nhìn cho kỹ vào."

Adrian lại quẹt một que diêm. Trên tường viết: "Móc mắt chó của mày ra, đồ đồng tính!"

"Bất kể kẻ nào viết ra những dòng này đều đã lún sâu vào sự điên rồ tột độ. Nếu chỉ là một người viết, tôi còn cảm thấy đỡ hơn, nhưng..." Hagerty vung tay trong không trung, nói tiếp, "những thứ này quá nhiều... Tôi không nghĩ một người có thể làm được tất cả. Đó là lý do tại sao tôi muốn rời khỏi Derry. Ở đây có quá nhiều nơi và quá nhiều người đã phát điên."

"Được rồi, chờ thêm chút nữa, chờ tôi viết xong tiểu thuyết đã, được không? Ngay trong tháng 10 thôi. Tôi thề. Sẽ không quá muộn đâu. Không khí ở đây thật tốt."

"Anh ấy vẫn chưa hề hay biết. Chính dưới cây cầu đó, anh ấy đã bỏ mạng." Don Hagerty đau đớn nói.

10

Công tố viên Burt Buddinger và Cảnh sát trưởng Rademacher đều im lặng, hơi nghiêng người về phía trước. Chris vẫn cúi đầu lầm bầm không ngớt. Đây chính là những gì họ muốn biết. Lời khai này đủ để tống hai trong số ba gã khốn đó vào tù.

"Cái khu vui chơi đó chẳng có gì thú vị cả. Bọn họ đã chơi đủ mọi trò. Nào là vòng quay may mắn, nhảy dù... xe điện đụng đã đóng cửa rồi. Ngoài vòng quay ngựa gỗ ra thì chẳng còn gì cả. Thế là chúng tôi đi lang thang, rồi đến khu ném vòng. Garton đã tiêu hết 50 xu. Hắn để mắt tới cái mũ mà gã đồng tính kia đang đội, nhưng cứ ném mãi không trúng. Càng ném không trúng, hắn càng nổi cáu. Steve lại ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa. Chỉ có hắn là hào hứng, vì hắn đã dùng thuốc, một loại viên thuốc màu đỏ."

"Hắn cứ lải nhải bên tai Garton khiến Garton suýt nữa thì đấm hắn. Hắn nói: 'Mày đến cái mũ của gã khốn đó mà cũng không thắng nổi. Nếu không thắng được cái mũ đó, mày đúng là đồ bỏ đi.' Sau đó, mặc dù Garton chẳng ném trúng cái gì, cô gái kia vẫn đưa cho hắn một giải thưởng. Tôi nghĩ cô ta chỉ muốn tống khứ bọn tôi đi. Sau đó, khu vui chơi đóng cửa. Chúng tôi ra ngoài, Steve vẫn không ngừng chế nhạo Garton vì không thắng được cái mũ đó. Garton không nói một lời. Tôi biết tình hình không ổn nên muốn đổi chủ đề, nhưng lại chẳng nghĩ ra phải nói gì. Sau khi đến bãi đỗ xe, Steve hỏi chúng tôi là muốn về nhà hay đến chỗ nào chơi tiếp. Garton liền nói muốn đến quanh quán bar Canal để xem có gặp được gã đồng tính đó không."

Nghe đến đây, Burt Buddinger và Cảnh sát trưởng Rademacher trao đổi ánh mắt với nhau. Gã ngốc trước mặt này vẫn chưa biết rằng, tất cả những gì hắn khai ra đã cấu thành tội danh giết người cấp độ một.

"Tôi bảo không, tôi muốn về nhà. Garton liền nói: 'Mày sợ phải đi ngang qua quán bar của bọn đồng tính đó à?' Tôi nói: 'Xàm xí!' Steve vẫn đang hăng máu. Hắn nói: 'Chúng ta đến đó dạy cho đám biến thái này một bài học, dạy cho chúng một bài học, dạy cho chúng một bài học nhớ đời...'"

11

Sự việc tình cờ đến thế. Adrian Mellon và Don Hagerty uống hai cốc bia, rời khỏi quán bar Canal, rồi nắm tay nhau đi về phía trạm xe buýt. Lúc đó là 10 giờ 20 phút tối. Họ rẽ trái ở góc phố.

Cầu Cười nằm ở thượng nguồn sông Kenduskeag, cách quán bar Canal khoảng nửa dặm, phong cảnh rất đẹp. Sông Kenduskeag đang trong mùa nước cạn, mực nước rất thấp, lững lờ trôi.

Khi Adrian và Hagerty vừa đi đến dưới một cột đèn đường, ba gã của Garton đã lái xe đuổi theo.

"Chặn chúng lại!" Garton gầm lên. Cái cảnh hai gã kia nắm tay nhau thân mật khiến Garton nổi điên. Khi nhìn thấy bông hoa giấy to tướng trên mũ cứ đung đưa, hắn càng thêm lồng lộn.

"Mẹ kiếp! Chặn chúng lại mau!"

Steve dẫn đầu, lao tới.

Tại đồn cảnh sát, Chris không thừa nhận mình tham gia giết người, nhưng Hagerty nói hắn cũng nhúng tay vào. Theo lời hắn, xe còn chưa dừng hẳn Garton đã nhảy xuống, hai gã kia theo sát phía sau. Hai bên tranh cãi. Đêm đó Adrian hoàn toàn không hề khiêu khích chúng. Anh biết bọn chúng không phải dạng vừa.

"Đưa cái mũ đó đây," Garton ra lệnh cho Adrian, "Đưa mũ đây, đồ đồng tính!"

"Nếu tôi đưa mũ cho anh, anh có tha cho chúng tôi không?" Adrian sợ đến mức thở không ra hơi, giọng lạc đi vì khóc. Anh hoảng loạn nhìn Chris, nhìn Steve, rồi nhìn Garton.

"Đưa cái thứ rác rưởi đó đây!"

Adrian đưa mũ cho hắn. Garton rút trong túi quần ra một con dao bấm, rạch nát cái mũ giấy, rồi vo tròn lại, ném xuống chân, điên cuồng giẫm đạp.

Nhân lúc sự chú ý của chúng đổ dồn vào Adrian và cái mũ, Hagerty lùi lại vài bước, nhìn quanh, hy vọng xung quanh có cảnh sát.

"Được rồi, giờ có thể để chúng tôi—" Adrian chưa nói hết câu, Garton đã đấm mạnh vào mặt anh. Anh lùi lại vài bước, va vào lan can bảo vệ cao ngang eo trên cầu. Adrian hét lên một tiếng, dùng tay che miệng, máu tươi chảy ra qua kẽ ngón tay.

"Adrian!" Hagerty hét lớn, chạy lại. Steve ngáng chân khiến anh ngã nhào. Garton đá mạnh một cước vào bụng anh, đá anh từ vỉa hè ra giữa đường. Một chiếc xe lao vút qua, Hagerty quỳ ở đó tuyệt vọng kêu cứu, nhưng tài xế thậm chí không buồn nhìn lấy một cái rồi đi thẳng.

"Câm miệng, đồ khốn!" Steve đá một cước vào mặt anh. Hagerty ngã xuống rãnh nước bẩn bên đường, ngất đi.

Một lúc sau, anh nghe thấy một giọng nói, là Chris đang nói với anh. Bảo anh rời khỏi đây mau, nếu không sẽ nhận kết cục giống như Adrian.

Hagerty nghe thấy tiếng đấm đá túi bụi và tiếng kêu cứu của Adrian. Anh ấy kêu thảm thiết, giống như con mồi rơi vào bẫy. Hagerty khó nhọc bò về phía trạm xe buýt sáng đèn ở phía ngã tư. Khi quay đầu nhìn lại, anh thấy Adrian co quắp thành một đống, bị ba gã Garton vây quanh. Cơ thể anh không ngừng run rẩy, bị tung qua quật lại như một con búp bê vải. Chúng đánh anh, đá anh, xé quần áo anh. Anh thấy Garton đá một cú vào hạ bộ của Adrian. Mái tóc của Adrian rủ xuống trước mặt, máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả áo sơ mi. Bàn tay phải của Garton đeo hai chiếc nhẫn lớn, rạch rách môi trên của Adrian, đánh gãy ba chiếc răng cửa.

"Cứu với!" Hagerty gào lên khản cổ. "Cứu với! Cứu với! Sắp chết người rồi! Cứu với!"

Các tòa nhà hai bên đường tối om, trông vô cùng bí hiểm. Không một ai ra cứu họ. Hagerty không hiểu tại sao lại như vậy: trạm xe buýt sáng đèn rõ ràng là có người mà. Chẳng lẽ không ai chịu ra cứu họ sao? Chẳng lẽ không có lấy một người tốt bụng nào ư?

"Cứu với! Cứu với! Chúng nó giết người mất! Lạy Chúa, cứu với!"

"Cứu với!" Từ bên trái Hagerty cũng truyền đến âm thanh như vậy, âm thanh rất kỳ lạ và yếu ớt... tiếp đó là tiếng cười khúc khích mơ hồ truyền tới.

"Cút! Cút đi!" Garton hét lớn... vừa hét vừa bật cười. Còn ba gã bọn chúng thì vừa cười vừa đánh đập Adrian, miệng không ngừng hét: "Cút! Cút mẹ mày đi!"

"Cứu với!" Cái giọng bí ẩn và trầm thấp đó lại vang lên. Tiếp đó là vài tiếng cười yếu ớt—giống như tiếng cười của một đứa trẻ đang vui sướng không kiềm chế được.

Hagerty nhìn xuống dưới cầu, có một gã hề ở đó!

Thoạt nhìn, gã hề đó chẳng khác gì những gã hề thông thường khác, điểm duy nhất khác biệt chính là mái tóc màu cam rối bù. Nhưng sau đó Hagerty cảm thấy gã hề đó không giống những gã hề mà anh từng thấy. Gương mặt đó trắng bệch đáng sợ, nụ cười giả tạo được vẽ lên đỏ như máu. Đôi mắt đó lóe lên ánh sáng bạc tà ác. Hagerty nghĩ có lẽ gã hề đeo kính áp tròng, nếu không đôi mắt không thể trắng đến mức đáng sợ như vậy. Gã hề mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thình, trên đó đính những chiếc cúc lớn màu cam; tay đeo đôi găng tay trắng mà các nhân vật hoạt hình thường đeo.

"Nếu cậu cần giúp đỡ, Don," gã hề nói với Hagerty, "thì hãy lấy một quả bóng bay đi."

Vừa nói, gã hề vừa đưa ra một chùm bóng bay đang cầm trên tay.

"Chúng có thể bay lên," gã hề nói, "sau khi cậu xuống đây chúng ta sẽ cùng bay lên. Bạn của cậu sắp bay lên rồi."

12

"Gã hề đó gọi tên cậu sao?" Cảnh sát viên Reeves không cảm xúc hỏi. Anh ta ra hiệu cho Cảnh sát viên Harold.

"Là vậy đó," Hagerty cúi đầu, nói, "tôi không thể quên được giọng nói của nó."

13

Trong văn phòng Cảnh sát trưởng ở tầng 5 đồn cảnh sát, Cảnh sát trưởng Rademacher và Công tố viên Buddinger vẫn đang thẩm vấn Christopher Unwin, 15 tuổi.

"Vậy là cậu đã ném anh ta xuống," Buddinger hỏi Unwin, "để mặc anh ta chết, đúng không?"

"Không phải tôi làm!" Unwin ngẩng đầu, hét lên. Hắn quẹt mái tóc rủ xuống mắt, nhìn chằm chằm vào hai cảnh sát, vội vàng biện bạch: "Khi thấy bọn họ định làm vậy, tôi đã định kéo Steve ra, vì tôi biết làm vậy sẽ khiến gã đó bị thương nặng—cầu cách mặt nước khoảng 10 feet..."

Là 23 feet. Thuộc hạ của Cảnh sát trưởng Rademacher đã đo đạc rồi.

Unwin nói tiếp: "Nhưng lúc đó Steve như thể đã điên rồi. Hai gã đó cứ hét mãi 'Cút đi! Cút đi!' rồi nhấc người đó lên. Garton giữ hai cánh tay, Steve nhấc hai chân, rồi... rồi cứ thế..."

14

Thấy bọn chúng định ném Adrian Mellon xuống sông, Hagerty lao về phía chúng, vừa gào thét tuyệt vọng: "Không! Không! Không!"

Unwin đẩy Hagerty ra. Hagerty ngã ngửa ra sau.

"Cậu cũng muốn nếm thử cảm giác bị ném xuống sông à?" Unwin nói nhỏ với Hagerty, "Chạy mau đi!"

Bọn chúng ném Adrian từ trên cầu xuống, chỉ nghe thấy tiếng nước bắn tung tóe.

"Đi thôi." Steve và Garton đi về phía xe ô tô.

Unwin đi đến lan can, nhìn xuống. Hắn nhìn thấy Hagerty trước. Hagerty đang bò dọc theo bờ sông đầy cỏ dại và rác rưởi xuống dưới, định cứu Adrian. Sau đó hắn nhìn thấy gã hề kia. Gã hề lôi Adrian lên bờ bên kia, một tay kẹp lấy Adrian, tay kia vẫn cầm chùm bóng bay. Toàn thân Adrian ướt sũng, ho sặc sụa và rên rỉ. Gã hề quay đầu lại, đôi mắt bạc lóe lên ánh lạnh. Nó cười với Unwin, để lộ hàm răng nanh to và sắc nhọn như sư tử. "Sau đó thì sao?" Công tố viên Buddinger lại hỏi tiếp. Ông đã chán ngấy tất cả những gì Unwin nói. Đây chẳng khác nào chuyện cổ tích lừa trẻ con.

"Sau đó xảy ra chuyện gì thì tôi không biết." Unwin trả lời. "Steve đi tới, túm lấy tôi, lôi tôi lên xe. Nhưng... tôi nghĩ gã hề đó đã cắn vào nách Adrian." Hắn lại ngẩng đầu nhìn hai cảnh sát, có chút không chắc chắn.

"Tôi nghĩ nó đã làm như vậy."

Sau đó hắn nói tiếp: "Có vẻ như nó định ăn thịt Adrian. Định ăn cả trái tim của Adrian."

15

Sau khi xem biên bản thẩm vấn Unwin, Don Hagerty kiên quyết phủ nhận lời khai của Unwin. Anh nói gã hề không hề lôi Adrian lên bờ bên kia, ít nhất không phải như những gì Unwin nhìn thấy—Unwin lúc đó chỉ là một kẻ đứng xem, đã mất trí rồi.

Hagerty nói anh chỉ nhìn thấy gã hề đứng ở bờ bên kia, trên cánh tay kẹp lấy cơ thể ướt đẫm của Adrian. Cánh tay phải của Adrian cứng đờ buông thõng sau đầu gã hề. Gương mặt gã hề đúng là ẩn sau nách Adrian, nhưng nó không hề cắn người; nó đang mỉm cười.

Cánh tay gã hề đột nhiên dùng sức, Hagerty nghe thấy tiếng xương sườn gãy.

Adrian đang hét lên trong đau đớn.

"Hãy bay đi cùng chúng ta, Don." Giọng gã hề truyền ra từ cái miệng cười toe toét, đỏ như máu đó. Nó dùng ngón tay chỉ xuống dưới cầu.

Dưới gầm cầu trôi nổi rất nhiều bóng bay—không chỉ mười mấy quả, mà là hàng trăm hàng nghìn quả bóng bay, đỏ, xanh, vàng, mỗi quả bóng đều viết chữ "Tôi yêu Derry".

16

"Nghe đúng là chuyện bóng bay thật đấy." Cảnh sát viên Reeves nói, lại ra hiệu cho Cảnh sát viên Gardner.

"Tôi không thể quên được giọng nói của nó." Hagerty lặp lại câu nói này, giọng ỉu xìu.

"Cậu tận mắt nhìn thấy những quả bóng bay đó sao?" Cảnh sát viên Gardner hỏi Hagerty.

Hagerty từ từ giơ hai tay lên trước mặt. "Những quả bóng bay đó rõ ràng như việc tôi nhìn thấy ngón tay mình bây giờ vậy. Có hàng trăm hàng nghìn quả. Cậu gần như không thể nhìn rõ phía bên trong gầm cầu—bóng bay nhiều quá. Những quả bóng đó bay qua bay lại, lên xuống nhấp nhô. Đồng thời còn có một tiếng 'két két' nực cười, đó là tiếng ma sát giữa các quả bóng. Còn những sợi dây trắng buộc bóng bay, đan xen lơ lửng trong không trung giống như mạng nhện vậy. Gã hề đó mang Adrian xuống dưới cầu. Tôi có thể nhìn thấy áo choàng của nó xuyên qua cái lưới trắng khổng lồ đó. Adrian ho lên những tiếng đáng sợ. Tôi đuổi theo... gã hề đột ngột quay đầu lại. Nhìn thấy mắt nó, tôi hiểu ngay nó rốt cuộc là ai."

"Nó là ai?" Cảnh sát viên Gardner khẽ hỏi.

"Chính là Derry," Don Hagerty trả lời, "nó chính là Derry."

"Sau đó cậu làm gì?" Cảnh sát viên Reeves hỏi dồn.

"Tôi chạy! Mẹ kiếp, đồ ngu!" Hagerty òa khóc.

17

Cho đến ngày 13 tháng 12, trước khi tòa án khu vực Derry mở phiên tòa xét xử vụ án giết người do Garton và Steve gây ra, tâm trạng của Cảnh sát viên Harold Lindner vẫn luôn rất bình thản. Anh đã tìm gặp Trợ lý Công tố viên Buddinger, muốn hỏi ý kiến của ông về gã hề đó. Ban đầu Buddinger không muốn nói, nhưng sau đó thấy Cảnh sát viên Gardner kiên quyết, ông đã đồng ý.

"Chẳng có gã hề nào cả, Harold. Ba gã đêm hôm đó mới chính là những gã hề. Điều này cậu biết rất rõ."

"Chúng ta có hai nhân chứng—"

"Đó đều là bịa đặt. Unwin nói vậy chẳng qua là muốn giảm nhẹ tội của mình, nhưng điều này vô ích. Hắn khó lòng thoát tội lần này. Hagerty nói vậy là vì cú sốc quá lớn, trở nên hơi cuồng loạn. Chứng kiến người bạn thân nhất bị giết, cậu ta có nói là nhìn thấy đĩa bay tôi cũng chẳng ngạc nhiên."

Nhưng Buddinger chắc chắn biết rất nhiều điều, Cảnh sát viên Gardner có thể nhìn thấy điều đó từ ánh mắt của ông. Sự quanh co của vị Trợ lý Công tố viên khu vực này khiến anh nổi giận.

"Được rồi," Gardner nói, "ở đây chúng ta đang nói về nhân chứng tự nguyện. Ông đừng có nói nhảm."

"Cái gì là nói nhảm? Cậu tin là dưới gầm cầu đó có một gã hề hút máu à? Tôi nghĩ đó mới gọi là nói nhảm."

"Ý tôi không phải vậy. Nhưng mà—"

"Vậy thì cậu còn cố chấp làm gì?"

"Ông bớt thẩm vấn tôi đi!" Cảnh sát viên Gardner không thể nhịn được nữa, cuối cùng hét lên. "Hai người bọn họ nói giống hệt nhau, mà lại không hề biết đối phương đã nói gì!"

Công tố viên Buddinger vẫn ngồi trước bàn, nghịch một cây bút chì. Nghe thấy lời Cảnh sát viên Gardner, ông đặt bút chì xuống, đứng dậy, bước về phía Gardner. Gardner cao hơn Buddinger 5 inch, nhưng khi nhìn thấy Buddinger hung hăng bước tới, anh không khỏi lùi lại một bước.

"Cậu muốn chúng ta thua kiện à, Gardner?"

"Không, tất nhiên là không—"

"Cậu muốn những tên nhóc khốn kiếp đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?"

"Không!"

"Vậy tốt. Vì lập trường cơ bản của chúng ta không có gì khác biệt, tôi sẽ nói cho cậu biết suy nghĩ thật của tôi. Đúng, có lẽ đêm đó dưới gầm cầu thực sự có một người. Có lẽ người đó còn mặc trang phục hề. Nhưng, nhiều nhân chứng mà tôi điều tra đều cho rằng đó rất có thể là một gã say rượu mặc quần áo của người khác vứt đi, hoặc là ảo giác. Hắn ta có lẽ đang ở đó nhặt nhạnh đồ ăn thừa. Chẳng lẽ điều đó không thể xảy ra sao?"

"Tôi không biết." Harold cố gắng ép mình chấp nhận suy đoán này. Nhưng lời khai của hai nhân chứng lại giống nhau đến thế... không, anh không tin có khả năng đó.

"Dù gã hề đó là ai, kết quả cuối cùng chỉ có một: nếu vụ án của chúng ta dính dáng đến gã hề này, luật sư của bọn chúng sẽ nắm lấy điểm đó để làm lớn chuyện. Bọn chúng sẽ nói hai đứa trẻ ngây thơ đó vô tội. Bọn chúng ném gã đồng tính xuống cầu chỉ là đùa giỡn thôi. Bọn chúng sẽ nói Mellon vẫn còn sống sau khi rơi xuống nước. Cả Hagerty và Unwin đều có thể chứng thực điều này."

"Thân chủ của bọn chúng không phạm tội, mà là do tên tâm thần ăn mặc như hề gây ra. Nếu chúng ta nhắc đến gã hề đó, kết quả sẽ là như vậy. Cậu hiểu chưa?"

"Nhưng Unwin vẫn sẽ khai ra thôi."

"Còn Hagerty thì không, cậu ta hiểu rõ lợi hại trong chuyện này. Chỉ cần Hagerty không nói, ai sẽ tin lời Unwin?"

"Ồ, còn cả chúng ta nữa." Harold tỏ ra đau đớn, thậm chí còn ngạc nhiên trước phản ứng của chính mình. "Tôi nghĩ chúng ta cũng sẽ không nói."

"Ồ, thôi đi!" Buddinger vung tay, gầm lên. "Bọn chúng đã giết Mellon. Bọn chúng không chỉ ném anh ta xuống cầu—trên người Garton còn mang theo một con dao bấm. Mellon bị đâm 7 nhát, trong đó một nhát đâm vào phổi trái, hai nhát đâm vào hạ bộ. Vết thương hoàn toàn khớp với con dao của Garton. Mellon còn bị gãy 4 cái xương sườn—đây là do Steve gây ra. Hắn ôm chặt lấy Mellon rồi quật anh ta ngã ngửa. Mellon còn bị cắn. Trên cánh tay, trán trái, cổ đều có vết thương. Tôi nghĩ là do Unwin và Garton gây ra. Tuy nhiên chỉ kiểm chứng được một vết thương khớp, ở tòa án không đủ để nói lên điều gì. Hơn nữa, trên nách cánh tay phải của Mellon mất một mảng thịt lớn, mặc dù không có bằng chứng, tôi chắc chắn là do Garton gây ra. Hơn nữa, dái tai của Mellon cũng bị cắn mất."

Buddinger dừng lại, trừng mắt nhìn Harold.

"Nếu để gã hề này xen vào, chúng ta sẽ không thể tống những tên khốn này vào tù được nữa. Cậu muốn kết cục như vậy sao?"

"Không, tất nhiên là không."

"Mặc dù Mellon là người đồng tính, nhưng anh ta chưa bao giờ làm hại ai." Buddinger càng nói càng kích động. "Anh ta sống cuộc đời của mình, không ảnh hưởng đến ai. Đột nhiên xuất hiện ba tên khốn, cướp đi sinh mạng của anh ta. Tôi nhất định phải tống cổ bọn chúng vào tù. Đợi khi nghe tin lũ khốn đó vào nhà tù Thomaston, tôi sẽ gửi tấm thiệp chúc mừng nói với bọn chúng rằng, dù ai là kẻ giết người, tôi cũng hy vọng hắn bị AIDS."

"Thật nhiệt tình quá nhỉ!" Harold thầm nghĩ. "Vụ án này tất nhiên cũng sẽ là một nét chấm phá rực rỡ cho sự thăng tiến của ông trong hai năm tới." Anh quay người rời đi, không nói thêm lời nào nữa. Dù sao thì anh cũng muốn tống lũ khốn đó vào tù.

18

John Garton bị kết tội giết người cấp độ một, bị kết án từ 10 đến 20 năm tù tại nhà tù Thomaston.

Steve bị kết tội giết người cấp độ một, bị kết án 15 năm tù tại nhà tù Shawshank.

Christopher Unwin vì chưa thành niên, bị kết tội giết người cấp độ hai, bị đưa vào Trại giáo dưỡng thiếu niên South Windham 6 tháng, hưởng án treo.

Vào lúc tôi viết cuốn sách này, ba bên bị cáo đang kháng cáo. Người ta thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy Garton và Steve trêu ghẹo các cô gái trên phố, chơi máy trò chơi điện tử ở Công viên Bassey không xa nơi Adrian Mellon bị sát hại.

Hagerty và Unwin đã rời khỏi Derry.

Trong phiên tòa xét xử Garton và Steve, không ai nhắc đến câu chuyện về gã hề.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »