Mặc dù là quái vật dưới lòng đất, nhưng trong đám bóng người phục kích trên vách núi kia, vẫn có mười mấy con người tồn tại. Người đứng đầu trong số đó lại chính là Nhị Xuân sư tỷ, người từng chọn ở lại Trà Nhẫm Ba Thác.
Khi đó, lúc chúng tôi chuẩn bị xuyên qua điểm cuối của thế giới Trà Nhẫm Ba Thác, Nhị Xuân sư tỷ đã chọn cách thoái lui, không đi cùng chúng tôi rời khỏi đó. Cô ấy nói rằng mình muốn ở lại giúp Lục Tả bảo vệ liên minh phản kháng dưới lòng đất.
Thế nhưng ngay tại thời điểm này, cô ấy lại xuất hiện trong đội ngũ của Tân Ma Vương để phục kích chúng tôi. Chuyện này khiến tôi có chút bất ngờ, thanh kiếm vung ra cũng không biết nên chém xuống thế nào. Thế nhưng Nhị Xuân sư tỷ, người trông béo hơn hẳn so với trước kia, lại chẳng hề nương tay. Vừa nhìn thấy tôi bất ngờ xuất hiện, cô ấy liền gầm lên một tiếng dữ dội, vô số ngọn giáo ngay lập tức lao vút về phía tôi.
Vút, vút, vút!
Người đang lơ lửng giữa không trung, đối diện với đồng môn cũ, hàng trăm quân phục kích và quái vật, cộng thêm những bóng đen đang liên tục đẩy đá xuống, cùng vô số ngọn giáo lao tới, tôi hít sâu một hơi.
Trong màn đêm, dường như có tiếng ai đó đang cất cao giọng hát.
À!
“Bình bạc vỡ tung nước tuôn trào, kỵ binh xông ra đao thương reo.”
Chí khí hào hùng trong khoảnh khắc đó trào dâng trong lòng tôi. Đối diện với mũi nhọn hung hãn như vậy, tôi chẳng những không hề sợ hãi mà ngược lại còn dâng lên một niềm phấn khích. Thân mình phóng lên không trung, Đạo Lăng Phân Thân Pháp lập tức thi triển, mười một hóa thân đột ngột hiện ra từ cơ thể tôi, rồi đạp lên những ngọn giáo đang bay tới mà lao vào trong đám đông.
Keng!
Thanh trường kiếm va chạm mạnh vào chiếc rìu của gã đàn ông đầu hổ đứng trước nhất. Với thế lực to lớn và bàng bạc, tôi chỉ dùng một chiêu đã khiến gã bị hất văng lên không trung, rơi xuống tảng đá phía xa.
Các hóa thân còn lại cũng liều mạng chiến đấu trong đám đông, sau đó lao về phía những bóng đen đang ném đá xuống dưới vách núi.
Giờ phút này, sự lĩnh ngộ của tôi đối với Đạo Lăng Phân Thân Pháp đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao không thể diễn tả bằng lời, ngay cả hóa thân cũng sở hữu sức mạnh tuyệt đối. Mà những sức mạnh này chính là sự khuếch tán từ vô số tu vi tôi đã hấp thụ trước đó.
Chỉ một người, chỉ một kiếm, vậy mà đã đánh tan nát vòng vây phục kích của kẻ địch.
Keng, keng, keng!
Sau khi vòng vây bị các hóa thân của tôi phá vỡ, kẻ địch liền chuyển mục tiêu, lũ lượt ùa về phía tôi. Các hóa thân trong tình huống này hơi khó chống đỡ nên lần lượt quay trở lại cơ thể tôi. Lúc này, dựa vào thanh Chỉ Qua Kiếm, tôi giết ra rồi lại giết vào trong đám đông, không biết bao nhiêu tên đã ngã xuống đất, tay chân đứt lìa bay lên, máu tươi chảy dài như dòng sông.
Cuối cùng, tôi xông đến trung tâm của kẻ địch, đứng trước mặt Nhị Xuân sư tỷ. Tôi nhìn chằm chằm cô ấy, thanh trường kiếm chĩa chéo lên trên. Hai người đối diện nhau. Chỉ trong một khoảnh khắc, tôi đã có thể phân biệt được cô ấy chính là Nhị Xuân, Nhị Xuân sư tỷ của tôi, chứ không phải ai khác. Cô ấy không bị nhập xác, cô ấy chính là cô ấy.
Tôi hít sâu một hơi rồi chậm rãi hỏi: “Sư tỷ, tại sao?”
Cách biệt bao năm không gặp, mở lời lại chỉ có một câu ấy.
Đối mặt với tôi, người trong chớp mắt hóa thành mười hai, rồi lại khôi phục thành một, đánh cho đám người xung quanh nhào lộn ngã nhào, cùng với câu hỏi vừa rồi của tôi, Nhị Xuân sư tỷ không hề hoảng loạn. Trên mặt cô ấy hiện lên vài phần cười nhạo.
Sau đó, đôi mắt cô ấy biến thành màu vàng, những lớp mỡ trên mặt run lên bần bật rồi nói: “Ba ngày không gặp, phải nhìn nhau bằng cặp mắt khác xưa rồi. Thấy bộ dạng hiện tại của ngươi, làm ta không khỏi nhớ đến lúc vài năm trước ta dẫn ngươi tới Miến Điện. Khi đó ngươi chỉ là một tên làm công bình thường, yếu đuối như một con chó, mà giờ đây… sư phụ thật sự thiên vị quá!”
Những lời trước đó dường như cô ấy đang hồi tưởng chuyện cũ, nhưng câu cuối cùng, sắc mặt đột nhiên trở nên u ám, giọng điệu cũng đanh thép hơn nhiều.
Nghe thấy lời này, tôi không nhịn được mà bật cười. Tôi nói theo ý của tỷ thì tỷ cho rằng tất cả những gì ta có hiện nay đều là do sư phụ Lục Tả ban cho, nếu ông ấy dốc tâm huyết tương tự lên người tỷ, thì tỷ cũng có thể trở thành bộ dạng như ta sao?
Nhị Xuân lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Ha, ha, ha!
Nghe vậy, cảm thấy nực cười vô cùng, tôi cười lớn rồi nói: “Sư tỷ, tình cảnh của ta, tỷ nên hiểu rõ mới phải, cũng biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Theo lý mà nói, người hiểu rõ ngọn ngành như tỷ sẽ không có sự oán hận này. Rốt cuộc là ai đã thay đổi tỷ?”
Nhị Xuân hoàn toàn không nghe lời tôi mà nói: “Hắn là đường huynh của ngươi, các ngươi là thân thích, còn ta là cái gì? Hừ hừ…”
Tôi hít sâu một hơi rồi nói: “Đây chính là lý do tỷ phản bội sư môn, đầu quân cho Ma Môn Giáo?”
Nhị Xuân cũng cười lớn, nói Ma Môn Giáo? Không, không, không, ta không phải người của Ma Môn Giáo, sư phụ ta mới bái là một kẻ mạnh thống trị thế giới…
Tôi nhìn Nhị Xuân có phần kỳ quái, tâm trạng hơi buồn bực. Tôi không chắc cô ấy bị dục vọng và đố kỵ che mờ mắt, hay vốn dĩ đã bị mê hoặc tâm trí, lúc này cô ấy không còn là Nhị Xuân sư tỷ trước kia nữa.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cô ấy cũng không còn là Nhị Xuân sư tỷ năm xưa. Tôi hít sâu một hơi rồi nói: “Ra tay đi, để ta xem tỷ đã học được những gì từ sư phụ mới.”
Nhị Xuân nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng bóc: “Đúng ý ta.”
Cô ấy hít sâu một hơi rồi nói: “Ta đã đợi ngày này lâu lắm rồi, sư đệ à, ta muốn chứng minh cho sư phụ thấy một điều, ta, Nhị Xuân, tuyệt đối không kém hơn ngươi bao nhiêu!”
Nói xong, cô ấy chộp tay xuống dưới, tảng đá dưới chân đột nhiên nứt ra, cô ấy rút từ trong đó ra một cây trường thương màu đen. Cây thương này đen tuyền toàn thân, không nhìn ra được là chất liệu gì. Ngay giây tiếp theo, dưới chân Nhị Xuân, những đám mây lửa bốc lên như Phong Hỏa Luân của Na Tra, kéo theo hơn hai trăm cân thịt của cô ấy lao về phía tôi.
Khoảng cách mười mét, trong chớp mắt đã áp sát, cây thương như con độc long cuộn mình, đâm thẳng vào ngực tôi. Chỉ một thương này, tôi đã cảm nhận được cô ấy là đang nghiêm túc.
Khoảnh khắc ngọn thương đâm tới, tôi cảm thấy khí trường xung quanh đang cuồn cuộn dữ dội, sức mạnh của toàn bộ không gian đều tập trung vào một điểm. Mà điểm đó, chính là mũi thương.
“Một điểm hàn mang tới trước, sau đó thương xuất tựa rồng.”
Keng!
Nhị Xuân sư tỷ trong khoảnh khắc đó đã khiến tôi cảm nhận được lời cô ấy vừa nói. Ba ngày không gặp, phải nhìn nhau bằng cặp mắt khác xưa. Rất mạnh.
Ngay khi cô ấy ra tay, ý chí chiến đấu của tôi cũng bùng lên, thanh Chỉ Qua Kiếm đột ngột chém ra, không sai một ly rơi thẳng lên mũi thương của cô ấy. Kiếm và thương va chạm, sự va đập của sức mạnh khiến toàn bộ khí trường rung chuyển, đám người xung quanh xông tới đều ngã nhào, thậm chí đứng không vững, không thể chen chân vào.
Hai người đồng thời nhảy lùi lại, đều kinh ngạc trước thực lực của đối phương.
Tôi vốn tưởng rằng với bản thân hiện tại, đối mặt với bất cứ cao thủ nào cũng đều có đủ tự tin, còn những kẻ địch yếu hơn một chút gần như bị tiêu diệt trong một chiêu. Đối đầu với Nhị Xuân sư tỷ, lẽ ra tôi có thể chiếm thế thượng phong ngay lập tức. Dù sao năm xưa cô ấy tuy là đồ đệ của Lục Tả, xuất thân từ Đôn Trại Miêu Cổ, nhưng thực lực chỉ ở mức trung bình. Cô ấy cùng lắm chỉ là một linh vật may mắn mà thôi.
Thế nhưng lúc này, Nhị Xuân sư tỷ lại hung hãn đến khó tin, cứ như thể có mãnh tướng nhập xác, sức chiến đấu bùng nổ kinh người.
Hai người lùi lại mấy bước rồi ngẩng đầu nhìn nhau. Không nửa lời thừa thãi, cả hai lại vung binh khí lao vào đối phương.
Keng, keng, keng!
Hai người rơi vào cuộc tử chiến. Vốn là đồng môn sư tỷ đệ thân thiết như người nhà, lúc này lại chẳng còn chút tình nghĩa nào, đều muốn liều mạng tiễn đối phương đi vào chỗ chết. Đương nhiên, Nhị Xuân là người chủ động và quyết đoán nhất, ngược lại là tôi, vì e ngại tính mạng của đối phương nên ít nhiều vẫn còn giữ lại thực lực.
Chính vì tôi không hoàn toàn buông bỏ, nên cuộc chiến của cả hai mới có thể kéo dài.
Giao thủ được mấy chục hiệp, bên cạnh xuất hiện một người, nghi hoặc hét lớn: “Nhị Xuân? Chuyện này là sao?”
Nghe thấy giọng nói này, Nhị Xuân vốn đang điên cuồng như hổ bỗng run lên bần bật, cô ấy nhìn tôi đầy hung ác rồi nói: “Có người ở đây, không công bằng, lần sau chúng ta phân cao thấp!”
Nói đoạn, cô ấy xoay người một cái rồi biến mất tăm.
Tôi nhìn bóng dáng cô ấy biến mất giữa không trung thì ngẩn người. Đây là độn thuật. Còn là độn thuật gì thì tôi không rõ. Ngay khi tôi đang rối bời thì bên cạnh truyền đến giọng của Khuất Béo Ba: “Phong Độn Thuật, thuần thục ghê nhỉ…”
Tạp Mao Tiểu Đạo và Khuất Béo Ba lần lượt xuất hiện trên đỉnh vách núi, nhìn Nhị Xuân đã biến mất cùng đám kẻ địch đang bỏ chạy tán loạn, rồi nhìn về phía tôi.
Tạp Mao Tiểu Đạo nói: “Cô nàng béo vừa rồi là Nhị Xuân phải không?”
Tôi gật đầu, nói đúng, là Nhị Xuân sư tỷ.
Tạp Mao Tiểu Đạo hỏi sao cô ấy lại trở thành bộ dạng này? Nhìn dáng vẻ đó, hình như cô ấy đứng về phía Ma Môn Giáo rồi?
Tôi cười khổ, nói đúng vậy, cô ấy cảm thấy Tả ca quan tâm mình không đủ nên đã tìm một chỗ dựa khác. Tôi kể lại sơ lược cuộc đối thoại khi nãy, Tạp Mao Tiểu Đạo dở khóc dở cười, nói nếu xét về thời gian và tâm huyết, ngươi mới là đứa trẻ bị thả rông đấy chứ? Thời gian cô ấy ở bên Tiểu Độc Vật phải gấp mấy chục, mấy trăm lần ngươi đấy.
Tôi nhún vai, nói nhưng cô ấy không hài lòng, và giờ thì cô ấy rất mạnh.
Tạp Mao Tiểu Đạo hỏi mạnh đến mức nào?
Tôi đáp: “Khoảng tầm cấp bậc Kiếm Chủ, thậm chí còn mạnh hơn một chút.”
Tạp Mao Tiểu Đạo vuốt cằm: “Trong thời gian ngắn như vậy mà có sự thăng tiến nhanh chóng thế này, kẻ đứng sau cô ấy thực lực không thấp đâu.”
Khuất Béo Ba nói: “Phong Độn Thuật, rất mạnh.”
Ba người trò chuyện vài câu, không nghĩ ngợi nhiều mà tiếp tục truy sát kẻ địch. Sau khi tiêu diệt đám người trước mắt, chúng tôi quay lại tìm Nguyên Hối đại sư và Đại Thông hòa thượng cùng những người khác. Kết quả là gặp một nhóm người khác ở cách đó hơn mười dặm, thấy nhóm người đó vô cùng thảm hại, đã có không ít người hy sinh.
Vào lúc này, một nhóm người khác đã thu hút sự chú ý của chúng tôi. So với những nhân vật giang hồ không chút bài bản kia, bộ đội Minh Lang tập hợp lại có thể nói là tinh nhuệ tuyệt đối. Người của Ma Môn Giáo và quái vật dưới lòng đất dưới đòn tấn công sắc bén của họ gần như tan rã ngay khi chạm trán.