Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Nghiêm Phi đột tử vào mấy ngày trước, lúc chết ông ta đang cùng học trò tăng ca nghiên cứu một hệ thống động lực kiểu mới, vừa tìm thấy chút manh mối thì cứ thế mà chết. Ông ta còn chưa kịp trải nghiệm linh hồn xuất khiếu trong truyền thuyết, thì hồn đã làm ma đến Địa Phủ rồi.

Tổ tiên nhà họ Nghiêm là phú thương lại làm nhiều việc thiện, tích lũy âm đức sâu dày cho con cháu. Bản thân Nghiêm Phi cũng làm nhiều việc tốt vì nước vì dân, người thân trong nhà nhờ có kiến thức phong phú đốt không ít cho ông ta nên bản thân cũng thông suốt hầu hết các nơi ở Địa Phủ. Nhờ ma quỷ dò hỏi, nghe nói ma quỷ xếp hàng chờ đầu thai quá nhiều, rảnh rỗi không có việc gì làm, nghe nói có nơi như Thông Thiên Quan, đương nhiên không tiếc tiền bạc công đức đến một chuyến.

“Tôi muốn nhờ ngài giúp liên hệ Viện nghiên cứu số 6, tôi muốn nói chuyện với người phụ trách Viện họ Lưu.”

“Viện nghiên cứu số 6 ở đây là gì?”

“Ngài có thể xem nó như một bộ phận chuyên nghiên cứu động cơ.”

“Ta không thể giúp được.”

Nghiêm Phi trợn mắt: “Sao lại không thể giúp được? Chuyện nhỏ như này mà Thông Thiên Quan cũng không quản được sao?”

“Ông có thể báo mộng.”

“Tôi sợ họ không tin, bạn học Hạ à, ngài cứ quản một chút đi, cần tốn bao nhiêu tiền thì ngài cứ nói thẳng.” Ông ta còn không biết, những người ông ta quen đều làm kỹ thuật, làm gì tin mấy chuyện này.

“Thật sự không cần ta quản đâu, chuyện của ông tự khắc có người quản.” Hạ Đồng đắc ý vì mình đã lo xa, để cho đám người Vương Nhất Tiếu vào Thông Thiên Quan trước, nếu không phiền phức này sẽ đổ lên đầu cô rồi.

“Ai quản?”

“Người của Cục Hành động Đặc Biệt, lát nữa họ sẽ đến, ông chờ một chút đi.”

Lại nói chuyện phiếm thêm vài câu, bữa sáng đã làm xong, sáng nay ăn mì trứng cà chua.

Nghiêm Phi cầm đũa lên rất vui vẻ: “Ôi chao, ở Âm Tào Địa Phủ, mỗi ngày không biết no đói là gì, lại còn thèm ăn. Bây giờ cuối cùng cũng được ăn đồ ăn đàng hoàng rồi.”

“Cho lão già này một phần nữa.” Thuyền trưởng đi xuống, phía sau còn có mấy con ma khác.

“Các vị chờ một chút.” Vương Đại Vĩ làm nhiều, mọi người đều có thể ăn.

Mọi người đều không khách khí, ngồi xuống liền ăn. Hạ Đồng cũng ăn rất thỏa mãn, thuyền trưởng cảm thán một tiếng: “Không ngon bằng đầu bếp cũ của Thông Thiên Quan.”

Thuyền trưởng nhìn Hạ Đồng một cái: “Đừng hiểu lầm, lão già này nói không chỉ là tay nghề, mà còn nói đến nguyên liệu trong món ăn.”

Hạ Đồng không hiểu.

A Phúc bưng một bát cháo tới giải thích: “Bên bờ sông Hắc Thủy ở hậu viện của chúng ta không phải có một cây trông giống ngân hạnh sao? Lá cây đó rụng xuống là nguyên liệu tốt để chế tạo “nhang dẫn hồn”, lá cây này cũng có thể nghiền thành bột thêm vào món ăn, thích hợp cho ma quỷ ăn.”

Thuyền trưởng gật đầu: “Vẫn là A Phúc biết nhiều hơn.”

A Phúc liếc mắt một cái: “Đây chẳng phải là lời vô nghĩa sao.”

Hạ Đồng tò mò: “Con người có ăn được không?”

“Nhân, ma, yêu đều ăn được, có tác dụng an thần, tuy hiệu quả không tốt bằng hương khí tỏa ra từ Thần Đồng Mộc, nhưng cũng là đồ tốt.”

“Dùng lá của Thần Đồng Mộc chẳng phải tốt hơn sao?”

A Phúc vội vàng nói: “Ngàn vạn lần ngài đừng có ý định gì với Thần Đồng Mộc. Hơn nữa, từ xưa đến nay, chưa từng có chủ nhân nào của Thông Thiên Quan hái được lá Thần Đồng Mộc.”

Thật sao? Cô không tin. Lát nữa thử xem.

Nói qua nói lại một hồi, ăn sáng xong, Nghiêm Phi lại tiếp tục lèo nhèo với Hạ Đồng, Hạ Đồng bảo ông ta cứ yên tâm.

“Tôi là thầy của ngài đó, ngài đối xử với thầy mình như vậy sao?”

“Công việc tôi làm rất quan trọng, tài liệu nghiên cứu trọng yếu đều nằm trong đầu tôi, tôi chết đột ngột còn chưa kịp bàn giao cho người khác, ngài có biết nhờ những tài liệu này, nghiên cứu tiếp theo của họ có thể bớt đi bao nhiêu đường vòng không?”

Hạ Đồng vội vàng nói: “Đừng giận, lập tức sẽ có người giải quyết vấn đề của ông mà.”

“Ngài đừng có lừa tôi.”

“Không lừa đâu!”

Đến 9 giờ, cửa lớn của Thông Thiên Quan vang lên, Hạ Đồng vội vàng đi mở cửa.

“Các người cuối cùng cũng đến rồi.” Mở cửa ra nhìn thấy Vương Nhất Tiếu, Hạ Đồng bảo họ đi vào.

Vương Nhất Tiếu cười khổ: “Tôi không vào được.”

Ông ấy không phải người hữu duyên.

“Không sao, tôi kéo ông vào.”

Vương Nhất Tiếu được kéo vào, hai nhân viên công tác được Vương Nhất Tiếu đưa đến là Hướng Dương và Trần Phán Phán, hai người họ đều tự mình đi vào được.

Lý Huyền Thanh, Lý Phác Nhất và tiểu hòa thượng Tuệ Tâm cũng có thể tự mình đi vào.

Bọn họ vừa vào cửa liền thấy trên bậc thang của Lục Hợp Lâu đã đứng vài bóng dáng, gót chân chạm đất như kia là người sao. Nhưng nhìn lại sắc mặt của họ, trắng bệch như ma quỷ vậy.

“Đám ma này đến tối qua, có tâm nguyện chưa trọn tìm các người giúp hóa giải đấy.”

Lý Huyền Thanh vội vàng bước lên một bước: “Cần siêu độ hay làm gì? Đạo tràng pháp sự của Ngọc Thanh Quan bọn ta làm là tốt nhất.”

Lý Phác Nhất không đồng ý: “Lý Huyền Thanh mặt mũi ngươi lớn thật, ngươi nói lời này đã hỏi qua Trùng Dương Cung bọn ta chưa?”

Tiểu hòa thượng Tuệ Tâm im lặng đi tới, chắp tay hành một lễ Phật: “Các vị thí chủ có tâm nguyện chưa trọn gì, đều có thể nói với tiểu tăng.”

Hai vị đạo sĩ đã quá nửa đời người liền tức giận: “Hay cho tiểu hòa thượng nhà ngươi, lại dám cướp khách.”

Trong lòng Nghiêm Phi kinh ngạc không thôi, trước đây luôn cảm thấy mấy hòa thượng đạo sĩ này giả thần giả quỷ, không ngờ lại có thứ là hàng thật.

“Tôi tìm người của Cục Hành động Đặc biệt.” Nghiêm Phi nhìn về phía Hạ Đồng.

Hạ Đồng nháy mắt với Vương Nhất Tiếu: “Nghiêm Phi nói mình là chuyên gia giáo sư nghiên cứu động lực cơ khí gì đó, là nhân tài cấp cao, muốn tìm một đơn vị tên là Viện nghiên cứu số 6.”

Vương Nhất Tiếu vội vàng tiến lên: “Ông là giáo sư Nghiêm Phi sao?”

“Là tôi!”

Mắt của Hướng Dương và Trần Phán Phán đều trợn tròn, hoàn toàn là bị dọa sợ. Mấy ngày trước cáo phó của giáo sư Nghiêm Phi mới xuất hiện trên báo, hôm nay họ lại thấy ông ta xuất hiện ở Thông Thiên Quan?

Không đúng, đây là ma mà!

Ma có thể bắt tay với người, vậy đây là người à?

Đầu óc rối loạn!

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »