Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Lầu hai - ba - bốn - năm đều là phòng dành cho khách, điểm sáng duy nhất chính là chiếc phản cổ kính, bàn ghế đi kèm trong phòng đều là đồ cổ, quả thực rất có nét đặc sắc.

Lầu sáu là phòng của chủ nhân, từ lầu sáu trở xuống chỉ nhìn thấy thân cây Thần Đồng Mộc, nhưng trên lầu sáu lại có thể nhìn thấy ngọn Thần Đồng Mộc.

Vì sao có thể nhìn thấy, bởi vì thân cây Thần Đồng Mộc giống như bị dao gọt, đặc biệt bằng phẳng, trên thân cây bằng phẳng có một căn nhà cây, xung quanh nhà cây là tầng tầng lớp lớp lá của Thần Đồng Mộc, đây chính là viền váy của nhà cây mà cô nhìn thấy ở lầu một.

“Lầu sáu rộng rãi như vậy, cộng thêm căn nhà cây kia, tổng cộng chỉ có hai gian phòng có thể ở được.”

Lầu sáu chính là một nửa gác mái, cầu thang đi lên bên trái bên phải mỗi bên có một phòng, một phòng ngủ một phòng sách. Khu vực xung quanh giếng trời ở giữa đều trống, bên phải lại là một khu vườn mở rộng trồng các loại hoa cỏ.

Hạ Đồng đứng ở lan can khu vườn nhìn ra hậu viện: "Cha mau xem, nhìn từ trên xuống hậu viện và tiền viện đều lớn gần như bằng nhau, lúc chúng ta đi vào Vạn Cổ Lâm ở hậu viện cảm thấy to lớn như không có bờ bến."

Vương Đại Vĩ cũng nhìn thấy, ông suy ngẫm, có phải giống như trong tiểu thuyết đã viết, hậu viện có trận pháp thần kỳ nào đó không?

“Hai cha con đừng nhìn nữa, Vương Đại Vĩ mau đi mua thức ăn về đây đi, ăn cơm xong phải chuẩn bị nữa.” Hạ Lâm thúc giục, hai cha con ngoan ngoãn nghe lời.

Vương Đại Vĩ đi đến siêu thị nhà mình lấy rau củ quả thịt trứng sữa về, dầu muối tương dấm cũng không thể thiếu, đến cổng lớn Vương Đại Vĩ phát hiện mình không vào được, vội vàng đứng ở cổng lớn gọi người.

Hạ Đồng chạy bước nhỏ ra đón cha vào.

“Cái cửa lớn này thật thần kỳ!”

Vương Đại Vĩ xắn tay áo làm cơm, A Phúc bay qua giúp đỡ. Trước sáu giờ, cả nhà đã ăn cơm, rửa mặt xong và ngồi xổm trong phòng lầu sáu.

Mùa đông trời tối sớm, hơn sáu giờ mặt trời đã lặn về Tây, chút hơi ấm trên người cũng dần mất đi theo mặt trời lặn.

Gió đêm thổi qua, Hạ Đồng kéo chặt áo khoác lông vũ trên người, Vương Đại Vĩ có chút lo lắng, nhưng đã được Hạ Lâm an ủi: "Không cần sợ, Thông Thiên Quan truyền thừa qua các đời đều không xảy ra chuyện gì, đến tay Hạ Đồng cũng sẽ không có vấn đề."

"Hy vọng là vậy." Trong lòng Hạ Đồng thấp thỏm không yên. Ôi mẹ ơi, bảo một sinh viên đại học đương thời tin vào khoa học trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ trải nghiệm nhiều chuyện kỳ quái như vậy, cơn hưng phấn qua đi, bây giờ chỉ còn lại sợ hãi.

Cả gia đình ba người ngồi trong phòng sách, A Phúc từ khu vườn lầu sáu bay qua: "Ta đi ra bến tàu chờ đây."

Bến tàu sông Hắc Thủy, ngay chỗ cây giống ngân hạnh đó. Nói là bến tàu nhưng thực chất chỉ là một nơi đậu thuyền, cái cây đó chính là cái cọc để buộc dây thừng.

Phòng sách quá yên tĩnh, đồng hồ báo thức trên điện thoại đột nhiên vang lên, cả nhà ba người giật mình. Mười hai giờ rồi, cũng được coi là rạng sáng.

“Nha! Nha!”

Tiếng quạ khàn khàn kêu lên hai lần, cả nhà ba người vội vàng ra cửa đứng ở lan can khu vườn, chỉ thấy trên sông Hắc Thủy ở hậu viện có một ngọn đèn từ xa đang tiến tới gần, tiếng nước chèo thuyền cũng dần dần rõ ràng.

A Phúc bay lên: “Bà chủ, chuyến thuyền đầu tiên đến có năm kẻ, họ sắp xuống thuyền muốn làm thủ tục nhận phòng.”

“Ngươi không thể làm sao?”

“Ta có thể, nhưng cần ngài đồng ý.” Không có bà chủ đồng ý, A Phúc không thể mở được sổ sách.

“Ồ, ta xuống ngay đây.”

Con ma A Phúc này quá giống con người rồi, cộng thêm hắn là con ma được ghi chép trong sổ tay của tổ tiên nhà họ Hạ. Nên đương nhiên Hạ Đồng sẽ tin tưởng A Phúc hơn một chút, nhưng cô có chút sợ hãi với những con ma đến từ Địa Phủ kia.

Hạ Đồng kéo cha mẹ run rẩy xuống lầu, cô đến quầy tiếp tân lầu một thì vừa vặn thấy một ông lão đầu trọc râu dài mặc áo bào trắng thắt lưng đen bước vào. Ông lão nhìn tuổi không phải thấp, mắt lóe kim quang, người như vậy xuất hiện trong công viên tập thể dục buổi sáng, nhất định sẽ được khen là tinh thần minh mẫn.

Nhìn thấy con ma có “vị người” như vậy, Hạ Đồng không còn sợ hãi như nãy nữa, người ta hỏi chuyện, cô còn có thể nói vài câu.

“Ngươi chính là chủ nhân mới của Thông Thiên Quan à?”

“Chào ông, ta là bà chủ của Thông Thiên Quan, ông muốn ở trọ sao?”

“Ở trọ, chúng ta là đợt đầu tiên đến, phòng trống chắc còn nhiều, chọn cho lão già này một phòng gần giếng trời đi.”

Gần giếng trời, nhận được lợi ích sẽ nhiều nhất, cô chủ nhỏ Hạ Đồng mới nhậm chức còn không biết chuyện này, nhưng A Phúc lại biết rõ, chọn cho ông lão một phòng hạng Thiên.

Ông lão râu trắng hài lòng, cầm chìa khóa phòng tự mình lên lầu.

“Còn ta, ta cũng muốn ở trọ.”

“Còn bọn ta nữa.”

“Mời khách xếp hàng, chúng ta từng người một.”

Ông lão vừa lên lầu kia là thuyền trưởng, năm vị khách phía sau này, nhìn tiền phòng họ lấy ra, hẳn là những con ma mới chết chưa lâu, bởi vì trên tay cầm đều là tiền của Ngân hàng Thiên Địa.

Hạ Đồng có chút hoang mang, tiền của Ngân hàng Thiên Địa thật sự có thể tiêu được sao? Vậy cô đi mua sỉ mấy thùng về bán?

Một người đàn ông gầy mặc áo blouse trắng, tóc thưa thớt khổ não: “Có thể tiêu thì cứ tiêu, nhưng tỷ giá thì không như nhau, một trăm tỷ của Ngân hàng Thiên Địa cũng không đổi được một tờ tiền giấy vàng đâu.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »