Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

“Cũng đúng!” Hạ Đồng buông tay xuống, sau này cô nhất định phải tu luyện thật tốt, đọc nhiều sách hơn.

Lâm Thiên Thanh nghiêng tai nghe họ nói chuyện, ánh mắt lại đặt trên Thần Đồng Mộc trong giếng trời. Anh không nhìn lầm, vừa nãy thật sự thấy Thần Đồng Mộc phát sáng.

Hạ Đồng cười hì hì hỏi Lâm Thiên Thanh: “Trước đó anh không phải hỏi tôi tại sao không đàn à? Hôm nay tôi đàn rồi, anh thấy thế nào?”

“Rất tốt, xứng với cây cổ cầm đó lắm.” Giọng điệu Lâm Thiên Thanh rất chắc chắn.

Hạ Đồng vui vẻ, không kìm được tự mình khoe khoang: “Tôi nói cho anh biết, những khúc nhạc phức tạp tôi chưa chắc biết nhưng những khúc nhạc cấp độ như “Tiên Ông Thao” thì tôi là tùy tay đàn ra đều được.”

Mọi người không nghiên cứu về nhạc cổ cầm nên trong lòng thầm than, hóa ra khúc nhạc vừa nãy gọi là “Tiên Ông Thao” à!

Khả năng của Hạ Đồng không đủ nhưng nhờ Thông Thiên Quan và Thần Đồng Mộc mà khuấy động linh khí thiên địa. Tuy chỉ là một chút nhưng ngay cả những người trong giới Huyền Môn có tu vi thấp hoặc không am hiểu nhiều thì sẽ rất khó để nhận ra có người đã khuấy động linh khí thiên địa.

Tuy nhiên, cuối cùng vẫn có một số người chú ý tới, phải kể đến sư phụ của Tuệ Tâm, sư phụ của Lý Huyền Thanh trên núi Thương Vân, người giữ xác chết trong rừng rậm Tây Nam, Môn chủ đầy rẫy tội ác của Luyện Hồn Môn và các đại sư khác đang ẩn mình trong núi sâu rừng già.

“Đi dò hỏi xem, là nơi nào xuất hiện đại nhân vật rồi.”

“Cung kính tuân lệnh Môn chủ đại nhân.”

Vài tháng gần đây, Cục Hành Động Đặc Biệt dựa vào việc lần theo dấu vết đã bắt được vài người của Luyện Hồn Môn ra ngoài hoạt động. Dùng đủ mọi thủ đoạn nhưng đều không tìm được sào huyệt của Luyện Hồn Môn.

Vương Nhất Tiếu phán đoán, những môn đồ của Luyện Hồn Môn đi lại bên ngoài này đã sớm bị xóa ký ức hoặc là cấp bậc của họ quá thấp, thật sự không biết Luyện Hồn Môn nằm ở đâu.

Thực tế, sào huyệt của Luyện Hồn Môn xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, chỉ là bị một chiếc lá che đi khiến người ta không nhìn thấy mà thôi.

Năm ngoái vào ngày Tết Dương lịch, chủ nhân mới của Thông Thiên Quan xuất hiện, điều này không phải là bí mật đối với những người có năng lực trong giới Huyền Môn. Lúc này cảm nhận được linh khí thiên địa bị khuấy động, những đại lão đứng đầu đều hướng về thành phố nhỏ Tam Giang này.

Hạ Đồng thì vô tư, trước đó cô thật sự không biết một bản nhạc mình tùy tiện đàn ra lại có sức mạnh kinh thiên như vậy.

Sau đó, cô mang cổ cầm từ nhà cây ra ngoài, đàn trong phòng sách, đàn trong vườn hoa, đàn trong sân nhà đều không có tác dụng như ngày hôm đó.

Nghĩa là, việc cô có thể lợi hại như vậy vào ngày hôm đó hoàn toàn là nhờ vào tác dụng của Thần Đồng Mộc.

Hạ Đồng đặt cổ cầm xuống vùi đầu vào phòng sách, trừ ăn uống ngủ nghỉ ra thì hầu hết thời gian còn lại đều dùng để xem những cuốn bút ký cổ xưa kia.

Đọc càng nhiều, cô lại một lần nữa nhận thức mạnh mẽ về chuyện Thần Đồng Mộc. Vì nhu cầu phát triển của Thần Đồng Mộc nên mới xây dựng Thông Thiên Quan, sau đó sinh ra các đời chủ nhân của Thông Thiên Quan.

Thông Thiên Quan và chủ nhân Thông Thiên Quan hay nói đúng hơn chính là thị nữ, người làm công cho Thần Đồng Mộc.

“Trước đây tuy đã biết nhưng nhận thức chưa đủ sâu sắc!”

Tuy nhiên, mặc dù là người làm công nhưng người nhà họ Hạ có quyền ủy thác và có thể kiểm soát Thông Thiên Quan với địa vị quan trọng, đó cũng là người làm công mạnh nhất.

Về việc khuấy động linh khí thiên địa, không nhất thiết phải cần đến cổ cầm nhưng nó phải là một loại nhạc cụ. Theo như ghi chép của các đời người làm công cho Thông Thiên Quan, các nhạc cụ họ từng dùng không giới hạn ở cổ cầm, cổ tranh, nhị hồ, sáo, trống lớn…

Trong số các nhạc cụ này, điều khiến Hạ Đồng mở mang tầm mắt nhất là có một nhân vật lợi hại đời trước, thông qua huýt sáo mà khuấy động linh khí thiên địa.

Quá tài giỏi rồi!

Thông qua những ghi chép này, Hạ Đồng phát hiện, người làm công càng càng là nhiều đời trước thì càng dễ khuấy động linh khí thiên địa. Những người đầu tiên, họ vừa mới nhập môn Huyền học là có thể dựa vào thủ đoạn ba chân bốn cẳng đó để mở ra cổng hư không.

Có thể hiểu là linh khí giữa trời đất ở hiện tại ngày càng ít, đến sau này muốn mở cổng hư không thì càng lúc càng khó khăn. Người làm công đời thứ ba từ dưới lên, cả đời chỉ mở được cổng hư không một lần, sau khi mở cổng hư không xong, ít lâu sau đã qua đời.

Nếu lập một bảng thống kê về số lần các đời chủ nhân Thông Thiên Quan mở cổng hư không. Đó sẽ là một đường thẳng vẽ từ đỉnh núi xuống chân núi.

Tổ tiên của Hạ Đồng thật tài giỏi, có người đã mở được ba lần.

Nhìn theo cách này, nhất định phải có huyết mạch của người nhà họ Hạ mới có khả năng trở thành ứng cử viên chủ nhân Thông Thiên Quan. Nhưng tư chất và năng lực của mỗi ứng cử viên vẫn có sự khác biệt rất lớn.

Sự khác biệt cụ thể nằm ở chỗ thỉnh thoảng có một dữ liệu nhô ra giữa đường thẳng hướng xuống đó. Đây chính là bằng chứng cho thấy tư chất và năng lực của họ vượt trội hơn những người khác.

Hạ Đồng sờ cằm, vậy người như cô có thể dễ dàng khuấy động linh lực thiên địa, hẳn là lợi hại hơn tổ tiên một chút nhỉ.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »