Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Vương Khiết Nghi nghe Cậu mình nói đã mời đến mấy vị Đại sư từ thành phố Tam Giang tới, có một Đại sư tên Hạ Đồng xấp xỉ tuổi cô ấy. Cô ấy nghĩ không thể trùng hợp vậy chứ, cùng một nơi cùng một họ tên, vì vậy quyết định đến xem.

Ninh Nguyệt Minh cười ha ha nói: “Sớm biết Khiết Nghi và Hạ Đại sư là bạn học, tôi cũng không cần phải đi đường vòng lớn đến vậy rồi.”

Vương Khiết Nghi thân mật khoác tay Hạ Đồng nói với Cậu mình: “Cái đó còn chưa chắc đâu, cháu và Hạ Đồng làm bạn học bốn năm rồi, thật sự không biết cô ấy biết những thứ thần kỳ này.”

Hạ Đồng xua tay, không dám nhận công lao, toàn bộ là nhờ Chúc Nguyện gánh vác trọng trách.

“Cậu học xem bói từ khi nào vậy?”

“Mình không biết xem bói, nhiều lắm chỉ là xem tướng mạo thôi.” Hạ Đồng nói thật.

“Thế cũng giỏi lắm rồi.”

Vương Khiết Nghi nghe mẹ nói nhà Cậu bị tiểu nhân hãm hại, cả nhà đều gặp vận rủi. Lúc đầu cô ấy còn tưởng là nói linh tinh, những kẻ lừa đảo giả danh thần thánh để lừa tiền.

Cô ấy không hiểu huyền học nhưng cô hiểu Hạ Đồng, Hạ Đồng không phải người như vậy.

“Đừng đứng ở cửa nữa, chúng ta vào trong ăn cơm đi.” Ninh Nguyệt Minh chào đón.

“Tổng giám đốc Ninh, tình hình người nhà ông thế nào rồi?” Lý Huyền Thanh hỏi một câu.

“Ha ha ha, đều tốt đều tốt, hôm qua tình trạng của con trai tôi không tốt, sau khi giải quyết chuyện tối qua, cả người tỉnh táo hơn rồi. Vợ và cha mẹ tôi thì phẫu thuật xong cả người hôn mê không tỉnh lại được, sáng nay cũng đã tỉnh dậy sắc mặt tốt hơn rồi.”

“Vậy thì tốt quá.”

Giúp người giải quyết công việc, bản thân vừa kiếm được công đức lại vừa có được tình cảm và tiền tài. Đám người Lý Huyền Thanh chắc chắn hy vọng những người bị hại có thể mau chóng khỏi bệnh.

“Hạ Đồng, cậu nếm thử cái há cảo tôm tươi ngon này đi.”

“Bánh bao này không tệ, ngon hơn nhiều so với cái tiệm ăn sáng bán ở cổng nam trường chúng ta.”

“Thử cái dưa muối nhỏ này nữa, đặc trưng của quán đấy, bên ngoài không có bán đâu.” Vương Khiết Nghi liên tục gắp thức ăn cho Hạ Đồng.

Nhờ cháu gái có quan hệ tốt với Hạ Đồng như Vương Khiết Nghi làm chất bôi trơn, Ninh Nguyệt Minh cảm thấy những vị Đại sư mà ông ấy phải cực kỳ tôn kính này đang nể mặt Hạ Đồng, nên thái độ của họ đối với ông ấy cũng tốt hơn nhiều.

Thậm chí, Ninh Nguyệt Minh còn xin được số WeChat của mấy vị Đại sư, Ninh Nguyệt Minh thầm vui mừng.

“Cậu ơi, cậu giữ thông tin liên lạc của Đại sư Hạ cũng chẳng có ích gì đâu, Hạ Đồng sống trong núi, thường xuyên không liên lạc được.”

“Sống trong núi?” Tất cả mọi người trên bàn đều nhìn về phía Hạ Đồng.

Hạ Đồng cười ngượng nói với Vương Khiết Nghi: “Không phải sống trong núi, mình sống trong Đạo Quán, ở đó không có sóng.”

“Quán gì? Đạo Quán?” Vương Khiết Nghi biểu cảm phóng đại.

“Thông Thiên Quan, đó cũng không phải Đạo Quán gì, là nhà cổ truyền lại thôi.”

“Nhà cổ gia đình truyền lại mà gọi là Thông Thiên Quan thì kỳ lạ quá rồi.”

Hạ Đồng bất lực dang hai tay, cô cũng thấy rất kỳ lạ.

Ăn xong một bữa sáng thịnh soạn, đám người Hạ Đồng phải quay về, Vương Khiết Nghi muốn giữ Hạ Đồng ở lại chơi thêm vài ngày: “Cậu không cần đến trường lên lớp nên không vội chứ, mình xin nghỉ đi chơi cùng cậu, ở lại vài ngày đi.”

“Cha mẹ mình gọi về sớm, đang chờ ăn trưa nên không ở lại được, lần sau cậu về trường đến Thông Thiên Quan tìm mình chơi, khi đó mình sẽ mời cậu ăn đồ ngon. À, nếu cậu không biết đường, thì hãy rủ Lưu Tiêu đi cùng.”

“Lưu Tiêu thì mình có quen nhưng sao lại lôi Lưu Tiêu vào đây?” Vương Khiết Nghi không hiểu.

“Chuyện này… mình khó nói với cậu lắm, nếu cậu muốn biết thì tự hỏi Lưu Tiêu đi.”

Một đoàn người đi xuống lầu, thư ký của Ninh Nguyệt Minh đỗ xe trước cửa tiệm chờ họ, Hạ Đồng đang định lên xe thì đột nhiên phát hiện tướng mạo Vương Khiết Nghi hơi khác.

“Chúc Nguyện, cậu xem mặt Vương Khiết Nghi.”

“Mặt tôi bị làm sao?” Vương Khiết Nghi vô thức sờ sờ mặt, có gỉ mắt chưa rửa sạch à?

Lòng Ninh Nguyệt Minh thắt lại: “Hạ Đại sư, Khiết Nghi bị làm sao?”

Chúc Nguyện liếc nhìn mặt Vương Khiết Nghi: “Cẩn thận tai họa đổ máu nhưng chưa phải vấn đề lớn.”

Lý Huyền Thanh, Lý Phác Nhất, Tuệ Tâm cũng vội vàng nhìn mặt Vương Khiết Nghi, Hướng Dương và Trang Phàm cũng tò mò nhìn một cái.

Vương Khiết Nghi sợ đến mức nín thở, tai họa đổ máu mà không phải vấn đề lớn sao?

“Ngài vẽ Bùa Bình An đưa cho cô ấy một tấm đi.” Chúc Nguyện nói xong liền leo lên xe.

Bùa Bình An do Hạ Đồng mới tập vẽ có rất nhiều trong túi, cô sợ hiệu quả tự mình vẽ không tốt, nhưng vẫn chộp một nắm Bùa Bình An gấp thành hình tam giác đưa cho cô ấy: “Bỏ vào túi đi.”

“Được rồi, không sao nữa đâu, chúng ta đi thôi!”

Ấy, sao lại đi rồi, tôi phải làm sao đây, Vương Khiết Nghi cuống quýt đi vòng quanh ở cửa tiệm, chiếc xe của đám người Hạ Đồng đi đến ngã rẽ ở phía trước hướng về phía sân bay.

“Cậu ơi, cháu phải làm sao đây.” Vương Khiết Nghi sắp sợ chết rồi.

“Không sao đâu, Chúc Đại sư đã nói là vấn đề nhỏ, chúng ta đừng tự hù mình nữa. Cậu lái xe đưa cháu về nhà, Chúc Đại sư không nói Cậu có vấn đề, cháu đi theo chắc chắn không xảy ra chuyện, cậu không có vấn đề thì chẳng phải cháu cũng không có vấn đề sao.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »