Nội Tuyến

Lượt đọc: 78318 | 12 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 101
giang hồ là ly biệt. (1)

Phi vụ lớn? Nghe thấy lời ấy, mí mắt Ngốc Đản giật thon thót, một dự cảm chẳng lành ập đến. Chuyện làm ăn lớn là gì mà khiến bọn chúng rục rịch đến vậy? Chẳng lẽ số tiền kiếm được bấy lâu vẫn chưa đủ lấp đầy những cái túi tham không đáy đó sao? Hẳn là còn một phi vụ mật nào đó mà không ai hay biết. Tin tức mới này khiến hắn đứng ngồi không yên, lòng đầy lo lắng cho người nhà. Liệu họ có thuyết phục được thằng nhãi kia không? Hắn chỉ sợ chưa về đến nhà đã khiến gã kia sinh lòng phản cảm, bởi cái tên ranh mãnh đó không hề dễ đối phó chút nào.

Ai mà ngờ được chứ, một khắc trước còn là một tiểu soái ca ngoan ngoãn, hiền lành, bị vẻ đẹp của Dương mỹ nữ làm cho điên đảo thần hồn, vậy mà thoáng chốc đã nhe nanh múa vuốt, hóa thành một ác lang khát máu, quật ngã hai tên côn đồ một cách chóng vánh.

Người duy nhất không tham gia vào đội ngũ thao luận là Dương Mộng Lộ. Cô cho rằng chuyến này đã bỏ lỡ một cơ may tốt. Giờ đây, mấy tiếng đồng hồ trôi qua, nếu cái tên ngớ ngẩn kia còn định chạy ra bến xe để bị bắt thì hẳn là hắn đã chẳng đủ trí tuệ để lừa gạt đám kẻ bất mãn kia, khiến chúng hoa mắt chóng mặt mà ngoan ngoãn ở lại rồi.

“Ngốc Đản, cậu nói xem phải làm sao bây giờ?” Lão Lư đột ngột hỏi.

“Hả? Ông hỏi tôi ư?… Tôi được nói sao?” Ngốc Đản khiêm nhường đáp. Từ trước đến nay, trong tổ chức hắn luôn giữ hình tượng lầm lì ít nói, dù sao nói nhiều cũng dễ mắc sai sót.

Vừa dứt lời, hắn liền bị Hà Ngọc Quý đang sốt ruột như lửa đốt đít thuận thế đá cho một phát: “Bảo mày nói thì mày nói đi, lúc này rồi còn lằng nhằng cái gì nữa?”

“À, tôi nói, tôi nói… Theo tôi thì cậu ta còn chưa chạy thoát khỏi thành phố này được đâu.” Ngốc Đản ngập ngừng.

“Vì sao?” Hà Ngọc Quý thúc giục.

“Thì trên người cậu ta làm gì có tiền. Từ đây tới Thượng Hải xa xôi như thế, tiền tàu xe đâu có ít, cậu ta phải nghĩ cách kiếm tiền trước đã chứ. Huống hồ bây giờ, mọi giao dịch mua vé tàu xe đều phải dùng tên thật, mà cậu ta cũng không có giấy tờ tùy thân. Có vẻ cậu ta cũng chẳng thể nhờ ai giúp. Lần trước chúng tôi thoát khỏi bệnh viện tâm thần, có điện thoại rồi mà cậu ta cũng không gọi được cho bất cứ ai.” Ngốc Đản đáp.

Chỉ một lời, như tiếng chuông vọng giữa mộng mị, khiến mọi kẻ đang mơ hồ bừng tỉnh. Ông chủ Hà liên tục gật đầu: “Phải, phải, nói đúng lắm.”

Lư Điên mắng ông ta: “Thấy chưa, người ta còn thông minh hơn ông nhiều. Thằng nhãi ranh đó, một là túi rỗng không, hai là chẳng có lấy một mảnh giấy tùy thân, ba là không có bất cứ ai thân thích để nương tựa. Nếu là lưu manh đường phố còn biết cách xoay xở, chứ một đại thiếu gia như nó, muốn sống qua đêm còn khó gấp bội.”

“Có lý, có lý…” Ông chủ Hà lại phụ họa: “Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Trở về, thay xe, đổi chỗ ở, huy động hết đám giám đốc nhỏ ở vùng ngoại ô gần đây, phát ảnh của hắn vào điện thoại của bọn chúng. Bảo họ sai người đi gác ở ga tàu hỏa, bến xe cùng với đầu các trục đường chính và lối ra khỏi thành phố. Ngoài ra, phái người tới mấy bến xe chui, chỗ đó phải đông một chút…” Lư Hồng Bác nói ra một loạt an bài, còn mở bản đồ ra chỉ cho Lão Hà biết đoạn đường nào cần rải người canh gác trọng điểm. Ngay cả Ngốc Đản cũng phải rùng mình bởi cách bố trí tỉ mỉ này, nếu là người không biết gì cả, thực sự có khả năng rơi vào bẫy của lão ta.

“Vậy sân bay thì sao, chẳng may thằng nhãi đó đi máy bay thì sao?” Hà Ngọc Quý thắc mắc.

“Ông ngu tới mức đó rồi à? Kiếm một cái chứng minh thư giả để đi tàu xe đã không dễ dàng, đòi dùng nó lên máy bay sao?” Lão Lư tức thì cho Hà Ngọc Quý một cái bợp tai để gã tỉnh người.

Hà Ngọc Quý ăn trọn cú bợp tai, nhưng chẳng những không bận tâm, ngược lại còn cười hì hì giơ ngón cái tán thưởng: “Giáo sư anh minh.”

Năng lực chấp hành mệnh lệnh của đám người đa cấp này thì không cần phải bàn cãi. Chỉ cần một cuộc điện thoại liên hệ, mấy tụ điểm ở ngoại thành gần đó lũ lượt hành động. Đám người dưới làm việc đúng là không chê vào đâu được. Ngốc Đản lái xe tới thôn Lương Trang ở gần đó, vừa mới tới gần cửa đường cao tốc, đã thấy ba mươi mấy người tụ tập quanh cửa thu phí, nhìn vào từng chiếc xe một, còn nghiêm ngặt hơn cả cảnh sát kiểm tra.

Coi như miệng túi đã thắt chặt rồi, bọn họ quay trở về thành phố. Để đề phòng vạn nhất, Hà Ngọc Quý phải thay đổi chỗ ở. Giáo sư Lư và Dương mỹ nhân cũng rời ổ, hiển nhiên là để đề phòng kẻ chạy trốn đi báo cảnh sát, cho dù bọn chúng không đánh giá cao khả năng đó. Hà Ngọc Quý an bài Ngốc Đản tới công ty thuê xe để thay xe, sau đó mới kiếm một chỗ ở mới, rồi thì đợi thông báo, dù sao Ngốc Đản cũng đang mang thân phận nghi phạm bỏ trốn.

Có điều Ngốc Đản biết rõ, bất kể là ai cũng không tin tưởng hắn. Nếu có chút gió lay cỏ động nào, bọn chúng sẽ biến mất tăm tích ngay lập tức.

Giả vờ thuê xe mới, loanh quanh tìm kiếm, mãi tới tận 19 giờ tối, sau khi đảm bảo cắt được đuôi nếu có, Ngốc Đản mới tới phụ cận đường An Huy. Đây là nơi đóng quân của tổ chuyên án. Nghiêm khắc mà nói, là một nhân viên mang sứ mệnh đặc thù, trong thời gian chấp hành nhiệm vụ phải tránh tiếp xúc với trong đội, có điều hôm nay chuyện khẩn cấp, quy củ đều phá hết.

Ngốc Đản ngồi trên một chiếc xe ba bánh, mặc chiếc áo công nhân chẳng biết kiếm đâu ra, áo phanh ra không cài cúc, đầu đội mũ lưỡi trai kéo thấp, thiếu điều khắc lên mặt chữ “tao là kẻ xấu” nữa thôi, đúng kiểu bộ dạng ai nhìn cũng muốn đi đường vòng. Hắn xuống xe ở cửa sau, không ngờ vừa đi qua cửa, trong bóng tối đã có mấy người đứng đó rồi: ba “nghiệp vụ viên”, một “giám đốc lớn”. Để thuận tiện cho việc hành động, bọn họ xưng hô theo quy tắc của đám người đa cấp, như thế tránh được khả năng lỡ miệng nói hớ gây nghi ngờ.

Cửa đóng lại, Ngốc Đản chỉ nghĩ mọi người đang đợi mình, nóng ruột báo cáo: “Hai tiếng trước, Hà Ngọc Quý đã phát động năm tụ điểm ở ngoại thành, tổng cộng hơn 120 người, canh giữ ở ga tàu hỏa, bến xe, và các con đường chính rời thành phố. Lâm Tử bỏ trốn đã khiến bọn chúng lo sợ, giáo sư Lư, giảng viên Dương và Hà Ngọc Quý đều đã tách ra, đi đâu cũng không nói cho tôi biết. Người theo dõi phía sau có bắt kịp không?”

Dịch Thuật: Gemini-2.0-flash
Biên Tập: Mọt Sách

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »