Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 68

❊ ❊ ❊

Hạ Đồng rửa tay xong, đi đến cổng lớn đón Vương Nhất Tiếu vào: “Ông có chuyện gì muốn nói à?”

“Liên quan đến chuyện Môn Phái Luyện Hồn.”

A Phúc lơ lửng từ trên lầu xuống: “Đến giờ này thì ăn cơm xong rồi hãy nói chuyện đi.”

“Cũng được.”

Nấm hôm nay không ăn được rồi, đầu bếp Vương trưa nay làm bánh tráng cuốn, sáng siêu thị gửi đến khá nhiều rau dại, đều là do bà con ở quê tặng khi đi lấy rau, dùng để làm bánh tráng cuốn là vừa vặn.

Bánh tráng cuốn làm từ rau dại, ăn miếng đầu thấy tươi mới, ăn thêm vài miếng, Hạ Đồng cảm thấy vị đắng nhẹ.

“Hôm nay còn làm cơm canh đậu.”

“Vậy tôi ăn cơm canh đậu.”

Thuyền trưởng đến tối qua có khẩu vị khác Hạ Đồng, lão rất thích bánh tráng cuốn: “Một năm bốn mùa tám tiết, đến ngày mà không ăn thứ gì đó hợp cảnh thì đều không biết lại là một năm xuân đến.”

Lâm Tân Dân đồng tình: “Cuộc sống thời tôi còn nhỏ khó khăn lắm, lúc đó lương thực không đủ ăn, qua mùa đông rồi rau dại tươi mọc lên vào mùa xuân, khắp núi sau đó đều là người người nhà nhà xách giỏ đi tìm rau dại.”

Lý Huyền Thanh tiếp lời: “Bây giờ khác rồi, người thành phố ăn uống tốt, được ăn no mặc ấm rồi, lại dấy lên phong trào ăn rau xanh, rau dại mà trước đây chúng ta ăn chán ngấy lại trở thành hàng hiếm.”

“Ha ha…, mấy năm đó các vị quả thực sống khổ, tôi làm việc ở Địa Phủ, không ít lần đón quỷ chết đói xuống, từng người từng người đói đến không còn hình dạng quỷ luôn, gầy trơ xương còn hung dữ hơn cả ác quỷ Địa Phủ.”

Hướng Dương do dự một chút: “Những người đó đều đầu thai rồi sao?”

“Đầu thai rồi, cũng có không ít chưa đầu thai. Bây giờ là thời thịnh thế, kiếp trước thành quỷ chết đói, kiếp này được ăn no mặc ấm cũng coi như không tệ rồi.”

“Những người ăn no rửng mỡ thích bỏ tiền cao mua rau dại để ăn cho mới lạ, biết đâu chính là những người đầu thai đó đang ôn nghèo nhớ khổ.” Chúc Nguyện nhăn mày cầm một cái bánh tráng cuốn cắn một miếng, vị đắng thanh của rau dại không thể át đi được.

“Ha ha ha, thằng bé này nói cũng có lý.”

Ngoại trừ A Phúc đã trải qua không biết bao nhiêu thời đại, chứng kiến không biết bao nhiêu thăng trầm của vận mệnh đất nước không hề lay động, thì những người và quỷ có mặt đều cảm thán không thôi.

Sau bữa trưa, Vương Nhất Tiếu tập hợp Hạ Đồng, Lý Huyền Thanh, Hướng Dương lại với nhau. Đặc biệt là Chúc Nguyện, được Trần Phán Phán mời đi uống trà.

Chúc Nguyện hớp một ngụm trà sữa ngọt ngào nên vui vẻ hơn nhiều: “Gọi ta đến làm gì?”

Vương Nhất Tiếu cười hiền lành: “Có việc lớn muốn nhờ Chúc Đại sư.”

Chúc Nguyện là người biết điều, Vương Nhất Tiếu lại mua trà sữa với thái độ lại tốt như vậy, giọng điệu Chúc Nguyện cũng tốt hơn nhiều: “Ông nói đi, không phiền phức thì ta đồng ý hết.”

“Không phiền phức!” Vương Nhất Tiếu vội vàng nói: “Chuyện Môn Phái Luyện Hồn các vị đều biết, Đại sư Thủy là người đứng sau vụ nuôi tiểu quỷ lần trước. Tên đó chính là người của Môn Phái Luyện Hồn, sau khi bị chúng tôi bắt thì theo manh mối bắt thêm hai người nữa, vài ngày trước kẻ đứng sau nhà Ninh Nguyệt Minh cũng là người của Môn Phái Luyện Hồn.”

“Qua điều tra của chúng tôi, môn đồ cốt lõi của Môn Phái Luyện Hồn có khoảng gần năm mươi người, đều liên quan đến nhiều ngôi sao, giới nhà giàu trong và ngoài nước. Cục Hành động Đặc biệt của chúng tôi hiện tại thiếu thốn nhân lực, trong bộ phận lại thiếu cao thủ lợi hại nên muốn mời Chúc Đại sư đến trấn giữ ở Cục Hành Động của chúng tôi một thời gian.”

“Ta không đi!” Chúc Nguyện quả quyết từ chối.

“Chúc Đại sư có e ngại gì? Hoặc là cậu có yêu cầu gì, chúng ta có thể thương lượng mà.”

“Ta không muốn bị ràng buộc, ta còn có việc riêng phải làm, không rảnh đến đơn vị của các ông.”

Học kỳ sau Chúc Nguyện phải học cấp hai, sư phụ đã nói với cậu bé, bảo cậu bé chuyển trường đến thành phố Tam Giang để đi học, hàng ngày về Thông Thiên Quan trọ học.

Vương Nhất Tiếu cười nói: “Chuyện này cậu không cần lo lắng, cũng không cần hàng ngày đến đơn vị, cậu cũng không cần tham gia vào các công việc hàng ngày của đơn vị, chúng tôi cũng chỉ khi gặp những chuyện không xử lý được mới làm phiền cậu thôi.”

Vương Nhất Tiếu lấy ví dụ: “Cậu xem bà chủ Hạ, ngài ấy cũng là nhân viên của đơn vị chúng tôi, còn có biên chế, lương và phúc lợi đơn vị vẫn phát, ngày thường cũng không cần quản chuyện đơn vị chúng tôi.”

Hạ Đồng xoa xoa mũi chột dạ, cô quả thực là người ăn không ngồi rồi.

Thấy vậy, Trần Phán Phán vội vàng nói: “Bà chủ Hạ quản lý Thông Thiên Quan chính là công việc hàng ngày của ngài ấy rồi.”

Hạ Đồng hoàn toàn đồng tình, cô bận rộn lắm chứ.

Chúc Nguyện quan sát Hạ Đồng, những ngày cô không ra ngoài, thì chỉ có ăn rồi ngủ - ngủ rồi ăn, không làm được bao nhiêu việc nghiêm túc, quả thực khá rảnh.

“Vậy chúng ta thử xem?”

“Thử!” Vương Nhất Tiếu khẳng định!

Vương Nhất Tiếu quay đầu nói với Tuệ Tâm, Lý Huyền Thanh, Lý Phác Nhất: “Mấy vị Đại sư cũng tham gia Cục Hành Động của chúng tôi thử xem?”

“Khụ khụ, đều đã đến đây vậy thì bọn ta cũng gia nhập thử xem sao.”

“Đúng, cũng không phải vì chuyện biên chế, chỉ là muốn đóng góp một chút để quốc thái dân an.”

Lý Huyền Thanh và Lý Phác Nhất đang chờ Vương Nhất Tiếu mở lời đây, cành ô liu đưa tới còn không mau buộc vào thắt lưng của mình, sợ lát nữa không còn.

Công việc của Vương Nhất Tiếu bận rộn nên không thể ở lâu, sau khi họp nhỏ ở văn phòng Hướng Dương và Trần Phán Phán, liền chuẩn bị rời đi.

“Trưởng phòng Vương chờ một chút.”

“Bà chủ Hạ tìm tôi có việc gì?”

“Ừm, có một chút chuyện.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »