Đợi Mộc Lâm Thâm đặt chiếc khay màu xuống, Diệp Thiên Thư mới thốt lên: "Thật quá đỗi thần kỳ, ngay cả những họa sĩ phác thảo tài năng nhất trong đội của chúng tôi cũng khó lòng sánh kịp trình độ này của cậu."
Ngốc Đản cũng nhiệt liệt tán dương: "Thế này còn bí mật hơn cả việc chúng ta dùng thiết bị giám sát nhiều... Lâm Tử, sau này có kẻ nào dám nói cậu là tên công tử ăn chơi đàng điếm, tôi sẽ dùng khay màu đập thẳng vào mặt hắn!"
"Ha ha ha, chuyện này bình thường tôi lười giải thích lắm. Nhớ khi đó tôi còn là một thiếu niên mới lớn, thứ khiến tôi hứng thú nhất chính là thân thể trần trụi của nữ giới, vì thế mà tôi đã khổ công học tập ở Học viện mỹ thuật Willem de Kooning đấy." Mộc Lâm Thâm chìm đắm trong hồi ức về những ngày tháng huy hoàng, khi vô vàn bóng hình trần trụi đã lướt qua đôi mắt hắn.
"À, thủ đoạn hủ bại của chủ nghĩa tư bản..." Diệp Thiên Thư hắng giọng, gượng gạo đánh giá một câu. Hắn khen sớm quá rồi, thằng nhãi này động cơ bất chính rõ ràng, cơ mà bất kể nói thế nào, kết quả vẫn là tốt đẹp: "Tiểu Mộc, cảm ơn cậu, tôi đại diện cho toàn thể đồng chí trong tổ chuyên án cảm ơn cậu."
"Không cần cảm ơn tôi, nhìn mấy bức tranh này đi, chính là mấy tên này đấy, không ngờ dám đánh tôi, chết tiệt cả nhà chúng nó chứ, chúng chỉ biết người có văn hóa dễ bắt nạt, không biết người có văn hóa hại người càng tàn nhẫn... Tên để râu quai nón này chính là kẻ cầm đầu, hắn họ Đồ, tôi đoán rằng hắn từng đi nghĩa vụ quân sự, rất có khả năng còn từng đi tù ở phương nam. Điều kiện kinh tế của hắn không tệ, đi xe Lexus, người đông bắc, rất có thể có thân phận ông chủ công ty ở nơi này." Mộc Lâm Thâm chỉ vào ảnh tên đóng giả cảnh sát, miệng tuôn ra cả một tràng thông tin.
Diệp Thiên Thư giật mình, thông tin quá đỗi chi tiết. Chừng này dữ liệu mà nhập vào kho thông tin tội phạm, chỉ chưa tới một phút là tra ra thôi, nhất là chuyện từng đi tù thì càng tra dễ dàng hơn. Có điều hắn vẫn bán tín bán nghi: "Làm sao cậu biết được tên này từng đi lính?"
"Lưng... Lưng của gã, luôn giữ một tư thế thẳng tắp đến kỳ lạ, một dáng vẻ chuẩn mực chỉ có thể thấy ở những người từng kinh qua huấn luyện quân sự khắc nghiệt. Đương nhiên, những kẻ bị huấn luyện đa cấp một thời gian dài cũng thế, tuy nhiên vẫn có chút khác biệt nên tôi ngả về kết luận đầu hơn... Còn nữa, khi hắn sắn tay áo lên đánh tôi, tôi nhìn cả hai khuỷu tay hắn, diện tích thô ráp của hai khuỷu tay khác nhau, trái lớn phải nhỏ, đó là do động tác này..." Mộc Lâm Thâm minh họa tư thế nằm bắn tiêu chuẩn, loại huấn luyện này để lại dấu ấn trên thân thể không dễ xóa mờ.
Diệp Thiên Thư nghe cũng có lý, bèn hỏi: "Vậy còn chuyện đi tù thì sao?"
"Vết mẩn ngứa ở cánh tay, cổ, đều khá nhiều, đó là một trong những dấu ấn mà khí hậu phương nam để lại trên thân thể người phương bắc. Nếu không được chữa trị kịp thời đều sẽ để lại những vết rỗ nhỏ đó. Bệnh này chữa trị rất dễ, hoặc là rời khỏi nơi đó, hoặc là mua ít thuốc mỡ về chịu khó bôi hàng ngày là xong, không mấy ai bệnh tới mức để lại nhiều dấu vết như thế. Vậy chỉ có thể là do không được chữa trị kịp thời đúng cách trong một thời gian dài, vậy thì đó là nhà tù." Mộc Lâm Thâm nhún vai, kết luận này còn kết hợp với chuyện hắn giả cảnh sát cùng hành vi của hắn, một người bình thường không làm chuyện như thế. Diệp Thiên Thư gật đầu song không nói gì vội, nếu như phán đoán này là chính xác, vậy thì thần kỳ quá, ngay cả hắn biết kết quả còn không dám đưa ra phán đoán cơ.
"Tại sao tôi cũng thấy những điều đó mà không đoán ra nhỉ?" Ngốc Đản thấy xấu hổ, mình làm nằm vùng bao năm, tự tin kinh nghiệm đầy mình mà để sót thông tin quan trọng thế này.
"Anh nhìn nhưng anh không thấy, hai việc này là khác nhau, một là hành động, một là nhận thức, yêu cầu anh phải chú ý. Như tôi hỏi anh, trên áo anh có mấy cái cúc áo? Câu hỏi rất đơn giản đúng không?" Mộc Lâm Thâm chỉ tay: "Anh không nhìn xuống, trả lời cho tôi xem nào." Hai người kia vô thức cúi đầu nhìn áo mình, đúng thế thật, bọn họ đều chẳng biết. Chú ý chi tiết như vậy, đâu phải ai cũng làm được. Ngốc Đản cố gắng nhớ lại: "Vậy là từ cách ăn mặc của hắn cậu nhìn ra điều kiện kinh tế? Hắn mặc cảnh phục cơ mà, sao cậu nhìn ra?"
"Cái này thì hơi khó cho anh rồi." Mộc Lâm Thâm lên giọng: "Mặc dù hắn mặc cảnh phục không đáng tiền, nhưng mà đôi giày hắn đi lại rất đắt tiền, đó là giày da của Ý, giá trị không hề thấp. Ngoài ra, cổ tay hắn đeo vòng hạt màu tím cũng rất đắt."
"Xe thì thế nào? Theo như báo cáo của 3326, bọn chúng đi xe van, cùng xe đi thuê, không chiếc nào là Lexus như cậu nói hết." Diệp Thiên Thư đặt nghi vấn.
"Ai tôi nói này, các anh ngốc thế nhỉ, chẳng lẽ tôi không thể nhìn thấy hắn đeo chìa khóa Lexus bên hông à?" Mộc Lâm Thâm xem thường, đơn giản thế thôi mà phải truy hỏi tới cùng.
Ngốc Đản và Diệp Thiên Thư đều không còn gì để nói nữa, trong lòng kinh sợ không thôi. Thiên tài, đúng là thiên tài, không cái gì có thể qua được mắt thằng nhóc này. Bất giác họ không khỏi suy nghĩ, không biết y nhìn mình có thấy gì không? Ai chẳng có bí mật muốn che giấu, cả hai bất giác nhìn nhau rồi cười gượng, rõ ràng là có chung ý nghĩ, cảm giác như cởi truồng đứng trước người ta thật không thoải mái chút nào.
Nhân viên tổ chuyên án ở Trường An, căn cứ vào hình ảnh Diệp Thiên Thư truyền về, chỉ mười lăm phút sau đã xác định thân phận của nam tử họ Đồ.
Đồ Thân Hào, nam, 38 tuổi, dân tộc Hán, xuất ngũ năm 2001, năm 2008 vì phạm tội lừa đảo bị phạt tù 4 năm. Hiện sống ở phòng 1301 tòa nhà 13 tiểu khu Phục Văn đường Phục Viên thành phố Đồng Quan, trong số tài sản đăng ký có một chiếc xe Lexus.
Nói ra thì hắn ở ngay dưới vành mắt, tiểu khu Phục Văn cách nhà trọ bọn họ đang ở mấy kilomet mà thôi. Diệp Thiên Thư khi truyền tin về nhà không hề nói những suy đoán của Mộc Lâm Thâm, chỉ chuyển hình ảnh cùng với tin người đó họ Đồ, và dặn ở nhà chú ý xem hắn đi xe gì. Kết quả là không khác gì cả. Diệp Thiên Thư xem tin tức phản hồi xong đưa cho Ngốc Đản, Ngốc Đản không nói được một lời.
Còn Mộc Lâm Thâm à, sớm đã không quan tâm nữa rồi, đang ngắm nhìn bức ảnh Dương Mộng Lộ cười dâm tiện, nào còn giống vị thiên tài vừa rồi còn lớn tiếng chỉ điểm giang sơn...