Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Lúc này trời đã tối nhưng vẫn còn sớm, cúp điện thoại xong Hạ Đồng ngồi một bên chơi điện thoại. Bỗng điện thoại của Hướng Dương reo, cậu ấy ra ngoài nghe điện thoại chừng nửa tiếng sau mới trở lại. Đồng thời dẫn theo ba đồng nghiệp của mình, trong đó có một người Hạ Đồng quen biết.

“Bà chủ Hạ chào ngài, tôi là Cung Dã, Đội trưởng Cục Hành Động Đặc Biệt, trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi.”

Hạ Đồng cười nói: “Ta nhớ, anh là anh họ của Lý Hạo Nhiên.”

Cung Dã lại chào Chúc Nguyện và mấy người khác, Lý Huyền Thanh quen thuộc nói: “Ta nhớ trước đây cậu không phải người của Cục Hành Động Đặc Biệt, sao lại đổi vị trí rồi?”

“Tổ chức có nhu cầu, tôi tuân theo sự sắp xếp của tổ chức.”

Ninh Nguyệt Minh mời mấy người họ ngồi rồi rót trà cho họ, không ngờ chuyện nhà ông ấy lại có người của chính quyền can thiệp, lập tức cảm thấy an toàn hơn một chút.

Đồng thời, Ninh Nguyệt Minh cũng rất sốc, không ngờ chính quyền lại có đơn vị như vậy.

Sắp tối rồi, Ninh Nguyệt Minh vội vàng hỏi: “Hay là ăn tối trước?”

“Không cần, giải quyết xong chuyện rồi ăn cũng chưa muộn.” Chúc Nguyện xoa xoa bụng, vì ăn trưa muộn nên bây giờ vẫn chưa đói.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tan biến, cả thành phố bị bóng đêm bao trùm, Ninh Nguyệt Minh đứng giữa mấy người họ. Bỗng có một làn gió thổi qua, ông ấy vẫn cảm thấy làn gió này như cái miệng quỷ dữ đang há to muốn nuốt chửng mình vậy.

Chúc Nguyện cầm ba nén hương, cổ tay rung một cái, hương tự nhiên bốc cháy mà không cần lửa, đốm lửa đỏ rực như con mắt trong đêm tối, cộng thêm mùi hương cháy lơ lửng trong không khí khiến người ta sợ hãi khiếp vía.

“Nhân lúc tâm trạng ta đang tốt, đã đến thì hiện thân đi.”

Ngọn nến đang cháy đột nhiên run rẩy, Ninh Nguyệt Minh nhạy bén đã nhận ra ngọn nến màu đỏ gần như biến thành màu xanh rồi.

“Hừ, ngươi không muốn hiện thân, vậy ta trực tiếp tiễn ngươi đi, đỡ phải lo ngươi chết quá xấu làm ta sợ.”

Chúc Nguyện lấy ra một cái chuông Tam Thanh rung nhẹ một cái, tiếng chuông trong trẻo như gậy đánh vào đầu, Ninh Nguyệt Minh đang choáng váng vì nhìn ngọn nến chỉ cảm thấy đầu óc hỗn độn tỉnh táo trở lại.

“Đừng đừng đừng, Đại sư đừng mà.”

Một thanh niên mặc áo da quần da màu đỏ ôm đầu đau đớn lăn lộn trên bãi cỏ: “Đại sư đừng lắc chuông.”

Chúc Nguyện đặt chuông Tam Thanh xuống: “Lệ Quỷ à?”

Lệ Quỷ có ý thức không phổ biến lắm.

Ninh Nguyệt Minh nhận ra con quỷ này: “Điền Bác.”

Điền Bác trừng mắt nhìn Ninh Nguyệt Minh: “ Trí nhớ của Tổng giám đốc Ninh thật tốt, người tôn quý như ngài vẫn nhớ ngôi sao nhỏ như tôi.”

Ninh Nguyệt Minh không hiểu tại sao cậu ta lại tức giận, Ninh Nguyệt Minh bực bội nói: “Tôi và cậu chưa từng giao thiệp với nhau, tại sao lại hại gia đình tôi.”

“Ha ha, Tổng giám đốc Ninh ngài mau quên quá, ngày trước ngài chèn ép tôi thế nào, hại tôi mang danh tiếng xấu xa, không thể tiếp tục... Ngài quên rồi sao?”

“Cái gì?” Thật là hoang đường, ông ấy chỉ gặp ngôi sao nhỏ bước ra từ chương trình tuyển chọn như Ninh Bác được vài lần ở những sự kiện thương mại công khai mà thôi.

Con lệ quỷ tên Điền Bác này đầu óc vẫn còn tỉnh táo, Chúc Nguyện thu lại vũ khí: “Hai người làm rõ sự việc trước đi, ta phán xử cho.”

Điền Bác là một thanh niên xuất thân nghèo khó, vừa vặn tốt nghiệp cấp ba. Nhờ có khuôn mặt đẹp phi giới tính nên được công ty Giải trí Kim Tước phát hiện, đưa về làm thực tập sinh, sau đó nổi tiếng nhờ một chương trình tạp kỹ tuyển chọn quốc dân.

Điền Bác không thông minh nhưng cậu ta cũng rất rõ, nghệ sĩ có thực lực ca hát nhảy múa bình thường như cậu ta sẽ sớm lụi tàn, vì vậy ngay sau khi kết thúc tuyển chọn, cậu ta muốn tranh thủ thời gian chuyển sang làm diễn viên.

Bất kể quản lý khuyên nhủ cậu ta chuyển đổi lưu lượng thành tiền mặt trước như thế nào, cậu ta đều không nghe, mục tiêu của cậu ta là trở thành ngôi sao hạng A như Chung Ý.

Chương trình tuyển chọn vừa kết thúc chưa lâu, chưa có người mới nổi lên nên cậu ta tạm coi là ngôi sao lưu lượng hạng ba, không có tác phẩm chứng thực mà muốn vào đoàn phim đóng một vai diễn tử tế là rất khó, nếu muốn đóng một vai diễn tử tế cho phim do công ty Giải trí Triều Dương đầu tư lại càng khó hơn.

Công ty Giải trí Triều Dương nổi tiếng với nhãn mác có lương tâm trong ngành, để đảm bảo chất lượng phim, Giải trí Triều Dương thích dùng diễn viên gạo cội, ít dùng ngôi sao lưu lượng nhưng Điền Bác không cam tâm.

Đúng rồi, cổ đông lớn nhất của Giải trí Triều Dương chính là Ninh Nguyệt Minh.

Điền Bác tìm thầy học diễn xuất, chủ động đi thử vai trong đoàn phim, công sức không phụ lòng người, cuối cùng cũng có một đạo diễn chịu dùng cậu ta, xét thấy cậu ta có không ít người hâm mộ nên giao cho cậu ta một vai nam thứ, cậu ta vô cùng quý trọng cơ hội đó.

Đáng tiếc, chưa kịp vui được hai ngày, quản lý đột nhiên nói với cậu ta, bên Giải trí Triều Dương đã ký hợp đồng với một nam diễn viên khác cho vai đó, không cần cậu ta nữa, Điền Bác lập tức cảm thấy trời đất sụp đổ.

Quản lý sau nhiều lần hỏi thăm mới biết được, người trung gian nhắn lời lại bảo Điền Bác tối hôm sau đến một phòng khách sạn nào đó chờ. Điền Bác rất rõ câu này có ý gì.

Điền Bác không có tài năng gì đặc biệt, khó khăn lắm mới đi được con đường này, cậu ta không cam tâm. Vì vậy tối hôm sau, cậu ta đã đến!

Đẩy cánh cửa đen ngòm đó ra, cậu ta bị bịt mắt, sự nhục nhã phải chịu đựng sau đó khiến cậu ta mất đi dũng khí sống. Sau khi tỉnh lại, cậu ta mặc quần áo vào không chút do dự nhảy từ cửa sổ xuống.

“Ninh Nguyệt Minh ông đừng giả vờ giả vịt nữa, ông chính là quỷ dữ, Đ* c*m th*!” Điền Bác kích động run rẩy cả người, trong mắt bùng cháy hận thù.

Hạ Đồng, Lý Huyền Thanh, Lý Phác Nhất đều nhìn về phía Ninh Nguyệt Minh. Trông ông ấy không giống người như vậy.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »