“Tin chứ, anh từ bệnh viện tâm thần ra mà.” Mộc Lâm Thâm gỡ tay Trương Cuồng ra, khẽ chép miệng nói: “Anh không bỏ tôi lại, thậm chí còn hai lần đưa tiền để tôi đi. Nếu tôi cứ thế mà bỏ đi thì tệ quá… Tôi nói này Ngốc Đản, anh đừng làm cái vẻ mặt cau có khó ưa đó, chịu khó cầu xin tôi một chút đã đỡ phiền hà rồi.”
“Cút đi, đừng có mơ.”
“Vậy đừng trách tôi không giúp anh nhé. Với trí thông minh đó của anh thì không thể ứng phó nổi với Lão Lư đâu. Nói không chừng, còn có kẻ lợi hại hơn Lão Lư đang giật dây mọi chuyện từ phía sau đấy.”
“À, chúng tôi không uy hiếp cậu thì thôi, bây giờ cậu còn dám uy hiếp ngược lại chúng tôi đấy hả?” Trương Cuồng vung tay như muốn đánh.
Lão Mã cũng phối hợp ngăn Trương Cuồng lại, giả vờ giữ tay hắn mà khuyên nhủ: “Ngàn vạn lần đừng giận cậu ấy, về sếp lớn sẽ đuổi việc chúng ta đấy… Tôi nói này Tiểu Lâm, không, thầy Lâm, tôi cũng chính thức xin lỗi cậu. Nếu gia đình biết cậu không đi, không biết sẽ vui mừng đến nhường nào.”
Liên Cường cũng khúm núm: “Tôi đã nói mà, trong lòng mỗi người đều có chính nghĩa, sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn tội ác hoành hành.”
“Các anh thôi đi, lĩnh đồng lương còm cõi như thời trước Giải Phóng để đi bắt tội phạm thời hiện đại, sống một cuộc đời chẳng giống ai. Vậy mà còn nói cái gì mà quên mình vì người khác, bảo vệ an bình… Đám người mặc đồng phục các anh, thực ra cũng cùng một khái niệm với bọn đa cấp, đều bị tổ chức tẩy não bằng một thứ tư tưởng và hành vi duy nhất rồi.” Mộc Lâm Thâm thở dài, ánh mắt đầy vẻ thương hại.
Lời này chẳng hay ho gì cho cam, nhưng mà nghĩ kỹ thì hình như cũng chẳng sai chút nào. Huống chi, dù đúng thì họ cũng chẳng thể tranh luận nổi, chuyện này họ đã nếm trải rồi.
Cứ tưởng một câu chọc ghẹo sẽ khiến đám ngốc đó nổi giận, ai ngờ cả đám lại chùn bước, ủ rũ khiến Mộc Lâm Thâm cũng phải thở dài theo. Đúng là một đám ngốc, nhưng lại là loại ngốc đáng để người ta tôn trọng.
Trương Cuồng vỗ vỗ vai Mộc Lâm Thâm mấy cái: “Đừng nói chúng tôi, cái nghề này chỉ khi nào cậu thực sự dấn thân vào mới thấu hiểu được thôi. Còn cậu thì sao, vì cái gì mà quay lại?”
“Vì cái gì ấy à?” Mộc Lâm Thâm cười tự giễu: “Nói thật là tôi chẳng biết. Con người tôi không có lý tưởng, không có mục tiêu, sống chỉ để giết thời gian, tìm kiếm những kích thích, những điều mới lạ để lấp đầy những ngày tháng vô vị. Nếu nói có mục tiêu gì thì bao năm qua đó là chọc tức cha tôi. Tôi làm đủ mọi trò để ông ấy phải khổ sở, phải mất mặt… Lần này nhìn lại, hắn thấy việc đó thật vô vị, đối thủ không kháng cự thì có gì hay ho chứ? Theo các anh ít nhất có những đối thủ đáng gờm, cũng có sự kích thích, tính khiêu chiến, giống như Lão Lư nói ấy, tìm kiếm chút cảm giác thành tựu xem sao… À Ngốc Đản, muốn tôi giúp thì anh cũng phải xin cho tôi một đặc ân gì đó chứ, chẳng lẽ tôi làm không công à?”
Té ra thằng nhãi này không đi là vì buồn chán, muốn tìm kiếm kích thích mới. Chọc phá cha hắn bao năm đã không còn thấy vui vẻ nữa, giờ lại muốn đi phá người khác để tìm kiếm thành tựu. Trương Cuồng cười ra nước mắt, hỏi: “Vậy cậu muốn cái gì?”
“Tiền thì các anh chẳng thưởng được bao nhiêu, tôi không thèm khát. Thăng chức thì tôi có phải cảnh sát đâu mà có ích. Hay thế này đi, giới thiệu cho tôi một nữ cảnh sát xinh đẹp nhé, tôi chưa từng tán tỉnh cô gái cảnh sát nào.” Mộc Lâm Thâm vỗ đùi: “Đúng rồi, sao không nghĩ ra sớm, giới thiệu cho tôi một cô đi.”
Trương Cuồng chẳng thèm để ý đến hắn nữa, nhưng Mộc Lâm Thâm không chịu buông tha: “Này Ngốc Đản, sao anh còn vô sỉ hơn cả bọn đa cấp kia thế? Chẳng lẽ định bắt tôi làm việc không công, không cho chút lợi ích nào à? Thế thì làm sao mà tôi làm tốt được.”
“Ấy ấy, thầy Lâm, đừng giận, mặc kệ hắn. Còn có tôi nữa mà, để tôi giới thiệu cho cậu. Với điều kiện của cậu, hoa khôi nào mà chẳng phải theo đuổi cậu chứ.” Liên Cường xu nịnh.
Mộc Lâm Thâm nghe câu này thấy quen tai, giọng điệu giống hệt mấy thằng bạn xấu của hắn chứ sao. Hắn bỏ mặc Trương Cuồng, khoác vai Liên Cường: “Thế này mới là anh em, tranh thủ lúc nào dẫn tôi đi gặp nhé.”
“Không thành vấn đề, chúng tôi cùng dẫn cậu đi.” Mã Phong Hỏa cũng tới góp vui. Hắn nhận ra rồi, tâm lý người trẻ mà, chỉ cần dỗ cho vui vẻ thì chuyện khác đơn giản thôi. Hắn cũng khéo léo nịnh nọt: “Thầy Lâm này, buổi chiều cậu lợi hại thật đấy, khiến chính ủy của chúng tôi tức đến ói máu. Làm sao cậu lại nhìn ra con trai của chính ủy có chuyện vậy?”
“Tôi không chỉ nhìn ra, còn biết là mới xảy ra cách đây không lâu nữa cơ.” Mộc Lâm Thâm đắc ý nói, vẻ mặt đầy tự mãn.
“Thật đấy à, làm sao cậu nhìn ra?” Đến cả lái xe ghét hắn nhất cũng tham gia vào câu chuyện.
“Tôi nghe nói người học tâm lý học lợi hại lắm, nhìn một cái là có thể thấy được bí mật của người khác. Thầy Lâm, dạy chúng tôi đi.” Liên Cường mặc dù chỉ đang hùa theo thôi, nhưng từ đủ loại biểu hiện của Mộc Lâm Thâm hôm nay, thực sự khiến bọn họ kinh ngạc không thôi.
“Không huyền bí đến thế đâu. Tâm lý học là từ biểu hiện bề ngoài nhìn thấu nội tâm bên trong một người, ví như vị chính ủy Từ chiều nay vậy, mặt mày thì xám ngoét, tinh thần thì rệu rã. Cái này hơi khó hình dung… Tôi dạy cho các anh một mánh đơn giản hơn, đó là nhìn cổ áo của một người, chín phần mười có thể đoán được trạng thái cuộc sống của người đó. Cổ áo sơ mi của chính ủy Từ đã ngả màu, đọng một lớp mồ hôi mà vẫn chưa được giặt. Ông ta lại là lãnh đạo, không người vợ nào quan tâm chồng mà lại để chồng ra ngoài với bộ dạng như vậy. Không nhìn ra trong nhà ông ta đang có chuyện mới là điều lạ.” Mộc Lâm Thâm khoe khoang, giọng điệu đầy vẻ tự phụ.
“Hình như thế này chưa đủ sức thuyết phục.” Mã Phong Hỏa học theo, lập tức kiểm tra cổ áo của những người khác. Ngoại trừ Trương Cuồng, cổ áo của những người còn lại đều chẳng khác gì.
“Các anh là kẻ độc thân thì nói làm gì?” Mộc Lâm Thâm cười ranh mãnh: “Ngoài chứng cứ, còn có lời khai nữa. Buổi chiều tôi đi vệ sinh, vô tình nghe được hai nữ cảnh sát ở nhà vệ sinh nữ bàn tán, nói con trai của chính ủy xảy ra chuyện gì đó. Tôi chỉ nghe loáng thoáng câu được câu mất… Hắn giả vờ lừa ông ta, ha ha ha, vậy mà lại đúng y boóc.”
Thì ra là như thế. Đáp án này khiến mọi người ôm bụng cười ngặt nghẽo, bảo cái thằng nhãi này, đến cả đi nhà xí cũng chịu khó nghe ngóng tin tức, đúng là một nhân tuyển có một không hai cho vị trí nội tuyến.
Chỉ Trương Cuồng không tham gia vào sự hùa theo của bọn họ. Nhìn Mộc Lâm Thâm, chiều nay với mấy người kia hắn vẫn còn như kẻ thù giai cấp, lúc này chẳng khác gì đám chiến hữu lâu năm đang ba hoa bốc phét. Hắn thấy đây mới là năng lực lớn nhất của Tiểu Mộc: bất kể bệnh viện tâm thần, đội ngũ đa cấp, hay bây giờ là cảnh sát, hắn đi tới đâu cũng dễ dàng hòa nhập.