Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

"Mẹ, con sợ quá, con muốn ra ngoài." Hạ Đồng sợ hãi vội vàng đập cửa, giọng nói khi gọi mẹ đang run rẩy.

Mặt Hạ Lâm lộ vẻ vui mừng: "Con tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào?"

"Cảm thấy..." Hạ Đồng cảm nhận một chút: "Cảm thấy rất tốt."

Không còn cái cảm giác sắp đứt hơi như trước nữa.

"Thế thì tốt, tốt rồi. Mẹ và cha con đẩy không được cánh cửa này, con mở từ bên trong thử xem."

Hạ Đồng bò từ dưới đất dậy, phủi đi số bụi không đáng kể trên mông. Cửa lớn này là loại kiểu cũ ở nông thôn, cửa lớn không có khóa, bình thường chỉ có một thanh chốt cài. Lúc này thanh chốt đang đặt dựa vào tường không bị cài, Hạ Đồng nhẹ nhàng kéo một cái cửa liền mở ra.

Cô nghiêng người thò đầu ra: "Sao lại không mở được, bên trong cửa không khóa, mẹ nhìn xem, con kéo một cái liền mở ra rồi."

Vương Đại Vĩ và Hạ Lâm nhìn nhau. Thôi, vốn dĩ đã không phù hợp với khoa học thì không cần đào sâu làm gì. Nếu phải đào sâu, thì giải thích thế nào về chuyện con gái đang sống sờ sờ bỗng dưng sắp chết nhưng đưa đến Thông Thiên Quan lại đột nhiên sống lại?

Con gái khỏe mạnh là được rồi.

"Con mau ra ngoài, chúng ta về nhà trước đã."

"Ừm." Hạ Đồng cũng sợ, chỉ cảm thấy bên trong căn nhà này âm khí nặng nề, cô cũng muốn nhanh chóng chạy đi, chân trước bước ra khỏi cửa, chân sau còn chưa kịp rút thì đã mềm nhũn, lập tức ngất xỉu trong lòng mẹ.

“Hỏng rồi, mau đưa con bé vào trong cửa.”

Hai vợ chồng vội vàng nhét đứa con gái ngất xỉu vào trong, chỉ trong vài hơi thở, Hạ Đồng lại tự mình bò từ dưới đất dậy, cô vẫn không hiểu: “Sao con lại ngất nữa rồi?”

Vương Đại Vĩ lo lắng, Hạ Lâm thở dài một tiếng: “Mệnh trời đã định, đây là số mệnh của người nhà họ Hạ, không thay đổi được rồi!”

“Mẹ đang nói gì vậy? Con nghe không hiểu.”

“Mẹ nói con sẽ hiểu thôi.”

Không biết từ khi nào bắt đầu, người nhà họ Hạ có hai loại số mệnh, một loại là thuận lợi vượt qua cái ngưỡng ba mươi tuổi, sau này cả đời bình an đến già. Loại còn lại là sống không quá ba mươi, nhưng có thể vào Thông Thiên Quan để tiếp tục mạng sống, cũng có thể bình an đến già, chỉ là sau này không có nhiều tự do, phải dựa vào Thông Thiên Quan mà sống.

Người nhà họ Hạ đời đời đơn truyền, hầu như đều sinh con gái, cũng vì sự đặc biệt của nhà họ Hạ nên con gái họ Hạ khi kết hôn thường là chiêu rể nhập trụ.

“Lần trước người nhà họ Hạ vào Thông Thiên Quan là bà cố của con, cũng là bà ngoại của mẹ. Vốn dĩ mẹ của mẹ, tức là bà ngoại con cũng có số mệnh tương tự, nhưng lúc đó bà đi Tân Cương hỗ trợ xây dựng, lúc phát bệnh không kịp đưa về nên đã chết trên đường. Sau khi bà ngoại con mất, nhà bên nội đã đưa mẹ về. Bà cố con thì sống rất thọ, tới hơn chín mươi tuổi, chính bà ấy đã nuôi mẹ lớn lên rồi mới qua đời.”

“Mẹ, mẹ không cần đến Thông Thiên Quan sao?”

Hạ Lâm gật đầu: “Mẹ không phải người được trời chọn, mẹ ngay cả cửa Thông Thiên Quan cũng không vào được.”

Hạ Đồng rưng rưng nước mắt: “Nhưng con còn trẻ như vậy, không thể rời khỏi đây, vậy nửa đời sau của con chẳng phải giống như ngồi tù sao? Đợi học kỳ sau khai giảng là con đã tốt nghiệp đại học rồi, con còn phải đi thực tập tìm việc làm nữa, còn phải tìm người đẹp trai để yêu đương, xem phim, đi chơi.”

“Sống tạm bợ như vậy thà chết đi đầu thai lại từ đầu cho rồi.” Hạ Đồng càng nói càng đau lòng, mưa nhỏ biến thành mưa to, oa oa mà khóc.

“Thôi đi, con đã hai mươi tuổi đầu rồi, có chuyện gì thì nói ra, khóc lóc cái gì hả?” Hạ Lâm nghe con gái khóc đến bực bội.

Một cơn gió lạnh thấu xương thổi tới, Hạ Đồng khóc há to miệng nên hít phải một ngụm gió lạnh làm nấc lên một cái, cô sợ hãi nhảy dựng lên: “Mẹ ơi, có ma!”

Nhìn bộ dạng nó, thì có vẻ là một con ma đeo kính khoảng chừng hai mươi tuổi, trên người mặc áo dài màu xanh thời Dân Quốc, đang lơ lửng giữa không trung mỉm cười chào hỏi Hạ Đồng: “Ta vừa nghe cô nói chuyện có chút nhịn không được, thật ra cô vẫn có cách để ra khỏi cửa lớn của Thông Thiên Quan mà.”

Mắt Hạ Đồng sáng lên, cô lau nước mắt vội vàng khen ngợi một phen: “Ngươi thật là một con ma tốt bụng sẵn lòng giúp đỡ cứu người trong lúc hoạn nạn!”

Con ma tốt bụng sẵn lòng giúp đỡ cứu người trong lúc hoạn nạn A Phúc: “…”

"Ngươi là ai?"

"Ta là tạp dịch của Thông Thiên Quan."

"Ngươi ở đây bao lâu rồi?"

A Phúc lộ ra một nụ cười thần bí: "Thông Thiên Quan có từ khi nào, ta liền ở đây từ khi đó."

Nói như vậy, chuyện của Thông Thiên Quan hắn đều biết hết.

Hạ Đồng vội vàng nói: "Ngươi mau nói, làm sao để ta rời khỏi Thông Thiên Quan đi?"

"Đơn giản, cô ở Thông Thiên Quan kiếm đủ công đức để tiếp tục mạng sống là cô có thể ra khỏi Thông Thiên Quan rồi. Nhưng cô phải trở về trước khi công đức dùng hết, nếu không sẽ chết ở bên ngoài."

Vương Đại Vĩ nói với vợ: "Cách này không tệ, tổ tiên nhà họ Hạ các em suy tính thật chu đáo."

Hạ Lâm nói với con gái: "Đã như vậy thì con cứ ở lại đây trước đã, đợi tích đủ công đức rồi về nhà thăm cha mẹ."

"À, không, đừng mà, hai người cứ thế bỏ con mà đi sao? Trời lạnh thế này, lát nữa không chừng còn đổ tuyết, con một mình ngồi xổm ở đây chẳng phải sẽ bị lạnh chết sao?"

"Con vừa rồi suýt chết, bây giờ hai người liền bỏ mặc con à? Làm cha mẹ mà cũng quá vô tâm rồi."

Hạ Lâm không vui nói: "Chỉ mình con biết lạnh à, mẹ không biết lạnh sao? Mẹ và cha con về lấy cho con hai cái chăn, cứ tạm bợ đã, đợi trời sáng rồi tính tiếp."

A Phúc nói: "Thật ra, trong Thông Thiên Quan chúng ta cũng có chăn, còn có giường, ngủ rất ngon."

"Ta không muốn." Hạ Đồng vội vàng từ chối: "Ta muốn ở ngay cổng lớn chờ trời sáng cơ."

"Mẹ, mẹ để cha con về là được rồi? Mẹ ở lại với con đi, con sợ." Hạ Đồng kéo vạt áo khoác lông vũ của mẹ mà làm nũng.

"Cái đồ tiểu quỷ không có tiền đồ, chỉ giỏi làm oai trong nhà, nói trắng ra Thông Thiên Quan chính là nhà của chúng ta đấy, ở nhà mình con sợ cái gì nữa."

"Chỉ là sợ thôi mà."

"Sợ thì con cũng phải tự mình ở đây, đợi cha mẹ quay lại."

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »